banner 728x90

Tạp văn: Thèm một lần về với đồng quê

12/11/2025 Lượt xem: 2544

Có những chiều thật mệt mỏi, phố người đông và còi xe inh ỏi, tan việc chỉ muốn chạy thẳng về nhà. Những chiều như thế, lại muốn về giữa đồng quê, ngồi trước ngõ nhà mà hóng gió ngoài sông thổi vào mát rượi, lang thang ra bờ kênh nghịch nước với đám trẻ chăn trâu. Ở mãi nơi thành phố tất bật, những chiều quê yên bình cứ thế xa dần…

Làng tôi nhỏ, bao năm bình yên bên cánh đồng đầu xóm, với con sông cuối làng. Ở nơi ấy tôi có những chiều của tuổi thơ êm đềm với bao kỷ niệm nhớ mãi. Nhớ con kênh xanh xanh xuôi nước đêm ngày cho tôi những chiều cùng lũ bạn nhà bên ra reo hò, ngụp lặn. Nhớ đồng ruộng cạn cho tôi những chiều cùng đám bạn chăn trâu chơi trò đuổi bắt, theo con diều cho đến tận lúc nắng tắt chiều buông.

Quê tôi mùa này vừa xong mùa gặt. Mấy tháng trời vất vả, thóc đã về với người, đồng quê chỉ còn trơ rơm rạ. Dọc theo đường làng, mỗi nhà đều vàng sân thóc mới và đầy ngõ rơm vàng. Đời nhà nông bây giờ no ấm, mẹ cha cũng đỡ nhọc nhằn hơn xưa. Không ai nói ra nhưng người làng tôi ai cũng hiểu, đồng quê bao đời nuôi nấng người dân quê, vỗ về những đôi tay cuốc cày thấm mệt, giữ cho họ những tin yêu, gắn kết nghĩa làng tình xóm. Cây lúa cong mình mang hạt nặng trĩu cho người quê tôi bữa cơm no lành. Cánh đồng êm đềm hai mùa mưa nắng, đem gió về mát lộng hồn người, ru những cuộc đời cần lao say giấc.

Chiều xuống, đi giữa đồng quê, sẽ thôi nghe bàn chân thấm mệt. Cỏ bờ ruộng ngày xưa êm mềm nâng những gót chân non cũng sẽ trọn đời êm mềm như thuở ấy. Gió ruộng đồng mát lành một thời bé dại chăn trâu vẫn mát rượi đến bây giờ. Và dễ đâu quên được mùi đất bùn rơm rạ của một thời nghèo khó đã ấp ủ cho bao mơ ước lớn lên, ở phố bao năm mà vẫn không quên mùi phèn quê mình đồng chua nước mặn. Ai đi xa mới biết, không nơi đâu thân quen, bình yên như về giữa đồng ruộng quê mình.

Chiều quê, đi giữa cánh đồng, hít căng lồng ngực hương cỏ hoa gió nội để nghe mình khoan khoái, bước lang lang theo bờ ruộng đường quê để nghe sống lại một thời đầu trần chân đất vô tư. Một lọn khói đốt đồng nhẹ tỏa, miên man ru ta về tuổi thơ có khung trời cổ tích với bao nhiêu kỷ niệm thân thương. Con trâu già thong thả gặm cỏ trên đồng, cánh diều cao tít giữa trời xanh phấp phới, đàn trẻ thơ tíu tít vui đùa, phía xa cuối cánh đồng mặt trời dịu nắng, từng cánh cò lặn lội bay về. Đó là những hình ảnh yên bình đến lạ, thương mến trong nỗi nhớ mỗi người xa quê, đẹp mãi như quê hương lung linh trong nỗi nhớ.

Lâu rồi tôi không về lại quê xưa, không có những chiều thảnh thơi cùng cha ra đồng như ngày bé. Lâu rồi không còn được đi chân trần trên những thảm rơm vàng, không được nghe cái nồng nàn của khói đốt đồng, không được cùng đám trẻ trong xóm mỗi chiều đùa vui trên ruộng cạn. Cuộc sống nơi phố bộn bề lấy mất của người ta những giây phút bình yên bên rơm rạ đất bùn. Lòng sao nghe nhớ, thèm một lần về giữa chiều quê, hít một hơi gió đồng để nghe hồn mình dịu lại…

Đào Hương Lan

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Hai người cô đơn

Sáng nào cũng vậy, hễ con bé thức dậy là hắn biết ngay vì nó mở nhạc rất to, át cả tiếng nước chảy xối xả trong buồng tắm, rồi hát theo, nhảy kiểu nhịp điệu; sau đó là lục đục dắt xe ra, dập cửa cái cụp, đi làm. Đã thành thông lệ nên nhiều hôm con bé ngủ quên, thức dậy quáng quàng, không lặp lại những động tác quen thuộc thì hắn lại thấy thiêu thiếu...

Tạp văn: Cháo hến ngày mưa

Mùa gió Nồm (gió Tây Nam), hễ trời chuyển là mưa đến rất nhanh. Mưa bất chợt. Hồi nắng, hồi mưa, nhiều khi suốt ngày hoặc kéo dài cả tuần! Đôi lúc rảnh rỗi thảnh thơi, chợt nhớ quê kiểng, rồi nhớ sao những món ăn mẹ hay xào nấu cho mình ăn ngày mưa gió, không đi chợ được! Cháo hến ngày mưa có lẽ sẽ nhắc cho ta nhớ nhiều về tuổi thơ!

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…

Truyện ngắn: Tình yêu thủa học trò

Hắn nổi tiếng là con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, hộ khẩu thành phố. Bọn con gái nhắc đến hắn đầy ngưỡng mộ. Hắn trở thành người của đám đông sau đêm văn nghệ tất niên của trường. Hôm đấy, hắn đứng trên sân khấu, ôm đàn guitar hát nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc hắn rủ xuống vầng trán rộng và đuôi mắt nheo lại đa tình, làm cho biết bao cô sinh viên phải nhói tim và thao thức.

Truyện ngắn Mùa gặt lúa

Tràn ngập cánh đồng một màu vàng rực như tấm thảm vàng trải dài tít tắp báo hiệu một vụ mùa bội thu. Mới sáng sớm tinh mơ mà bà con đã đổ ra đồng thu hoạch. Không khí nhộn nhịp khắp đường làng, ngõ xóm chỗ nào cũng thấy lúa và rơm.

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 năm học 2024 - 2025 trường THCS Nam Trung Yên

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 của trường THCS Nam Trung Yên, quận Cầu Giấy, Hà Nội

Truyện ngắn: Bạn cựu chiến binh

Ông Hưng hơn bà năm tuổi. Vợ chồng lấy nhau từ sau ngày giải phóng, khi ông chuyển từ quân đội ra làm cán bộ ngành xây dựng. Tính đến nay đã trên ba mươi năm rồi, và thực ra, suốt chặng đường dài chung sống, có hai mặt con, bà chưa lần nào ghen tuông, chưa lần nào nghĩ chồng mình có mối quan hệ “ngoài luồng”. Ông cũng chưa làm gì để bà sinh nghi. Nhưng lần này bà cảm thấy khó chịu mà chẳng biết tâm sự cùng ai.
Top