banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Cái bóng của chị

08/02/2025 Lượt xem: 2787

Hồi mới lấy nhau, lúc chưa có con cái, ngoài những lúc đến công sở, về nhà, rảnh rỗi, họ ríu rít như chim. Chị thấy hạnh phúc này không gì có thể đánh đổi.

Lần nào đi uống cà phê với bạn học, chị luôn tìm cớ khoe chồng, nào là lão ấy vô tâm, không thèm chấp nhặt chuyện vặt vãnh; nào là lão ấy bao nhiêu lương bổng đều đem về nộp cho vợ hết, chỉ để lại mấy đồng tiêu vặt; nào là lão ấy thế này thế kia, toàn những lời khen có cánh... Đám bạn gái ồ lên nói của hiếm, của hiếm... nhất mày rồi. Chị ngất ngây tự hào về chồng khi mọi người ghen tỵ với mình.

Thế rồi năm tháng đi qua, lần lượt hai đứa con ra đời. Mọi vất vả cực nhọc một tay chị cáng đáng hết, từ công việc nhà, mua sắm, sửa sang, cơm nước, chăm con khi ốm, kèm con học bài buổi tối... cho đến lo cho nhà mình, nhà chồng, chị không một lời than. Nhiều khi việc cơ quan, việc nhà mệt đến rã rời, chỉ biết thở dài.

Còn anh thì vẫn vô tâm như vậy, ngày ngày đọc sách, lên mạng đọc báo, chơi facebook, làm thơ, chăm cây cảnh, thỉnh thoảng đàn đúm rượu bia với bạn bè, vợ nhờ gì làm nấy, không thì thôi. Anh không hề biết chuyện trong nhà mình con cái có ngoan không, học hành thế nào, áo cơm, tiền bạc còn hay hết.

Có lần chị ốm, anh đành phải quán xuyến việc nhà ít bữa. Anh làm trước quên sau, ngày nào cũng đưa con đi học muộn, đồ đạc dùng xong để bừa bộn đầy nhà, bấm máy giặt thế nào, gạo, mắm muối để đâu... anh đều không biết nên nhất nhất phải hỏi vợ. Một tuần chị ốm thì một tuần chị phải ăn cháo quá mặn hoặc quá nhạt, có lúc phải ăn cơm nửa sống nửa chín do anh nấu.

Nỗi buồn riêng này chị giấu kín trong lòng. Ngày mỗi ngày chị lặng lẽ với cái bóng đeo chị suốt cuộc đời.

Thanh Nga

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.

Câu chuyện gia đình: Dạy con tự lập

Đã gần một tuần nay, hàng xóm ngạc nhiên khi thấy đứa con trai út của chị ngày nào cũng đi chợ thay mẹ. Mọi người nghĩ, có lẽ chị vẫn chưa vượt qua được cú sốc sau cái chết của chồng.

Truyện ngắn: Mái nhà yêu thương

Má tôi mất khi mấy chị em tôi còn rất nhỏ. Ba tôi đau ốm triền miên không làm được việc nặng nhọc. Chị Hai tôi mới 17 tuổi đã phải thay mẹ gồng gánh nuôi ba và đàn em dại. Thân con gái mà chị làm quần quật như sức vóc đàn ông, không từ việc gì dù nặng nhọc, miễn là có thể biến thành gạo, thành tiền.

Câu chuyện gia đình: Vượt qua giông bão

Tôi kể lại chuyện riêng của tôi để muốn nói với các bạn một điều: Lòng chung thủy bao giờ cũng xuất phát từ tình yêu thật sự và cũng chính anh đã tạo được tình yêu thật sự trong tôi./.
Top