banner 728x90

Bài 8: Phú Mỹ xưa và nay

06/05/2024 Lượt xem: 3245

         Trong hai cuộc kháng chiến chống đế quốc xâm lược, Phú Mỹ đã chứng tỏ là một vị trí quân sự chiến lược. Thị xã Phú Mỹ là đầu cầu nối liền khu Đông với khu Tây, rừng Sác và rừng Giồng, vốn là những địa bàn chốt quân của lực lượng cách mạng. Thị xã Phú Mỹ giữ vị trí quan trọng trong việc chuyển tải thông tin, liên lạc giữa Trung ương và miền Đông Nam Bộ. Với ưu thế có rừng Sác, cù lao và rừng Giồng – thế án ngự kép, thị xã Phú Mỹ là bàn đạp tấn công lực lượng địch ở Bà Rịa-Vũng Tàu. Địa hình thị xã Phú Mỹ trước đây đa dạng, tạo thế liên hoàn, thuận tiện trong việc xây dựng cơ sở cách mạng…

          Về mặt hậu cần, nếu lực lượng cách mạng đóng ở đây rất thuận lợi cho việc tiếp tế lương thực, thực phẩm từ vùng Gò Công, Vàm Láng rất thuận lợi sau đó chuyển lên núi Dinh an toàn.

          Đó là những ưu thế về vị trí địa lý, về khả năng giao lưu về kinh tế và quân sự của Phú Mỹ, không chỉ được khai thác trong hiện tại và hứa hẹn ở tương lai mà thực tế đã được khẳng định trong quá khứ.

         Địa hình thị xã Phú Mỹ khá đa dạng, có thể nói đây là vùng đất tập trung tất cả các loại địa hình của tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Phú Mỹ có các loại địa hình: đồi núi thấp, bậc thềm phù sa cổ, đồng bằng (hẹp) và rừng ngập ngập mặn. Địa hình thấp dần từ Bắc xuống Nam và từ Đông sang Tây.

Giữa vùng đất tương đối bằng phẳng – vùng cuối của sự chuyển tiếp đồi núi cao (phía Bắc tỉnh) và đồng bằng ven biển (phía Đông và phía Nam tỉnh), nổi lên những ngọn núi mà danh xưng của nó đã để lại nhiều dấu ấn trong quá trình hình thành, phát triển và trong công cuộc kháng chiến chống thực dân xâm lược của vùng đất này. Đó là những ngọn núi rất nổi tiếng và gây ấn tượng mỗi lần nhắc tới: núi Dinh, núi Tóc Tiên, núi Ông Trịnh, núi Thị Vải…

          Núi Dinh hồi thế kỷ 18, 19 thường được gọi là núi Trấn Biên hoặc Tấn Biên (“tấn sở nơi biên cương”, cùng tên với vùng đất rộng lớn Biên Hòa - Bà Rịa, Dinh Trấn Biên), hay núi Mỗi Xuy, Mỏ Xoài, Mô Xoài, với các đỉnh Bao Quan 504m, Dinh 491m, ông Hựu 444m thuộc địa phận các xã Châu Pha, Hội Bài và Long Hương (thị xã Bà Rịa).

          Trong quá khứ núi Dinh từng ghi dấu bước đường di cư, quá trình khái phá vùng đất Nam bộ của người Việt. Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, núi Dinh là thành lũy “che bộ đội, vây quân thù”. Núi Dinh ở phía Đông cùng với rừng Sác phía Tây của thị xã Phú Mỹ là địa bàn hoạt động của lực lượng cách mạng, là bàn đạp xuất quân tiêu diệt kẻ thù. Trong kháng chiến chống Mỹ, Tỉnh ủy, Thị ủy Bà Rịa, Huyện ủy Châu Đức đã chọn núi Dinh làm căn cứ, làm nơi đóng chốt lực lượng để lãnh đạo quân dân tỉnh nhà thực hiện cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước cho đến ngày toàn thắng.

