banner 728x90

Truyện ngắn: Sau cơn say

23/08/2024 Lượt xem: 2581

Giông!

Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Mưa! Mưa dữ dội!

Con Ba quần áo ướt sũng, tay cầm một nhánh tre có cột một túm bao ni lông ở một đầu cố lùa hơn hai mươi con vịt mới trổ lông vào chuồng nhưng đàn vịt cứ lẩn quẩn trước cửa chuồng mà không chịu vào. Đã thế, ánh chớp lóe sáng lên trong giây lát rồi tắt ngấm làm tầm nhìn của con bé với xung quanh càng tối đen hơn. Vừa lo, vừa sợ, con bé khóc, gọi:

- Anh Hai ơi! Vịt không chịu vô chuồng. Hu... hu... tối quá em không thấy. Anh Hai ơi!

Trong bếp sát bên, thằng Hai đang thổi lửa. Thường ngày nó vẫn nấu cơm giúp mẹ, nhưng hôm nay vì gia đình lộn xộn, nó phải đưa em tránh sang hàng xóm, tối mịt mới về. Củi bị nước mưa làm ướt hết nên cháy như hun muỗi, khói làm mắt nó cay xè. Bếp lửa bùng cháy, nó lấy đôi đũa đảo qua nồi cơm đang sôi rồi ra cửa bếp nói với con Ba:

- Em cố giữ chút nữa! Cơm đang sôi. Cơm cạn rồi anh ra lùa vịt cùng!

Gạt lửa vần cơm xong, thằng Hai cầm cây đèn hột vịt ra đặt ngoài hè sát trụ cột để tránh gió lùa rồi lùa vịt với em. Bây giờ có hai anh em chận hai đầu, đàn vịt ngoan ngoãn chen lấn nhau vào chuồng.

- Có mấy con vịt mà cũng khóc. Thôi, vào thay đồ đi! Ướt hết rồi, bệnh thì khổ!

Thằng Hai nói rồi lại vào bếp.

Lên nhà, con Ba thấy cu Tý, em nó, đang ngồi khóc thút thít ở góc nhà. Vì phải đi lùa vịt nên Ba đành phải để em một mình. Tội nghiệp cu Tý, vừa sợ sấm, vừa sợ bóng tối, đành ngồi khóc. Con Ba thay quần áo rồi dắt cu Tý ra sau nhà rửa mặt. Khi đi qua cửa hông thông lên nhà trên, trong ánh sáng của ngọn đèn hột vịt, con Ba thấy cha đang nằm sõng soài trên nền nhà ngủ ngáy ồ ồ. Bên cạnh là chiếc chiếu, lăn lóc trên đó là những cái chai và chén bát lổn ngổn.

* * *

Chị tất tả chạy dưới trời mưa như trút nước. Những hạt mưa nặng như hạt sạn xiên xiên theo từng cơn gió ngược quất vào mặt rát rạt. Chị đã vấp té không biết bao nhiêu lần. Ngón chân cái sau một lần vấp tóe máu nhưng chị không thấy đau mà chỉ thấy tê dại. Đường làng loang loáng nước không một bóng người.

Đêm nay chị đã nghĩ không trở về nhà. Trong cơn uất giận, chị đã bỏ lại tất cả để về nhà mẹ đẻ... Và bây giờ chị lại băng mình trong mưa gió để về với núm ruột của mình, để lại sau lưng người mẹ già lo âu thắc thỏm cho tình cảnh của con gái lớn.

Cuối cùng thì chị cũng về đến nhà.

Bây giờ chị mới thấy thấm lạnh, thấy đau ở ngón chân bị vấp toét móng, thấy thân thể rã rời. Nhìn các con ôm nhau ngủ, chị cảm nhận một nguồn an ủi vô biên. Cảm ơn các con, những thiên thần bé bỏng của mẹ. Mẹ sẽ hy sinh vì các con nhưng mẹ không thể nhịn được những kẻ xâm phạm mái ấm của mình. Khi những kẻ xem gia đình của họ là tạm bợ thì mẹ không thể để cha các con kết thân, ngồi chung chiếu rượu với họ được. Phải! Mẹ đã từng muốn cha các con là người hoàn toàn không sai trái. Nhưng hỡi ơi! Có ai là người hoàn hảo? Nhất là hoàn hảo theo ý muốn của người khác, dù người khác đó là người thân thiết nhất. Và hôm nay mẹ mới biết rằng mẹ cũng đâu có hoàn hảo, mẹ cũng sai trái. Sự sai trái mà mẹ đã cố chấp để cha các con phải gánh chịu, để các con sống một tuổi thơ không trọn vẹn. Đột nhiên chị nhớ lại lời mẹ: “Chỉ những người chồng sống không có trách nhiệm với gia đình mới không màng đến việc bị vợ lấn lướt. Cái sai của cha thằng Hai là uống rượu rồi đánh vợ. Nhưng sống với nhau có ba mặt con, nó chưa từng đánh con một bạt tai, vì sao hôm nay như thế? Con phải tự xét lại mình. Mẹ thấy không phải lỗi hoàn toàn ở nó! Cha say rượu, mẹ bỏ đi, những đứa trẻ sẽ như thế nào trong cơn giông tố?...”.

