banner 728x90

Truyện ngắn: Xa quê

03/09/2024 Lượt xem: 2467

Tháng 4-1975 đối với tôi chỉ là một giấc mơ, bởi khi đó tôi chỉ mới 10 tuổi. Tôi chỉ biết rằng ba tôi đã đưa cả gia đình lên tàu trong đêm rời bỏ quê hương một cách vội vã, khi đó thành phố có cả ngàn trái hỏa châu cứ liên tục bung sáng trên bầu trời. Tôi hồn nhiên đùa giỡn với những người bạn cùng lứa trên chiếc tàu chen kín người giữa đại dương mênh mông mà không biết rằng mình đang bắt đầu xa quê hương. Sau này lớn lên, tôi mới hiểu rằng đó là những chuyến vượt biên đầy máu và nước mắt. Chuyến đi của gia đình tôi gặp nhiều may mắn, được Hạm đội số 7 vớt giữa biển khơi trong khi con tàu mỏng manh như không thể chống chọi với những con sóng biển lớn, lương thực mang theo cạn dần, có thể sẽ bị chìm giữa biển. Gia đình tôi và nhiều gia đình khác được đưa đến định cư tại Cali sau một thời gian ở trại tị nạn. Tất cả những chuyện đó giống như cuốn phim mờ nhạt trong trí óc tôi, bởi ở tuổi lên 10, tôi chưa ý thức được rằng mình không có quyền chọn lựa đi đâu và về đâu - chính ba mẹ đã quyết định số phận cho tôi.

Lớn lên, tôi sống trong một cộng đồng người Việt tha phương. Tôi hiểu được rằng mình còn có một quê hương cần phải trở về. Tôi hòa nhập nhanh chóng cuộc sống mới, trong khi ba mẹ tôi làm đủ mọi nghề để nuôi ba anh em tôi. Rồi tôi đậu đại học, tấm bằng kỹ sư đủ cho tôi chen cùng với những người bản xứ để kiếm sống. Những con đường xe cộ chạy theo một tốc độ quy định, những công viên đầy hoa cỏ và những con chim bồ câu bay tung là xứ người. Nhưng những buổi họp mặt bạn bè cùng những chuyến đi - về của mọi người khiến tôi mang trong lòng mình nỗi nao nức tìm gặp. Có điều người ta trở về quê hương để thăm bà con ruột thịt; còn gia đình tôi lại giống như không có nguồn cội. Ba tôi mồ côi cha mẹ, mẹ tôi là con một trong gia đình, sau ngày giải phóng vài năm thì ông bà ngoại qua đời. Tôi chẳng có cô cậu, chú bác nên không có người thân để tìm về.

Ngày xưa, thời điểm đưa cả gia đình vượt biên, ba tôi còn trẻ, còn nhiều khát vọng và có một cái nhìn khác. Nhưng rồi khi đầu tóc ông đã bạc phơ, khi đã thấm thía nỗi đau của con chim không có tổ, nỗi đau của con người không nguồn cội, ông nói với tôi: “Con phải về Việt Nam, con ạ, dẫu chỉ để đi trên đường phố hay ngồi uống một ly cà phê ở góc quán nào đó. Ba sẽ đưa con về”. Nhưng lời hứa của ba không thực hiện được. Ông bị bệnh nặng. Một khối u ác tính nằm trong lồng ngực ông từ lâu, đến lúc phát hiện nó thì không còn phương cứu chữa. Trước khi nhắm mắt, ông trăn trối với mẹ và tôi: “Ngày tôi chết, tất cả tiền phúng điếu, bà và con nhớ giữ lại, nếu có về Việt Nam thì hãy dùng nó vào việc từ thiện. Bà con mình còn nhiều người cần được giúp đỡ”. Ông lặng lẽ qua đời vào một chiều thu. Đường phố như nhuộm đầy lá vàng để tiễn đưa ông sau hơn 20 năm tha phương mà vẫn chưa có một chuyến trở về.

Lạ kỳ là tôi mang trong lòng một nỗi nôn nao thật sự khi chuyến bay hạ xuống phi trường. Chẳng có một người nào đón tôi trong dòng người chen lấn bên hành lang sân bay với những nụ cười, những cái vẫy tay và cả những bó hoa tươi thắm. Bởi đơn giản vì tôi không có một người thân nào ở quê hương.  