          Núi Tóc Tiên ở phía Đông Bắc huyện Tân Thành, thuộc địa phận xã Tóc Tiên, đỉnh cao nhất 433 mét. Theo sách Gia Định thành thông chí, viết đầu thế kỷ 19, núi này “tục danh là núi Bà Ký… cách phía Đông trấn 91 dặm, có đất lẫn đá, có suối nước ngọt, cây cối um tùm, chim muông tụ tập, nhân dân bốn phương kéo đến dựng lều ở, chuyên nghề săn bắn và lấy cây gỗ để sinh nhai”.

          Sách Đại Nam nhất thống chí, viết giữa thế kỷ 19, nói rõ thêm: “Núi Kí Sơn tục gọi núi Bà Ký, có tên nữa là núi Tóc Tiên ở cách huyện Long Thành 48 dặm về phía Đông Nam, đất đá lẫn lộn, nước suối ngon lành, cây rừng rậm rạp, rất nhiều chim muông, người các nơi tụ tập dựng lều làm nghề săn bắn và đốn gỗ”.

          Tên gọi Tóc Tiên gợi cảm về hình ảnh thực mà như huyền thoại của ngọn núi mây vờn vào những lúc giao mùa hay tiết trời mát mẻ. Trước đây, Tóc Tiên là địa bàn sinh sống của người Châu Ro. Trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước Tóc Tiên là địa bàn hoạt động của bộ đội địa phương và dân quân du kích, từng làm khiếp đảm quân thù mỗi khi chúng đặt chân tới. Ngày nay, Tóc Tiên đã có hệ thống giao thông thuận lợi, nối liền với những khu dân cư đông đúc.

         Núi Ông Trịnh ở xã Phước Hòa như một chiếc nón giữa vùng đồng bằng, tuy không cao (215 mét), nhưng tên gọi của nó gắn liền với tên một nhân vật đã có công trong việc tổ chức, khai phá, xây dựng làng xóm ở vùng đất này. Núi Ông Trịnh, cùng với sông Ông Trịnh, ấp Ông Trịnh, bến Ông Trịnh, chợ Ông Trịnh… đã trở thành niềm tự hào của nhân dân thị xã Phú Mỹ.

          Núi Thị Vải, cao gần 467 mét, nằm giữa địa bàn thị trấn Phú Mỹ và xã Tóc Tiên. Tên của ngọn núi gắn liền với câu chuyện có thật, được chép trong Gia Định thành thống chí và sách sử của nhà Nguyễn:

         Sách Gia Định Thành Thống Chí gọi núi Thị Vải là núi Nữ ni hay Nữ tăng “tục danh núi Bà Vải… xưa có người con gái họ Lê, gia tư giàu có, nhưng bị lỡ thì, sau khi cha mẹ mất rồi mới có chồng, không được bao lâu chồng chết, bà thề không tái giá, lại bị kẻ cường hào cậy mai mối thường đến quấy nhiễu, bà bèn cạo đầu lập am ở đỉnh núi, tự làm thầy cả, cùng bọn đồng bộc giữ lòng tu trì, sau thành chánh quả, người ta nhân đó đặt làm tên núi.

         Núi này cách phía Đông trấn 200 dặm, đất đá chót vót, cây cối um tùm, ở thành Gia Định trông thấy giống như viên ngọc thưong hoàng phơi bày sắc đẹp. Dân núi lấy nhiều thổ sản ở núi để cấp dưỡng, như cây gỗ, dầu thông, than củi và chim muông v.v…

(còn nữa…)

Đào Quốc Thịnh (biên soạn)

 

Tags:

Bài viết khác

Bài 3: CỤ TỔ LÊ CÔNG HÀNH VÀ NGHỀ THÊU LÀNG QUẤT ĐỘNG

Để tiếp tục tôn vinh tổ nghề thêu của làng, năm 1992 người dân Quất Động cúng lập bài vị đưa ông Lê Công Hành về thờ ở đình làng cùng với các vị Cao Sơn Đại Vương, Minh Lang Nhạc Bộ Đại Vương. Vào thời nhà Nguyễn nhiều thợ thêu Quất Động đã được triệu vào kinh đô Huế làm việc.

