banner 728x90

Tản văn: Góc nhỏ trong tôi

17/11/2025 Lượt xem: 2624

Đó là một góc cà phê nào đấy cùng bạn bè hay người thân vào những buổi tối cuối tuần. Cái góc nhỏ ấy cũng hay lắm. Không phải nghe nhạc sống thì lắng mình trong không gian riêng biệt ở một gallery thu nhỏ của ông chủ quán. Ở đó, dăm ba chiếc mô tô cũ được chủ quán trưng bày ở mỗi góc, ghi dấu một thời trai trẻ, một thời gió bụi phong trần. Ở đó, một kệ sách nho nhỏ với vài chục cuốn sách cũ kỹ, có lẽ là những cuốn sách đã đi theo chủ quán đến tận bây giờ. Khách vào đấy, chọn cho mình một cuốn,  “Cuốn theo chiều gió” hay truyện của Kim Dung chẳng hạn, điềm đạm lật từng trang nơi những bộ sô-pha, bàn gỗ mà có cảm tưởng như đang ở không gian ấm cúng của nhà mình, trong căn phòng đọc sách với dăm cuốn sách xưa. Và kia nữa, cây đàn guitar dựng bên những chiếc vespa mô hình, chiếc đầu đĩa, album cũ kỹ cùng hơn chục chiếc ống kính máy ảnh… như một sự sắp đặt của người nghệ sĩ với những đồ vật thân thương gắn liền với cuộc đời mình. Khách chạm vào mà như chạm một nỗi niềm xưa cũ…

Góc nhỏ trong tôi là những lúc thủ thỉ bên mẹ, nghe mẹ kể chuyện ngày xửa ngày xưa. Người già thật hay, họ luôn thích có người gợi chuyện, lại là chuyện xưa, thế nên nói mãi mà câu chuyện vẫn chưa dứt, dẫu chuyện nọ xọ chuyện kia, không đầu không đuôi, nhớ đến đâu thì kể đến đấy. Chuyện bên nội, bên ngoại; chuyện bố mẹ một thời chiến tranh bom đạn, thời những năm đói khổ; chuyện những người bạn kết nghĩa của bố sau mấy mươi năm vẫn trọn nghĩa tình; chuyện thời bé thơ của các con... Để tôi biết rằng, ngày xưa, vì tình yêu con mà mẹ chẳng màng đến tấm bằng đại học; là nỗi cơ cực của người chị cả thay mẹ chăm sóc các em thơ; là nghị lực của người vợ hiền vượt qua những tháng ngày xa cách của đôi vợ chồng trong nam ngoài bắc. Để tôi biết rằng, theo mãi cuộc đời mẹ cha lúc nào cũng 2 tiếng “ngày xưa”.

Góc nhỏ trong tôi là những ngày cuối tuần loay hoay trong bếp nấu món này, món kia cho cả gia đình, như giữ chút ấm áp yêu thương trong những bữa cơm. Góc nhỏ trong tôi là những lúc loanh quanh chơi với trẻ con. Cũng chỉ là tỉ mẩn với trò xếp hình; làm cây đàn guitare từ chiếc hộp giấy cắt ra và mấy cọng dây thun để làm dây đàn; hay thả diều, tập xe đạp… Để rồi lắng nghe trẻ hỏi này hỏi nọ, kể chuyện này nọ, hay thỏ thẻ kiểu như con thèm bát cháo trắng như trong câu chuyện cổ tích Hồ Ba Bể... Những nét thơ ngây làm tan đi mọi tất bật thường nhật.

Góc nhỏ ấy có khi chỉ là ngồi trong căn phòng nhỏ ở nhà mình, cầm trên tay cuốn sách và đọc. Chẳng cần phải best seller hay sách mới cũng trở nên sâu lắng theo cuốn sách đã cũ của nhà thơ - nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha viết về nhạc sĩ Văn Cao; nhẹ nhàng lẩn khuất đằng sau những dòng tản văn chẳng hề chau chuốt của nữ đầu bếp nổi tiếng Nguyễn Dzoãn Cẩm Vân; hay cuốn tự truyện Lê Vân - Yêu và sống dậy sóng một thời tải qua điện thoại… Để rồi vỡ ra nhiều điều rằng, đằng sau trang sách là những câu chuyện đời, đôi khi có mở đầu mà chẳng có kết thúc…

Những góc nhỏ ấy kể ra cũng thật bình thường, nhưng đôi lúc vẫn đọng lại trong mình rằng, hạnh phúc nào ở đâu xa...

Hồng Phúc

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.

Truyện ngắn: Tình yêu ba người

Tôi là bạn của Tuấn, Hân và Thảo. Tôi thấy ba người vẫn đối với nhau rất thân thương sau đám cưới. Tôi tin rồi Tuấn sẽ có được hạnh phúc mới bởi tình yêu đã cho anh hiểu ra nhiều điều. Cả Hân và Thảo nữa. Những con người dám yêu vì mình, dám thành thật để là bạn. Tôi thích và quý những tính cách ấy.

Tản văn: Chia tay mùa hè

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.

Truyện ngắn: Đi trong cơn mưa

Cuộc sống của tôi từ sau khi cưới anh chỉ là quanh quẩn ở thành phố này, trong căn nhà rộng 305 mét vuông, có vườn hoa, thảm cỏ, ghế xích đu, có tường rào cong cong bằng sắt, có cả tiếng chim hót buổi sáng chao đậu trên các cây cao. Tôi cũng thèm đi rong chơi đến một miền đất nào đó, dẫu chỉ là một bản làng heo hút, một con đường quê đất đỏ và có thể chỉ là một làng chài ven biển. Những giấc mơ đó của tôi, Luân đều thực hiện được mỗi khi có điều kiện.

Truyện ngắn: Sau mỗi chuyến ra khơi

Như một lẽ thường nào đó, khi đứng trước biển, ba tôi lại đượm buồn. Cái buồn dường như không có nguồn cơn, chỉ vắt dòng đi qua khắp miền ký ức, rơi tõm vào dòng sóng cuộn xô rồi hóa thành những cái nhìn xa ngái trong đôi mắt đầy những quầng thâm của ba. Và chỉ cần nhìn dáng ông tập tễnh từng bước và vài tiếng ho khục khặc kéo theo, người ta sẽ biết, ông đang yếu đuối trước cuộc đời.

Truyện ngắn: Vết rách

Trong cuộc sống, đôi khi cả trong giấc mơ, con người vắt cạn trí lực để mưu cầu hạnh phúc. Vậy mà nỗi đau luôn rình rập còn hạnh phúc thật mong manh. Cháu nội chị vừa đến tuổi đi mẫu giáo thì con dâu chị bỏ chồng con đi về một bến bờ xa lắc... Đôi cánh tay đã mất đi một bàn tay của người mẹ lại phải giúp con trai đứng vững trong những tháng ngày hụt hẫng.

Truyện ngắn: Chuyện thời chiến tranh

Qua khỏi cánh rừng thưa là chạm vào ánh sáng vàng rực của cánh đồng đã nhuộm chín màu trăng. Xa xa là những vườn cây ăn quả liền nhau, vươn cao hơn tất cả là những thân cây cau vững chãi.
Top