banner 728x90

Truyện ngắn: Một mùa thu nữa trôi qua…

10/07/2025 Lượt xem: 2796

Hoàng hôn đang buông xuống bằng những tia sáng nhạt nhòa rơi rớt trên những rặng cây. Những con đường nồng nàn mùi hoa sữa đưa tôi đến quán cà phê quen thuộc. Giờ này, quán rất vắng. Tôi đi thẳng đến cái bàn đá nơi góc vườn. Ở đó có một cây khế già rậm rạp. Những chùm quả lúc lỉu kéo những tán lá la đà, tạo nên một khoảng không gian vừa kín đáo vừa thơ mộng.

Cô gái trẻ mỉm cười thay lời chào, đặt lên bàn, trước mặt tôi hai ly cà phê. Một ly đen sánh, đặc quánh. Ly kia, hai phần ba là sữa, chỉ một lớp mỏng phía trên là màu đen của cà phê. Cái ly thứ ba đựng đầy những viên đá hình trụ bằng ngón tay cái, trong suốt và óng ánh.

Tôi gắp mấy viên đá, bỏ vào ly có sữa, khuấy khuấy. Những giọt sữa màu ngà hòa vào cà phê đen sẫm, trượt lên những viên đá, để lại trên bề mặt một màu nâu nhạt sóng sánh. Tôi múc một thìa, đưa lên miệng. Vị ngọt thơm của sữa và cà phê tan trên đầu lưỡi mát lạnh. Chút vị đắng đọng lại trong cổ họng. Những viên đá trong cái ly thứ 3 bắt đầu tan chảy.

Con đường nhỏ dẫn vào quán vắng vẻ, không một bóng người. Tôi nhìn đồng hồ: 6 giờ kém 15. Liệu anh có đến không hay lại có một nguyên nhân nào đột xuất? Tôi nhấp một thìa cà phê nữa, thở dài. Có rất nhiều nguyên nhân đột xuất ngăn không cho tôi gặp anh...

 

Anh lớn hơn tôi 10 tuổi, là sếp của tôi. Anh đã có gia đình ngay sau khi tốt nghiệp đại học. Anh nói, đó chính là sai lầm lớn nhất của cuộc đời anh. Sai lầm nào cũng phải trả giá. Nhưng một cuộc hôn nhân sai lầm thì cái giá phải trả là cả cuộc đời. Nhưng hồi đó, hình như anh không có quyền lựa chọn. Anh nói “hình như”, bởi người ta không thể biết trước cuộc đời sẽ trôi về đâu...

Tốt nghiệp đại học, với bằng cử nhân xã hội học, suốt hai năm liền anh đã lang thang khắp nơi, gõ cửa khắp nơi nhưng ở đâu người ta cũng lắc đầu. Một ngày kia, tình cờ anh gặp người đàn ông sau này là bố vợ, là giám đốc một công ty xuất nhập khẩu. Ông đồng ý nhận anh về làm trợ lý và hết sức nâng đỡ anh trong công việc. Chỉ sau một thời gian ngắn, anh trở thành trưởng phòng kinh doanh. Và anh đã trả ơn bằng cách trở thành con rể của ông. Vợ anh đẹp nhưng hơn anh 3 tuổi. Điều đó cũng chẳng quan trọng, đáng buồn là tính tình của cô ta không chỉ thô lỗ, cộc cằn mà còn rất ghen tuông. Cô ta ràng buộc anh bằng những sợi dây vô hình mà càng cựa quậy anh càng bị siết chặt. Có lẽ vì vậy mà anh dồn tất cả trí tuệ và tâm huyết vào công việc. Tất cả những thông tin đó tôi biết được qua các anh chị trong công ty, kèm theo những tiếng thở dài thông cảm và tiếc rẻ.

Chiều nào tôi cũng ngồi đây đợi anh, với 2 ly cà phê. Quen thuộc đến độ cô tiếp viên không cần hỏi cũng biết. Khi anh đến, chúng tôi ngồi bên nhau, uống cà phê, nhìn nhau và im lặng. Chỉ cần được ngồi bên nhau, nhìn nhau và yên lặng thôi cũng đã là hạnh phúc lắm rồi. Nhưng cũng có khi anh nói nhiều hơn mọi ngày. Đó là lúc anh kể về con gái. Khi đó, ánh mắt anh sáng lên, long lanh. Những câu chuyện bất tận không có hồi kết, bằng cái giọng hết sức trìu mến của một ông bố yêu con. Tôi quay đi, tránh nhìn khuôn mặt vừa bất chợt ngời lên của anh. Một lúc sau, anh đứng lên, nói phải về nhà, phải có mặt ở nhà trước 6 giờ 30 phút. Tôi lặng lẽ gật đầu. Tôi không thể níu kéo, không thể làm gì để níu kéo anh, vì biết rằng làm như vậy là tội lỗi. Không bao giờ tôi có được anh cho riêng mình...