Bài 2: DANH NHÂN VĂN HÓA LỊCH SỬ LÊ CÔNG HÀNH - CỤ TỔ NGHỀ THÊU VIỆT NAM

Theo sử sách ghi lại, cụ Lê Công Hành được triều đình nhà Lê cử đi sứ nhà Minh. Trên đường đi sứ, quan lại nhà Minh không để cho đoàn sứ bộ đi đường chính, mà lại dẫn đi theo đường tắt đến một vùng rừng núi thì đoàn hết cả lương ăn. Lê Công Hành bèn cho chặt tre, đan thành những cái dặm, cái dũi, rồi cho quân lính xuống suối kiếm cá và lên rừng tìm trái cây để ăn. Nhờ đó đoàn sứ bộ vẫn mạnh khỏe, đủ sức tiến thẳng về kinh đô nhà Minh.

Bài 1: DANH NHÂN VĂN HÓA LỊCH SỬ LÊ CÔNG HÀNH - CỤ TỔ NGHỀ THÊU VIỆT NAM

Vào khoảng những năm đầu Công Nguyên, con người đã bắt đầu sử dụng những sợi chỉ nhuộm màu, sợi len và đôi khi cả sợi bạc, vàng hoặc đồng thau... để bắt đầu những đường thêu cơ bản, trang trí họa tiết cho quần áo. Họ thêu thùa hình ảnh những cảnh vật thiên nhiên đơn giản như hoa hay những hình trừu tượng mô phỏng những hoạt động, sinh hoạt của đời sống. Rất nhiều những hiện vật trang phục được tìm thấy trên khắp nơi trên thế giới.

Bài 1: Họ Phùng ở Thạch Đà

Họ Phùng ở Thạch Đà, Mê Linh, Hà Nội xưa gọi là Kẻ Đợ (xã Hoa Đà, huyện Chu Diên, Bộ Văn Lang) thuộc vùng đất Việt cổ địa linh nhân kiệt gắn liền với quê hương Hai Bà Trưng, hai người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo cuộc khởi nghĩa đánh đuổi ngoại xâm, giành độc lập dân tộc, trở thành biểu tượng cho sức mạnh quật khởi, ý chí kiên cường chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam.

Chùa Hang “vương quốc chim” giữa không gian thiền môn hơn 300 năm tuổi ở Vĩnh Long

Giữa những tán cây xanh rợp bóng tại ấp 4, xã Châu Thành, tỉnh Vĩnh Long, chùa Kompông Chrây (chùa Hang) hiện lên với kiến trúc Phật giáo Nam tông Khmer đặc trưng, trầm mặc và cổ kính. Trải qua gần bốn thế kỷ tồn tại, ngôi chùa vẫn giữ được dấu ấn nguyên bản của kiến trúc Khmer Nam Bộ, đồng thời trở thành một không gian sinh thái hiếm có khi là nơi cư ngụ của hàng vạn cá thể chim cò tự nhiên.

Bà Rịa – Vũng Tàu: Hành trình gần 400 năm hình thành và phát triển

Trải qua gần 400 năm hình thành và phát triển, Bà Rịa – Vũng Tàu đã khẳng định vai trò là một trong những trung tâm kinh tế biển quan trọng của khu vực Đông Nam Bộ. Vùng đất này hội tụ những giá trị đặc biệt, từ Côn Đảo giàu truyền thống lịch sử đến mỏ Bạch Hổ – nơi đưa Việt Nam lên bản đồ dầu khí thế giới.

Lăng mộ Quận công Nguyễn Hữu Hào - Dấu ấn kiến trúc giữa lòng Đà Lạt

Lăng mộ Quận công Nguyễn Hữu Hào với kiến trúc giao thoa giữa Á, Âu và không gian tĩnh lặng đang trở thành điểm tham quan thu hút nhiều du khách.

Tháp cổ Bình Thạnh - Di sản ngàn năm trên đất Tây Ninh

Trên vùng đất Tây Ninh - nơi giao thoa của nhiều lớp trầm tích văn hóa - lịch sử, tháp cổ Bình Thạnh (còn gọi là tháp Ông Công - Prey Prasath On Kong) hiện lên như một chứng tích quý giá của một thời kỳ xa xưa. Trải qua hơn 1 thiên niên kỷ tồn tại, ngôi tháp mang nhiều giá trị kiến trúc độc đáo và là “chứng nhân” của tiến trình phát triển văn hóa cổ ở Nam Bộ.
Top