banner 728x90

Tản văn: Góc nhỏ trong tôi

17/11/2025 Lượt xem: 2472

Đó là một góc cà phê nào đấy cùng bạn bè hay người thân vào những buổi tối cuối tuần. Cái góc nhỏ ấy cũng hay lắm. Không phải nghe nhạc sống thì lắng mình trong không gian riêng biệt ở một gallery thu nhỏ của ông chủ quán. Ở đó, dăm ba chiếc mô tô cũ được chủ quán trưng bày ở mỗi góc, ghi dấu một thời trai trẻ, một thời gió bụi phong trần. Ở đó, một kệ sách nho nhỏ với vài chục cuốn sách cũ kỹ, có lẽ là những cuốn sách đã đi theo chủ quán đến tận bây giờ. Khách vào đấy, chọn cho mình một cuốn,  “Cuốn theo chiều gió” hay truyện của Kim Dung chẳng hạn, điềm đạm lật từng trang nơi những bộ sô-pha, bàn gỗ mà có cảm tưởng như đang ở không gian ấm cúng của nhà mình, trong căn phòng đọc sách với dăm cuốn sách xưa. Và kia nữa, cây đàn guitar dựng bên những chiếc vespa mô hình, chiếc đầu đĩa, album cũ kỹ cùng hơn chục chiếc ống kính máy ảnh… như một sự sắp đặt của người nghệ sĩ với những đồ vật thân thương gắn liền với cuộc đời mình. Khách chạm vào mà như chạm một nỗi niềm xưa cũ…

Góc nhỏ trong tôi là những lúc thủ thỉ bên mẹ, nghe mẹ kể chuyện ngày xửa ngày xưa. Người già thật hay, họ luôn thích có người gợi chuyện, lại là chuyện xưa, thế nên nói mãi mà câu chuyện vẫn chưa dứt, dẫu chuyện nọ xọ chuyện kia, không đầu không đuôi, nhớ đến đâu thì kể đến đấy. Chuyện bên nội, bên ngoại; chuyện bố mẹ một thời chiến tranh bom đạn, thời những năm đói khổ; chuyện những người bạn kết nghĩa của bố sau mấy mươi năm vẫn trọn nghĩa tình; chuyện thời bé thơ của các con... Để tôi biết rằng, ngày xưa, vì tình yêu con mà mẹ chẳng màng đến tấm bằng đại học; là nỗi cơ cực của người chị cả thay mẹ chăm sóc các em thơ; là nghị lực của người vợ hiền vượt qua những tháng ngày xa cách của đôi vợ chồng trong nam ngoài bắc. Để tôi biết rằng, theo mãi cuộc đời mẹ cha lúc nào cũng 2 tiếng “ngày xưa”.

Góc nhỏ trong tôi là những ngày cuối tuần loay hoay trong bếp nấu món này, món kia cho cả gia đình, như giữ chút ấm áp yêu thương trong những bữa cơm. Góc nhỏ trong tôi là những lúc loanh quanh chơi với trẻ con. Cũng chỉ là tỉ mẩn với trò xếp hình; làm cây đàn guitare từ chiếc hộp giấy cắt ra và mấy cọng dây thun để làm dây đàn; hay thả diều, tập xe đạp… Để rồi lắng nghe trẻ hỏi này hỏi nọ, kể chuyện này nọ, hay thỏ thẻ kiểu như con thèm bát cháo trắng như trong câu chuyện cổ tích Hồ Ba Bể... Những nét thơ ngây làm tan đi mọi tất bật thường nhật.

Góc nhỏ ấy có khi chỉ là ngồi trong căn phòng nhỏ ở nhà mình, cầm trên tay cuốn sách và đọc. Chẳng cần phải best seller hay sách mới cũng trở nên sâu lắng theo cuốn sách đã cũ của nhà thơ - nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha viết về nhạc sĩ Văn Cao; nhẹ nhàng lẩn khuất đằng sau những dòng tản văn chẳng hề chau chuốt của nữ đầu bếp nổi tiếng Nguyễn Dzoãn Cẩm Vân; hay cuốn tự truyện Lê Vân - Yêu và sống dậy sóng một thời tải qua điện thoại… Để rồi vỡ ra nhiều điều rằng, đằng sau trang sách là những câu chuyện đời, đôi khi có mở đầu mà chẳng có kết thúc…

Những góc nhỏ ấy kể ra cũng thật bình thường, nhưng đôi lúc vẫn đọng lại trong mình rằng, hạnh phúc nào ở đâu xa...