Cảm giác đầu tiên hắn cảm nhận được là sự mát lạnh của nền xi măng dưới lưng, vòm miệng và cổ họng khô khốc, đầu nặng như đeo đá và nhức kinh khủng. Hắn nằm yên nghe mưa gió gào rú bên ngoài. Trí óc còn u mơ chưa tỉnh hẳn, hắn nhớ mang máng là ban chiều trời nổi giông, hắn và đám bạn tổ chức ăn mừng trước khi trời mưa xuống. Hắn và đám bạn đã cãi vã rồi đánh nhau và hắn đã... đánh vợ! Hắn rùng mình khi nghĩ đến điều đó.

Hắn hoảng hốt lồm cồm ngồi dậy, nhìn quanh quất. Im vắng. Chỉ có tiếng mưa gió bên ngoài làm tăng thêm cái quạnh quẽ của gian nhà. Chiếu rượu cùng chén bát đã biến đâu? Và vợ? Con?... Nhưng hắn không kịp nghĩ ngợi nhiều hơn. Cơn buồn ngủ ập đến kéo hai mí mắt díp lại. Hắn nằm vật xuống và lập tức chìm vào giấc ngủ say...

Cảm giác nhồn nhột trên mặt, mũi lại làm hắn tỉnh dậy. Thì ra cu Tý đang cầm chiếc lông gà ngoáy vào mũi của hắn. Hắn ngồi bật dậy ôm con, dụi chiếc cằm đầy râu vào bụng thằng bé làm nó cười như nắc nẻ. Cũng vừa lúc vợ hắn đi lên. Hắn bỗng nghe lòng se thắt khi nhìn thấy một bên mắt vợ sưng tím. Cảm xúc ân hận trào dâng, nhưng hắn chưa kịp nói gì thì nghe vợ nói:

- Chưa tỉnh rượu thì uống bát nước đậu xanh tôi giã để trên bàn. Nồi cháo đậu xanh tôi nấu nhừ rồi, bốn cha con ăn đi cho con đi học. Đêm hôm giông tố, thằng Hai không học bài được, vừa khóc đó.

Hắn quá đỗi ngạc nhiên. Chưa bao giờ sau cả trăm lần hắn say rượu, vợ hắn chịu nói chuyện trước. Và bởi chính thái độ im lặng của chị làm hắn căm ghét. Hắn uống và cứ uống. Uống để trêu tức vợ hắn, uống để tỏ rõ cho vợ biết hắn là đàn ông, là chủ gia đình, mặc dù tỉnh dậy sau mỗi lần say, hắn đều ân hận tự sỉ vả cho sự yếu đuối của mình.

Hắn ngồi uống nước trà nhìn các con ăn cháo. Mỗi đứa một nết ăn khác nhau. Nhìn các con mà tình thương dội lên trong lòng người cha. Rồi hắn chợt nghĩ dại: Nếu trong cuộc cãi vã dẫn đến đánh nhau với đám bạn và vợ hắn chiều qua, một hoặc cả hai vợ chồng hắn vĩnh viễn không trở dậy được thì cuộc sống của ba đứa trẻ sẽ như thế nào?... Hắn rùng mình, lạnh buốt sống lưng không dám nghĩ tiếp. Hắn nhìn ra vườn và cảm thấy quý vô ngần những gì hắn đang có được.

Ngoài vườn, sau cơn giông, những cành cây gầy guộc bị gió quật gãy nằm chỏng chơ, những khóm chuối bị quặt tàu, những cây đu đủ bị ngả nghiêng sát đất, trái vung vãi khắp nơi. Nhưng trong cảnh tan tác ấy, những cành, lá còn trụ lại được xanh hơn, mượt mà, bụ bẫm hơn, bóng lên dưới ánh mặt trời của buổi ban mai.

Một ngày nắng đẹp bắt đầu.

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top