banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Cái bóng của chị

08/02/2025 Lượt xem: 2823

Hồi mới lấy nhau, lúc chưa có con cái, ngoài những lúc đến công sở, về nhà, rảnh rỗi, họ ríu rít như chim. Chị thấy hạnh phúc này không gì có thể đánh đổi.

Lần nào đi uống cà phê với bạn học, chị luôn tìm cớ khoe chồng, nào là lão ấy vô tâm, không thèm chấp nhặt chuyện vặt vãnh; nào là lão ấy bao nhiêu lương bổng đều đem về nộp cho vợ hết, chỉ để lại mấy đồng tiêu vặt; nào là lão ấy thế này thế kia, toàn những lời khen có cánh... Đám bạn gái ồ lên nói của hiếm, của hiếm... nhất mày rồi. Chị ngất ngây tự hào về chồng khi mọi người ghen tỵ với mình.

Thế rồi năm tháng đi qua, lần lượt hai đứa con ra đời. Mọi vất vả cực nhọc một tay chị cáng đáng hết, từ công việc nhà, mua sắm, sửa sang, cơm nước, chăm con khi ốm, kèm con học bài buổi tối... cho đến lo cho nhà mình, nhà chồng, chị không một lời than. Nhiều khi việc cơ quan, việc nhà mệt đến rã rời, chỉ biết thở dài.

Còn anh thì vẫn vô tâm như vậy, ngày ngày đọc sách, lên mạng đọc báo, chơi facebook, làm thơ, chăm cây cảnh, thỉnh thoảng đàn đúm rượu bia với bạn bè, vợ nhờ gì làm nấy, không thì thôi. Anh không hề biết chuyện trong nhà mình con cái có ngoan không, học hành thế nào, áo cơm, tiền bạc còn hay hết.

Có lần chị ốm, anh đành phải quán xuyến việc nhà ít bữa. Anh làm trước quên sau, ngày nào cũng đưa con đi học muộn, đồ đạc dùng xong để bừa bộn đầy nhà, bấm máy giặt thế nào, gạo, mắm muối để đâu... anh đều không biết nên nhất nhất phải hỏi vợ. Một tuần chị ốm thì một tuần chị phải ăn cháo quá mặn hoặc quá nhạt, có lúc phải ăn cơm nửa sống nửa chín do anh nấu.

Nỗi buồn riêng này chị giấu kín trong lòng. Ngày mỗi ngày chị lặng lẽ với cái bóng đeo chị suốt cuộc đời.

Thanh Nga

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…

Truyện ngắn: Tình yêu thủa học trò

Hắn nổi tiếng là con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, hộ khẩu thành phố. Bọn con gái nhắc đến hắn đầy ngưỡng mộ. Hắn trở thành người của đám đông sau đêm văn nghệ tất niên của trường. Hôm đấy, hắn đứng trên sân khấu, ôm đàn guitar hát nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc hắn rủ xuống vầng trán rộng và đuôi mắt nheo lại đa tình, làm cho biết bao cô sinh viên phải nhói tim và thao thức.

Truyện ngắn Mùa gặt lúa

Tràn ngập cánh đồng một màu vàng rực như tấm thảm vàng trải dài tít tắp báo hiệu một vụ mùa bội thu. Mới sáng sớm tinh mơ mà bà con đã đổ ra đồng thu hoạch. Không khí nhộn nhịp khắp đường làng, ngõ xóm chỗ nào cũng thấy lúa và rơm.

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 năm học 2024 - 2025 trường THCS Nam Trung Yên

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 của trường THCS Nam Trung Yên, quận Cầu Giấy, Hà Nội

Truyện ngắn: Bạn cựu chiến binh

Ông Hưng hơn bà năm tuổi. Vợ chồng lấy nhau từ sau ngày giải phóng, khi ông chuyển từ quân đội ra làm cán bộ ngành xây dựng. Tính đến nay đã trên ba mươi năm rồi, và thực ra, suốt chặng đường dài chung sống, có hai mặt con, bà chưa lần nào ghen tuông, chưa lần nào nghĩ chồng mình có mối quan hệ “ngoài luồng”. Ông cũng chưa làm gì để bà sinh nghi. Nhưng lần này bà cảm thấy khó chịu mà chẳng biết tâm sự cùng ai.

Tạp văn: Những cơn mưa

Lâu rồi cả nhà tôi chưa có một bữa cơm đông đủ. Công việc, học tập cứ cuốn các thành viên bận rộn và những bữa cơm cứ thế lệch giờ. Nhìn cả nhà quây quần, tôi nghe lòng ấm lạ lùng. Tôi chợt nhận ra chính cơn mưa là nỗi sợ năm nào nay lại giúp cả nhà tôi sống chậm lại một chút để tìm lấy yêu thương. Nhìn ra màn mưa mờ đục, tôi thầm cảm ơn cơn mưa vô cùng!

Tạp văn “Quê nhà”

Khi xa nơi đã gắn bó cả thời thơ ấu, tôi mới thấm thía nỗi nhớ quê nhà. Sau những giờ học mệt nhoài ở trường, tôi luôn muốn trở về quê, hòa mình vào cuộc sống bình yên thôn dã. Cứ mỗi lần có dịp nghỉ tết hay nghỉ hè, tôi lại cảm thấy mừng.
Top