Hồng Phúc

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Bài học làm mẹ

Từ xưa, tôi đã không thích trẻ con. Bọn trẻ con mũi dãi lòng thòng, ăn vô ọe ra, bày biện quăng vãi đồ chơi khắp nhà. Mấy đứa cháu kêu tôi bằng dì thường bị quát vì dám tự tiện vô phòng tôi, đái dầm lên giường tôi.

Truyện ngắn: Khi niềm tin tan vỡ

Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh và cô lồng trong một trái tim màu đỏ. Cô rất thích, nâng niu trân trọng. Tình yêu mười năm của cô cuối cùng cũng được đáp lại. Ai cũng bảo cô và anh rất đẹp đôi...

Câu chuyện gia đình: Phụ nữ không chồng mà có con

Trước đây, do định kiến xã hội mà người phụ nữ nếu vì một lý do nào đó không lấy được chồng đã phải sống đơn độc suốt đời. Điều này đến nay vẫn còn hiện hữu trong ý thức của nhiều người, làm thành bức rào ngăn cản những phụ nữ muốn tìm đến niềm khát khao được làm mẹ.

Truyện ngắn: Đừng đùa cợt với tình yêu

20 tuổi, tôi đẹp rực rỡ như một bông hoa mới nở và nổi bật lên giữa đám bạn bè cùng trang lứa. Như biết bao cô gái đến tuổi trăng tròn, tôi có khá nhiều chàng trai theo đuổi. Có thể nói, nếu muốn, chỉ cần tôi gật đầu một cái là có ngay các chàng “vệ sĩ” tự nguyện, “lái xe” miễn phí theo tôi đi bất cứ chỗ nào.

Tạp văn: Ký ức hoa đào

Hằng năm, cứ mỗi mùa xuân đến, đất trời ngập trong sắc hoa, hoa nào cũng đẹp, nhưng tôi vẫn thấy yêu nhất hoa đào. Hoa đào- mang mùa xuân đến với mọi nhà, mang niềm vui xuân say mê đến với mọi người. Hoa đào- một kỷ niệm sâu lắng của tuổi thơ tôi

Tản văn: Xuân về trên mọi miền đất nước

Xuân đã tràn ngập trên khắp ngả đường. Từ Bắc đến Nam, các loài hoa và cây cảnh đặc trưng của mùa xuân đang thi nhau khoe sắc. Những ngày cuối năm 2025, dù còn bận với nhiều công việc, tôi vẫn dành chút thời gian đi du xuân, ngắm cảnh sắc thiên nhiên của đất trời khắp ba miền: Trung, Nam, Bắc…

Câu chuyện gia đình: Hãy biết yêu quý trái tim mình

Thuở nhỏ tôi là một đứa bé nóng tính, ngang bướng và nổi tiếng khóc dai. Mẹ tôi cho rằng đó là do di chứng của nhiều lần tôi bị sốt cao lên cơn co giật nhưng ba tôi thì bảo là do mẹ tôi nuông chiều. Tôi thường bị ba đánh đòn vì không chịu nổi tiếng khóc rấm rứt và dai dẳng của tôi nhưng càng đánh tôi càng đổ lì.

Câu chuyện gia đình: Mất rồi mới thấy giá trị thật

Khi còn đang là sinh viên năm thứ nhất của một trường đại học, chị là một hoa khôi của lớp. Thông minh học giỏi, hiền hậu, rụt rè, nhút nhát và rất nữ tính của chị đã làm cho nhiều chàng trai trong trường để ý đến chị. Biết thế, nên chị đã cố gắng vùi đầu vào bài vở để quên đi những ánh mắt mê mẩn của cánh con trai.
Top