banner 728x90

Truyện ngắn ÔNG TÔI

11/04/2024 Lượt xem: 6910

        Nhà ông tôi to và đẹp nhất nhì ở thành phố. Ông tôi là tiến sĩ, hiện là giám đốc một nhà máy lớn.

        Một buổi sáng mùa đông lạnh buốt, mưa phủ kín từng nóc nhà. Tôi trùm chăn bông ngồi xem ti vi ở nhà ông, chợt có tiếng ngõ cửa. Tôi vội chạy ra mở cửa, trước mắt tôi: Một cậu bé ăn mày.

        Chiếc áo mỏng sờn rách, ướt sũng nước mưa, dính chặt vào tấm thân gầy gò của cậu bé. Tay run run, cậu bé chìa chiếc nón rách trước mặt tôi:

        - Cho cháu xin bát cơm.

        Tôi chăm chú nhìn cậu bé, lưỡng lự rồi nói:

        - Nhà không có gì đâu, đi đi!

        Cánh cửa vừa được khép lại thì cũng là lúc ông tôi từ nhà dưới đi lên. Ông gọi cậu bé ăn mày vào nhà, cởi quần áo rồi lau khô người cho cậu ta. Ông lấy bộ quần áo cũ, nhưng vẫn còn lành lặn của ông đưa cho cậu bé ăn mày mặc. Chiếc bánh mì, phần ăn sáng của ông cũng được nhường cho cậu bé. Ông nói:

        - Cháu ăn đi, và đợi khi nào tạnh mưa hãy đi.

        Cậu bé khép nép trong bộ quần áo rộng thùng thình nhìn ông tôi với ánh mắt biết ơn và ngồi ăn một cách ngon lành.

        Mưa đã tạnh hẳn, cậu bé chào ông tôi rồi lầm lũi đi tiếp. Như sực nhớ ra, ông vội lấy chiếc áo mưa chạy theo đưa nốt cho cậu bé. Khi bóng cậu bé ăn mày đã khuất hẳn, tôi gắt lên với ông:

        - Ông cho nó áo mưa thì mai lấy gì mà đi làm?

        - Mai ông sẽ mua cái khác cháu ạ!

        Ông cười hiền lành, trả lời.

        - Nhưng nhà mình đã phải giàu có gì đâu mà ông cho nó nhiều thế!

        Khuôn mặt ông tôi bỗng buồn hẳn xuống, giọng trầm trầm ông nói với tôi:

        - Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Cháu còn bé nên chưa biết đấy thôi. Ông mồ côi cả bố lẫn mẹ từ khi còn nhỏ và cũng phải đi xin ăn như cậu bé này….

        Ông may mắn hơn vì được hai cụ không có con nhận ông làm con nuôi, cho ăn học tử tế nên bây giờ mới được như thế này đấy cháu ạ! Cái nhà này chính là nhà của hai cụ để lại cho ông đấy!

        Tôi nhìn ra cửa, nơi cậu bé ăn mày đứng, tay run run chìa chiếc nón rách xin ăn và tưởng tượng ra cảnh ông tôi ngày bé. Nước mắt tôi bỗng nhiên trào ra….

(Truyện ngắn viết cho thiếu nhi của tác giả Đào Quôc Thịnh)

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…

Truyện ngắn: Tình yêu thủa học trò

Hắn nổi tiếng là con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, hộ khẩu thành phố. Bọn con gái nhắc đến hắn đầy ngưỡng mộ. Hắn trở thành người của đám đông sau đêm văn nghệ tất niên của trường. Hôm đấy, hắn đứng trên sân khấu, ôm đàn guitar hát nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc hắn rủ xuống vầng trán rộng và đuôi mắt nheo lại đa tình, làm cho biết bao cô sinh viên phải nhói tim và thao thức.

Truyện ngắn Mùa gặt lúa

Tràn ngập cánh đồng một màu vàng rực như tấm thảm vàng trải dài tít tắp báo hiệu một vụ mùa bội thu. Mới sáng sớm tinh mơ mà bà con đã đổ ra đồng thu hoạch. Không khí nhộn nhịp khắp đường làng, ngõ xóm chỗ nào cũng thấy lúa và rơm.

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 năm học 2024 - 2025 trường THCS Nam Trung Yên

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 của trường THCS Nam Trung Yên, quận Cầu Giấy, Hà Nội

Truyện ngắn: Bạn cựu chiến binh

Ông Hưng hơn bà năm tuổi. Vợ chồng lấy nhau từ sau ngày giải phóng, khi ông chuyển từ quân đội ra làm cán bộ ngành xây dựng. Tính đến nay đã trên ba mươi năm rồi, và thực ra, suốt chặng đường dài chung sống, có hai mặt con, bà chưa lần nào ghen tuông, chưa lần nào nghĩ chồng mình có mối quan hệ “ngoài luồng”. Ông cũng chưa làm gì để bà sinh nghi. Nhưng lần này bà cảm thấy khó chịu mà chẳng biết tâm sự cùng ai.

Tạp văn: Những cơn mưa

Lâu rồi cả nhà tôi chưa có một bữa cơm đông đủ. Công việc, học tập cứ cuốn các thành viên bận rộn và những bữa cơm cứ thế lệch giờ. Nhìn cả nhà quây quần, tôi nghe lòng ấm lạ lùng. Tôi chợt nhận ra chính cơn mưa là nỗi sợ năm nào nay lại giúp cả nhà tôi sống chậm lại một chút để tìm lấy yêu thương. Nhìn ra màn mưa mờ đục, tôi thầm cảm ơn cơn mưa vô cùng!

Tạp văn “Quê nhà”

Khi xa nơi đã gắn bó cả thời thơ ấu, tôi mới thấm thía nỗi nhớ quê nhà. Sau những giờ học mệt nhoài ở trường, tôi luôn muốn trở về quê, hòa mình vào cuộc sống bình yên thôn dã. Cứ mỗi lần có dịp nghỉ tết hay nghỉ hè, tôi lại cảm thấy mừng.
Top