banner 728x90

Truyện ngắn: Đi trong cơn mưa

09/09/2024 Lượt xem: 2518

Cuộc sống của tôi từ sau khi cưới anh chỉ là quanh quẩn ở thành phố này, trong căn nhà rộng 305 mét vuông, có vườn hoa, thảm cỏ, ghế xích đu, có tường rào cong cong bằng sắt, có cả tiếng chim hót buổi sáng chao đậu trên các cây cao. Tôi cũng thèm đi rong chơi đến một miền đất nào đó, dẫu chỉ là một bản làng heo hút, một con đường quê đất đỏ và có thể chỉ là một làng chài ven biển. Những giấc mơ đó của tôi, Luân đều thực hiện được mỗi khi có điều kiện.

Nhưng công việc của tôi và anh khác nhau. Anh thường xuyên vắng nhà bởi anh là một kiến trúc sư tài giỏi. Công việc của tôi đơn điệu hơn anh, không đi đây đi đó. Tôi là một họa sĩ, sau khi ra trường tôi được nhận vào làm việc ở trường văn hóa nghệ thuật. Công việc của tôi là dạy học trò vẽ, rảnh rỗi thì sáng tác. Tranh tôi vẽ chủ yếu là hoa và thiếu nữ. Anh chẳng bao giờ quan tâm đến công việc của tôi, dẫu trên lý thuyết thì nghề kiến trúc cũng liên quan đến hội họa. Tôi cũng chẳng bao giờ tham dự những cuộc hội họp hoặc giao lưu bạn bè của anh, bởi tôi không thích đám đông. Cuộc sống của hai vợ chồng như thế là thuận hòa. Ví dụ như khi đi ăn thịt gà, anh chỉ thích ăn thịt, còn tôi thích ăn đầu, cánh và da gà, “hai vợ chồng nhờ thế khỏi mất công giành ăn với nhau” - anh cười.

Thật ra, anh là một người chồng rất tốt. Anh bảo: “Hè này rảnh, anh và em đi một chuyến Thái Lan nhé”. Tôi cũng đã chuẩn bị mọi thứ để tận hưởng chuyến đi mà theo cách nói của anh là đi hưởng tuần trăng mật.

Nghĩ lại, ngày hai đứa lấy nhau, anh là một sinh viên mới ra trường, tập tễnh làm việc cho một văn phòng kiến trúc sư, còn tôi chỉ là một giáo viên dạy vẽ. Lo đám cưới xong, dù còn nợ, hai vợ chồng vẫn quyết định đi Đà Lạt ba ngày gọi là hưởng tuần trăng mật như mọi lứa đôi khác. Mẹ tôi từng bảo rằng, có thể mai sau tụi con sẽ có rất nhiều tiền, có thể đi bất cứ phương trời nào, ở những khách sạn sang trọng, ăn ở những nhà hàng đắt tiền, nhưng chuyến đi của những ngày đầu mới thành đôi lứa mới là chuyến đi có ý nghĩa. Vậy là hai vợ chồng son trẻ cùng đi hưởng tuần trăng mật trên chiếc xe máy.

Chuyến đi Đà Lạt của hai đứa rơi vào những ngày mưa. Khi ấy, tôi chợt nhớ đến câu thơ của ai đó: “Anh chọn ngày mưa gió để yêu em”. Để rồi trong ba ngày mưa gió đó, hai vợ chồng ở đủ ba ngày trong khách sạn, đi ăn, rồi trở về, chẳng có một tấm ảnh kỷ niệm nào và chẳng có chuyến tham quan nào. Nhưng trong cơn mưa giăng mù đất mù trời của Đà Lạt, lòng tôi luôn ngập tràn hạnh phúc. Hạnh phúc mà tôi nghiệm ra trong chuyến đi với anh chính là được ở bên cạnh người mình thương yêu và được thương yêu.

Những ngày mưa Đà Lạt đó trở thành kỷ niệm khó quên trong đời sống vợ chồng chúng tôi. Để rồi những ngày sau đó, hai vợ chồng lại bận rộn với những công việc của mình. Tôi quen đi trên con đường nhỏ, ngang qua cái chợ nhỏ họp vội buổi sáng với những người bán hàng cứ trải một tấm vải dầu ra đất, rồi bày biện hàng hóa của mình đợi người mua. Tôi quen lớp học vẽ của mình nằm trên tầng một, với những cô cậu học trò đam mê nghề vẽ giống như tôi thời nhỏ. Công việc của tôi đều đặn những bước chân đi và về trên một con đường quen, còn công việc của anh ngày lại càng vắng nhà. Những bữa cơm có chung chồng vợ theo thời gian trở nên hiếm hoi. Mãi rồi tôi cũng quen cách sống một mình trong căn nhà mà bằng công sức của chính anh tạo dựng lên. Tôi quen cách anh nhắn tin: “Em ăn cơm một mình nhé. Hôn em”; quen cách anh gọi điện: “Vợ yêu, anh nhớ em quá, tối nay anh về trễ đó”.

