banner 728x90

Truyện ngắn: Dòng tên anh khắc vào đá núi

15/10/2024 Lượt xem: 2542

“Có người lính mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo/Có người lính mùa xuân ấy ra đi từ đó không về/Dòng tên anh khắc vào đá núi/Mây ngàn hóa bóng cây che…”.

Cả hội trường lặng phắt. Giọng người ca sĩ trầm ấm, đang thì thầm câu chuyện về những người con của Tổ quốc đã nằm lại ở một góc trời biên giới... Nước mắt tôi lặng lẽ rơi. Bao giờ cũng vậy, bất cứ khi nào, ở đâu, khi bài hát “Màu hoa đỏ” cất lên, tôi lại không cầm được nước mắt. Bởi vì anh, người yêu đầu tiên của tôi cũng đã ra đi và mãi mãi không trở về...

Năm ấy, khi tôi đang học lớp 12, có đoàn sinh viên năm cuối của Trường Cao đẳng Sư phạm về trường tôi thực tập. Hôm đó, tôi đi học trễ. Trong khi cắm cúi chạy lên cầu thang, tôi va phải một người, làm cái cặp trên tay anh rơi xuống đất. Biết mình có lỗi, nhưng vì vội quá nên tôi vẫn chạy tiếp, chỉ kịp nói với lại một câu: “Nhặt giùm lên đi! Bữa khác sẽ xin lỗi sau!”. Người đó mỉm cười hiền lành: “Nhớ bữa khác đó nghen!”. 

Mấy phút sau, tôi tròn mắt khi cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp cùng với anh, người mà tôi va phải trên cầu thang. Cô giới thiệu: “Đây là thầy Hoàng, sẽ chủ nhiệm lớp chúng ta trong thời gian tới!”. Ánh mắt của anh lướt qua cả lớp, hình như dừng lại hơi lâu trên gương mặt tôi. 

Thầy dạy Văn, môn học mà tôi ghét nhất. Song, thật kỳ lạ, chỉ ngay trong buổi đầu tiên, bằng giọng nói ấm áp, truyền cảm, thầy đã tạo nên một luồng sinh khí mới cho cả lớp. Những bài thơ được thầy đọc bằng chất giọng ngân nga, đầy biểu cảm, gieo vào lòng tôi một cảm xúc khác lạ, êm dịu và da diết, khác với cách giảng khô khan của thầy Toàn. Thầy thường đưa ra nhiều ví dụ trích dẫn từ các tác phẩm văn học nổi tiếng. Nhờ vậy, tôi có thể hình dung ngay vẻ đẹp của những câu thơ, bài văn mà trước đó, dù đọc đi đọc lại cả chục lần tôi cũng chẳng thể thuộc. Thầy còn biết cách đưa thêm những tình tiết mới mẻ về cuộc đời tác giả. Tôi còn nhớ, dạo ấy tôi học mãi mà không thuộc được bài thơ “Bên kia sông Đuống” của Hoàng Cầm. Thế mà, chỉ cần vài phút thầy “lạc đề” với bài thơ “Lá diêu bông” của cùng tác giả, ngày hôm sau, tôi đã có thể đọc làu làu bài thơ ấy. 

Thầy đã biến những giờ học buồn tẻ thành những buổi bình văn sôi động và hấp dẫn. Từ đó, tôi luôn ngóng chờ tiết văn. Lần đầu tiên trong nhiều năm học, tôi được điểm 7, rồi điểm 8 môn tập làm văn, với lời phê nắn nót của anh: “Bài viết giàu cảm xúc!”, “Có sáng tạo, súc tích. Chú ý tránh lan man”... Tôi đọc đi đọc lại những dòng chữ đỏ mềm mại, rồi nhìn hai chữ “lan man”, mơ màng: Làm sao mà tôi không lan man được khi trong bài văn ấy của tôi luôn thấp thoáng nụ cười hiền lành và giọng nói ấm áp của anh...

Một buổi chiều Chủ nhật, tôi tranh thủ đến nhà khách thăm thầy. Thầy có vẻ rất vui khi mở cửa: 

- A! Cô bé hay đi trễ! 

- Em... Em muốn xin lỗi... thầy, chuyện bữa trước... - Tôi lúng túng.

- Sao cứ thầy hoài! Em chỉ bằng tuổi em gái tôi ở quê!

- Vậy, em gọi thầy là anh, nghen - Tôi mạnh dạn.

Anh gật đầu, mỉm cười. 

Chúng tôi đã có nhiều buổi chiều thú vị sau đó. Anh hỏi thăm tôi về gia đình, ba má. Anh nói, thật ra, ngay hôm đầu tiên anh đã chú ý đến tôi vì tôi rất giống cô em của anh, cũng trắng trẻo, xinh xắn và... hay đi học trễ... Anh cười cười, nhìn tôi láu lỉnh. 

Song, anh chỉ say sưa với những bài giảng của chúng tôi một thời gian ngắn nữa. Chiến tranh biên giới nổ ra. Nhóm sinh viên của anh được lệnh quay trở lại trường. Ít lâu sau tôi nghe tin, các anh, dù chưa kịp tốt nghiệp, cùng viết đơn tình nguyện xin ra chiến trường. Tôi đã bỏ một buổi học, đạp xe hơn 10 cây số dưới trời mưa lạnh để đến nơi tập kết. Anh nhận ra tôi ngay trong số hàng trăm khuôn mặt chen chúc nhau ở đó. Ánh mắt anh nhìn tôi đăm đắm: “Ráng học giỏi nghen! Và nhớ là đừng đi trễ nữa đó!”. Tôi gật đầu, cả khuôn mặt nhạt nhòa trong mưa và nước mắt... 

Tôi hay nhận được thư anh, những lá thư dạt dào tình cảm của một người đi xa. Thư nào anh cũng nhắc: “Chờ anh nhé! Nhất định anh sẽ trở về!”. Tôi đọc đến thuộc lòng mà lần nào mắt cũng nhòe nước vì hạnh phúc... 

...Chiến tranh ngày càng ác liệt. Tôi biết điều đó qua những bản tin thời sự mà chiều nào đài phát thanh cũng truyền đi. Trong nỗi chờ mong khắc khoải, tôi vẫn lao đầu vào ôn tập ngày đêm để thi đậu vào Trường Cao đẳng Sư phạm. Tôi muốn trở thành đồng nghiệp của anh...

Song, anh đã không trở về như đã hứa. Đồng đội báo tin anh hy sinh trong một đợt pháo kích. Dòng tên anh, bạn bè đã khắc vào đá núi. Ở nơi đó, những buổi chiều, ánh hoàng hôn thường cháy đỏ, loang mãi một khoảng trời bao la của biên giới...

Hương Lan

 

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top