banner 728x90

Tạp văn: Ký ức chợ quê

08/02/2025 Lượt xem: 2464

Chợ quê xưa ở làng tôi có thể nhóm họp trên mặt đê, ở bãi đất trống, ven đường, hay giữa đình làng... Chợ quê chỉ có dăm cái lều thấp lợp rạ mỏng, vài dãy quán ngói... mà hầu hết người mua, người bán đều đứng hoặc ngồi giữa trời, nó chỉ sôi động, ồn ào một chốc lúc buổi sáng hay chiều hôm, rồi lại tan chợ.

Trong tâm trí tôi vẫn nhớ như in tấm lưng còng của mẹ mỗi lần gánh cá đi chợ bán, khi về bữa thì nải chuối, lúc thì mớ rau, rổ khoai, nắm chè xanh. Thực ra, ba đi biển về cá chẳng được nhiều nhặn gì, nhưng cả nhà vẫn nhịn ăn để mẹ mang đi bán. Số tiền ít ỏi bán cá mẹ lại đem mua những thứ lặt vặt tiêu dùng trong nhà. Điều làm tôi thích nhất chính là chiếc bánh tráng to giòn phồng rộp, thơm lừng hay cái bánh rán mật có đầy vừng ngọt lịm mà mẹ mua cho tôi mỗi lần đi chợ về.

Chợ phiên mỗi tháng họp vài lần nên mẹ chọn hàng rất kỹ, thế nên mỗi lần được đi chợ cùng mẹ, tôi tha hồ chạy lăng xăng khắp chợ để ngắm nhìn cho thỏa thích. Loanh quanh cũng chỉ mấy hàng cua cá, rau quả, hàng bún bánh, cuốc xẻng… bày ngổn ngang trên những sạp tre, thúng, mẹt. Có lẽ đông người nhất vẫn là mấy sạp quần áo, giày dép đủ màu sắc của các bà, các chị trên thị trấn mang xuống. Người lớn trẻ con vây kín, người ngắm nghía, người lựa chọn làm huyên náo cả góc chợ. Tôi biết mẹ chẳng bao giờ có đủ tiền để mua cho tôi những thứ xa xỉ ấy, nên mặc dù thích lắm, nhưng tôi chỉ nán lại nhìn một lúc rồi đi ngay. Lâu dần thành quen, tôi luôn thích đi chợ với mẹ, vì đi chợ không chỉ đơn thuần là để được ăn những chiếc bánh đa, bánh rán nóng hổi mà còn được ngắm những món hàng mà tôi luôn ao ước nhưng không thể có được.

Giờ đây, mỗi lần về quê, tôi lại thẫn thờ nhớ về cái chợ quê nơi bến sông quê ngày ấy, lặng ngắm những mái rạ liêu xiêu và nghe những âm thanh thôn dã quen thuộc, chợt thấy lòng mình dịu vợi trước những lo toan thường nhật nơi phố xá ồn ào và gấp gáp.

Mỗi lần về quê, đặt chân lên con đường xưa cũ, tôi bỗng chạnh lòng, thổn thức trước một dáng hình quen thuộc của ai giống mẹ xa xăm đi về trên triền đê lộng gió. Giật mình, tôi gọi…Mẹ ơi! Tiếng gọi chới với vừa cất lên bỗng tan theo những cơn gió biển chiều hối hả. Có phải là dáng mẹ tôi năm nào đã hiện về tảo tần hôm sớm để tôi có được như ngày hôm nay. Triền đê ấy còn có cả dáng bạn bè năm xưa đang ùa về trong tôi bao điều tiếc nhớ…

Hương Lan

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tản văn: Nhớ mùa mía năm xưa

Ai đã từng sống ở vùng quê trồng mía chắc chắn sẽ biết đường non là gì, và bánh tráng nhúng vào đường non, khi ăn sẽ thấy nó ngon thế nào. Với tôi, mỗi lần đi qua những vùng trồng mía, trước mắt lại hiện ra hình ảnh cái chòi ép mía, nấu đường nằm trên mảnh đất nhỏ bên con đường ở đầu thôn cùng bao hình ảnh đầy yêu thương lúc mình còn bé.

Tản văn: Giọt mồ hôi của mẹ

Sau mùa gặt, cánh đồng vàng thơm óng ánh. Đó là màu vàng ruộm của những sợi rơm cong mình trong nắng, là màu vàng xanh của những cây rạ còn tươi, giẫm chân lên gãy rạp, nghe giòn rụm. Đó là mùi thơm của rơm khô, của khói đốt đồng. Đứa con nào của đồng ruộng mà chẳng mê mẩn màu vàng của cánh đồng sau vụ gặt, mà chẳng hít no nê mùi thơm của rơm rạ quyện với mùi mồ hôi của ba, của mẹ trên cánh đồng.

Tản văn: Chợ quê ngày ấy

Tôi không thích đi những chợ sầm uất, rau trái xanh tươi chất đầy các sạp. Bao giờ tôi cũng mê những khu chợ lưa thưa hàng quán, bày biện lộn xộn trên tấm ni lông cũ mèm, bà già bán chuối ngồi nhai trầu bỏm bẻm…

Tạp văn: Hương cốm mùa thu

"Gió thổi mùa thu hương cốm mới/ Tôi nhớ những ngày thu đã xa...". Câu thơ trên của Nguyễn Đình Thi trong bài "Đất nước" lại vang lên trong tôi mỗi khi cái nắng gắt mùa hạ đã chuyển sang hanh vàng, cùng với cơn gió heo may se se thổi về, cũng là lúc đất trời vào thu.

Một thời đã qua

Những ngày cuối tháng 8, đến các nhà sách nhìn thấy nhiều bậc phụ huynh đi mua sách vở chuẩn bị cho con tựu trường, lòng lại thấy xốn xang nhớ về những năm tháng mới cắp sách đến trường.

Tản văn: Cảm xúc mùa Vu Lan

Mùa Vu lan này là mùa thứ 5, chị lên chùa và được nhận bông hồng trắng cài lên ngực áo. Trong khói nhang trầm ngào ngạt, vẫn thoảng đâu đây mùi hoa huệ, mùi ngọc lan… Ngọc lan là thứ hoa ngày xưa mẹ đặc biệt thích, mỗi dịp thắp nhang ngày rằm, mùng một, bao giờ mẹ cũng có một đĩa nhỏ trên bàn thờ.

Tản văn: Nhớ mẹ

Cuộc đời vẫn vậy, dường như phải khi chồn chân mỏi gối mới giật mình nhìn lại những gì đã qua. Phải khi có con mới thấu hiểu được ơn nghĩa sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Chiều nay, nhìn dáng ai đang liêu xiêu quang gánh trên đường, lòng chợt trào lên nỗi nhớ thương mẹ vô cùng!

Tản văn: Biết ăn phở

Hồi còn chiến tranh, một lần công tác qua thành Tuyên, ghé quán phở bên đường thấy Phở Bân "bò tơ bảy món", tôi buột miệng, chẳng biết ngon không mà quảng cáo nghe rung màng nhĩ. Chủ quán Bân nghiêng tai nghe thấy, ông ghé sát tôi, buông một câu lạnh tanh: "Chú cứ ăn đi, chê một câu thì anh bê cả quán này ném xuống dòng sông Lô". Chả là quán này nằm sát mép sông Lô.
Top