Cô gái phụ trách lễ tân ở khách sạn ngạc nhiên khi biết tôi về Việt Nam lần đầu: “Em thấy ai cũng có bà con đưa về nhà, còn anh sao lại ở đây?”. Tôi cười buồn: “Thì ở đây đã là nhà”. Ừ, nghĩ cho cùng thì tôi đang ở trong lòng quê hương của mình rồi, có điều khác là tôi không có lấy một người thân thích để thăm viếng, tôi chỉ có một mình. Tôi về vì nao nức muốn tìm lại nguồn cội của mình sau bao năm xa lìa. Tôi về một phần vì lời hứa với ba tôi trước khi ông nhắm mắt: Đem số tiền phúng điếu và một số tiền do ông dành dụm riêng về Việt Nam để tặng cho quỹ mổ mắt người nghèo.

Cô gái hướng dẫn tôi tại Trung tâm bảo trợ bệnh nhân nghèo trông nhỏ xíu. Gương mặt cô hồng hào và hồn nhiên. “Xin giới thiệu em tên là Quảng Nam, em có thể giúp gì được cho anh”. Mãi về sau, khi quen thân nhau, tôi mới biết cái tên Quảng Nam là do ba em đặt vì ông là người Quảng Nam vào thành phố sinh sống đã lâu, đặt tên con để nhớ về nơi quê cha đất tổ. Quảng Nam tận tình: “Tụi em sẽ có một buổi lễ nhỏ nhận số tiền mà anh chuyển giao. Tuần sau chúng em cũng có một chuyến đi dài ngày với các bác sĩ mổ mắt cho bệnh nhân nghèo. Nếu anh có thời gian thì em mời đi cùng”.

Thế rồi không biết làm gì cho hết những ngày ở Việt Nam, tôi theo đoàn cứu trợ bệnh nhân nghèo tham gia chương trình mổ mắt. Quảng Nam chở tôi trên chiếc xe gắn máy của em. Tôi không theo ô tô của đoàn bởi tôi thích ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Lạ cho tôi khi có cảm giác như mình đang thật sự sống với mình khi theo Nam đi đến miền quê thăm người nghèo. Tôi cảm thấy như gió thổi lộng kia đang đưa vào lồng ngực tôi mùi hương cây cỏ bao năm rồi giữ lại, đợi tôi về mới tỏa ra...

Sau mấy ngày đi mổ mắt cho bệnh nhân, Quảng Nam nói: “Anh tới nhà em ở vài ngày nếu anh thích. Không phải vì anh là Việt kiều mà em mời đâu. Tại vì em thấy thương anh quá khi không có một ngôi nhà để trở về”. Quả thật, tôi chẳng có một ngôi nhà nào để trở về. Tôi thèm thật sự một bữa cơm gia đình, thèm  nghe tiếng cửa mở kẽo kẹt, thèm cả tiếng bước chân đi trên bậc thềm.  

Mấy ngày cuối cùng ở Việt Nam tôi thật sự vui. Vui vì theo ba em đi tát đìa, theo ra vườn thăm cây trái. Nhà em nằm ở ngoại ô thành phố. Em mơ sau này trở thành bác sĩ, nhưng mộng chỉ được nửa đường là trở thành  y tá. Em lý luận: “Y tá cũng làm ngành Y, cũng là cứu người. Thế là đủ” Hàng ngày, Quảng Nam đi làm ở bệnh viện, chỉ trừ Chủ nhật ở nhà. Ba em nói: “Con nhỏ kén chọn lắm, nó nói chỉ khi nào gặp người đàn ông thật sự yêu thương nó mới lấy làm chồng”. Trong căn nhà ngoại ô, mỗi chiều về tôi lại có thói quen ra đầu con đường ngóng đợi em đi làm về, xúm xít lặt rau phụ em nấu ăn. Căn nhà hai người, thêm tôi nữa như vui hơn.

* * *

Tôi rời khỏi Việt Nam đã có người đưa tiễn. Đó là anh chị trong Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo thành phố, và dĩ nhiên có cả Quảng Nam. Trong khói sương của buổi chiều quê hương, lời em vọng lại: “Phải chi có nhiều tiền, mình giúp mổ mắt hết cho người nghèo, anh há”. Và nữa, tôi cảm thấy rất nhớ em, cho nên tôi sẽ trở về. Tôi nói với em: “Anh sẽ kiếm tiền về để cho nhiều người được mổ mắt”. Còn câu này tôi chưa dám nói: “Và bởi vì em cũng chính là quê hương của anh”.

Tôi cũng chỉ là một ngọn sóng tìm về bến bãi trong đại dương mênh mông. Quảng Nam chính là người đưa tôi về bến bãi. Tôi đã viết sẵn một lá thư và sẽ đưa cho em khi tôi vào phòng đợi. Tôi mơ ước trong chuyến về kế tiếp, em sẽ ra sân bay đón. Tôi và em lại cùng đi từ thiện giúp mổ mắt cho những người nghèo.

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top