Thời gian anh dành cho tôi quá ít ỏi, để lúc nào tôi cũng khao khát, để đêm nào tôi cũng thao thức với những hồi tưởng về anh. Tôi vùi mặt vào gối để khỏi thấy những giấc mơ về một đường hầm sâu hun hút thăm thẳm bóng đêm, nơi đầu bên kia anh đang lặng lẽ đứng. Chỉ lặng lẽ đứng mà không nói một lời nào. Không khuyến khích, không vẫy gọi, không hứa hẹn bất cứ điều gì. Giật mình tỉnh giấc, nước mắt tôi lại tuôn đẫm gối.

Tuy vậy, tình yêu vẫn lớn dần trong trái tim nhỏ bé của tôi, không cách gì chế ngự được. Và thế là tôi chọn cái quán cà phê vườn ở ngoại ô này. Dẫu khoảnh khắc gặp nhau ấy rất ít khi trở thành hiện thực. Ngay cả lúc anh đến, anh cũng chỉ im lặng nhìn tôi đăm đắm và nói những câu nói đôi khi vô nghĩa. Chỉ có vậy mà tôi bình thản đi qua một thời tuổi trẻ, đi qua nhiều mùa thu của cuộc đời, để lại trong tôi những mảng ký ức không thể nào quên về một mối tình đơn phương vô vọng...

Tôi nhìn đồng hồ. 7 giờ kém 15. Có nghĩa là anh không thể đến. Những viên đá trong cái ly thứ 3 đã tan từ lâu, chỉ còn lại một ít nước trong suốt. Ly cà phê đen nằm trên bàn, im lặng và tiếc nuối. Tôi vẫy tay gọi cô gái, trả tiền rồi đứng dậy. Sẽ còn bao nhiêu lần nữa tôi phải trả tiền cho những ly cà phê không được uống?

Tôi chậm chạp bước ra cổng, quay trở lại những con đường nồng nàn mùi hoa sữa. Một mùa thu nữa sắp trôi qua. 

Phúc Nguyên

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.

Truyện ngắn: Tình yêu ba người

Tôi là bạn của Tuấn, Hân và Thảo. Tôi thấy ba người vẫn đối với nhau rất thân thương sau đám cưới. Tôi tin rồi Tuấn sẽ có được hạnh phúc mới bởi tình yêu đã cho anh hiểu ra nhiều điều. Cả Hân và Thảo nữa. Những con người dám yêu vì mình, dám thành thật để là bạn. Tôi thích và quý những tính cách ấy.

Tản văn: Chia tay mùa hè

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.

Truyện ngắn: Đi trong cơn mưa

Cuộc sống của tôi từ sau khi cưới anh chỉ là quanh quẩn ở thành phố này, trong căn nhà rộng 305 mét vuông, có vườn hoa, thảm cỏ, ghế xích đu, có tường rào cong cong bằng sắt, có cả tiếng chim hót buổi sáng chao đậu trên các cây cao. Tôi cũng thèm đi rong chơi đến một miền đất nào đó, dẫu chỉ là một bản làng heo hút, một con đường quê đất đỏ và có thể chỉ là một làng chài ven biển. Những giấc mơ đó của tôi, Luân đều thực hiện được mỗi khi có điều kiện.

Truyện ngắn: Sau mỗi chuyến ra khơi

Như một lẽ thường nào đó, khi đứng trước biển, ba tôi lại đượm buồn. Cái buồn dường như không có nguồn cơn, chỉ vắt dòng đi qua khắp miền ký ức, rơi tõm vào dòng sóng cuộn xô rồi hóa thành những cái nhìn xa ngái trong đôi mắt đầy những quầng thâm của ba. Và chỉ cần nhìn dáng ông tập tễnh từng bước và vài tiếng ho khục khặc kéo theo, người ta sẽ biết, ông đang yếu đuối trước cuộc đời.

Truyện ngắn: Vết rách

Trong cuộc sống, đôi khi cả trong giấc mơ, con người vắt cạn trí lực để mưu cầu hạnh phúc. Vậy mà nỗi đau luôn rình rập còn hạnh phúc thật mong manh. Cháu nội chị vừa đến tuổi đi mẫu giáo thì con dâu chị bỏ chồng con đi về một bến bờ xa lắc... Đôi cánh tay đã mất đi một bàn tay của người mẹ lại phải giúp con trai đứng vững trong những tháng ngày hụt hẫng.

Truyện ngắn: Chuyện thời chiến tranh

Qua khỏi cánh rừng thưa là chạm vào ánh sáng vàng rực của cánh đồng đã nhuộm chín màu trăng. Xa xa là những vườn cây ăn quả liền nhau, vươn cao hơn tất cả là những thân cây cau vững chãi.
Top