Tôi buồn, mỗi ngày một buồn hơn. Tôi buồn bởi âm thanh của chiếc tivi cứ đều đều đủ mọi thông tin của cả bao nhiêu kênh ở đó. Tôi buồn với cả những giọt mưa cứ vội vã rơi, thấm vào trong đất. Tôi buồn sau những giờ dạy lại ghé chợ chồm hổm mua bó rau, ít thịt, cá, nấu xong thì ăn một mình, không hết thì hâm đi hâm lại. Bản tính tôi vốn tằn tiện, dù Luân làm ra rất nhiều tiền. Có khi, anh đi tiếp khách về, mua nguyên một con gà rô ti, hay những món ăn tôi thích, rồi bảo: “Anh biết em thích món này, em ăn đi nhé”. Xong việc anh lại đi tắm rồi vào phòng, trở mình với những bản nhạc trữ tình mở ra từ chiếc loa nho nhỏ, và anh ngủ.

Tôi không thể nói với Luân rằng lâu lắm rồi anh không chở tôi đi đâu. Anh còn lời hứa với tôi về chuyến du lịch Thái Lan. Anh hẹn với tôi kỷ niệm 5 năm ngày cưới, anh sẽ bỏ hết mọi công việc, sẽ tắt điện thoại, không mang laptop theo. Có nghĩa là hai đứa sẽ đi hưởng tuần trăng mật đúng nghĩa, bỏ lại phía sau những bận bịu đời thường. Nghĩ cho cùng, có biết bao nhiêu người phải mệt nhoài vì chuyện cơm áo, mà đôi khi họ đi trọn cả một đời người vẫn không đạt được giấc mơ.

Nhưng tôi đã bảo với anh: “Thôi, đi nước ngoài theo kiểu đi tour không thích bằng đi trong nước theo kiểu bụi bụi đâu. Hay là mình đi một chỗ nào trong nước chẳng hạn, em thích một nơi không phải là đi du lịch”. Vậy là anh và tôi cùng quyết định đi Quy Nhơn.

Tôi luôn có ý nghĩ lạ đời như thế. Tôi thích đi đến Quy Nhơn để có thể leo lên tháp Bánh Ít, ngắm nhìn đất trời trên ngọn tháp thênh thang kia. Và Quy Nhơn còn rất nhiều điều mà tôi muốn khám phá. Đó là biển Gềnh Ráng gắn liền với câu chuyện tình thương đau của nhà thơ Hàn Mặc Tử, đến Hầm Hô để nhìn những cây lộc vừng nở hoa hay tới Tây Sơn ghé nơi xưa vua Quang Trung từng dựng cờ khởi nghiệp. Anh ngạc nhiên khi tôi nói điều đó: “Ủa, sao em biết nhiều về Quy Nhơn vậy?”. Tôi cười với anh: “Em đọc trên mạng đó mà”.

Nhưng chuyến đi Quy Nhơn đã vỡ tan trong cơn mưa chiều nay. Nó vỡ như người ta ném mạnh một chiếc ly thủy tinh vào bức tường. Tôi đã khám phá ra điều bí mật của Luân mà anh không ngờ tới.

Chiều hôm đó, anh để chiếc laptop ở nhà. Chiếc laptop của tôi bị vi rút nên tôi lấy máy anh chơi trò chơi Pikachu mà tôi vẫn thích.

Anh cài yahoo chat tự động. Vừa mở máy ra, tôi đã đọc những dòng tin nhắn của cô gái nào đó tên Trâm Anh. “Sao hai ngày nay anh không tới nhà em? Anh bận lo cho bà vợ đỏng đảnh ở nhà phải không? Anh chuẩn bị mọi thứ để mình đi Thái chưa? Anh cứ đưa vợ anh đi Quy Nhơn vui vẻ rồi hai đứa mình tiếp tục đi anh nhé”.

Tôi không thể tin nổi. Tôi bỗng tò mò mở lại những tin nhắn còn lưu trên máy. Rõ ràng là anh và cô gái tên Trâm Anh quen nhau rất lâu rồi. Thỉnh thoảng cô ta đi cùng với anh trong những chuyến công tác.

Như một phản xạ, tôi tắt điện thoại. Tôi phóng xe dưới cơn mưa. Và dừng lại ở một quán cà phê. Mưa bên ngoài hắt vào làm nhòa mắt tôi. Tôi không khóc, tôi tự nhủ là không có giọt nước mắt nào trong cơn mưa. Tôi cần phải ngồi rất lâu ở quán cà phê này trước khi có quyết định sẽ làm cho tôi rất đau đớn.

Hương Lan

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top