banner 728x90

Truyện ngắn: Tình yêu từ biển cả

25/10/2024 Lượt xem: 2557

Đã thành lệ, chiều chiều, khi những tia nắng cuối cùng của mặt trời bắt đầu rải xuống mặt biển một màu đỏ óng ánh, nàng lại lên núi. Đôi khi, những ngày mưa hay biển động, nàng vẫn cứ đi. Nàng lang thang trên khắp các triền đá và dừng lại chỗ anh nằm. Nàng không muốn anh cô đơn, dẫu chỉ một ngày.

Nơi ấy có những triền núi nhấp nhô, hiên ngang vươn mình ra biển. Những triền núi đá màu xám đen vững chắc, điềm đạm đón nhận từ biển những cột nước khổng lồ, đập dữ dội vào bờ đá, tạo thành những đợt sóng trắng xóa rồi bình thản rút đi, để lại những bọt nước li ti bám trên mặt đá. Có lần, anh nói với nàng, đó là những giọt nước mắt của biển. Từ ngoài khơi xa, sóng vượt muôn trùng cách trở, tìm đến với bờ, để mong được ôm ấp, chở che. Nhưng thần biển không đồng ý, cương quyết buộc sóng phải quay về. Vội vã và đầy lưu luyến, sóng chỉ kịp gởi lại bờ đá những giọt nước mắt mặn đắng của mình.

* * *

...Nàng quen anh trong một dịp tình cờ đầy bất trắc. Dạo ấy, nàng là cô giáo của một trường tiểu học ở cái xã vùng biển heo hút này. Hôm đó, nàng đưa học sinh lên núi, nơi có những mỏm đá nhô ra biển, để các em làm quen với biển từ trên cao. Các em chạy nhảy, nô đùa, tản mát khắp nơi, tìm hái những bông hoa dại trong các hốc đá.

Đột nhiên, có những tiếng la hét ầm ĩ. Cậu bé Hòa chạy lại chỗ nàng, mặt tái mét: “Cô ơi! Bạn Thanh bị trượt ngã xuống dưới kia...”. Nó đưa tay chỉ xuống phía dưới, nơi có những cột nước lừng lững, dữ dội tấp lên ghềnh đá những con sóng trắng xóa.

Nàng đứng bật dậy, chạy ào ra. Trời ơi! Nàng đâu có biết bơi! Trong khi bọn trẻ lo lắng, hoảng sợ nhìn nhau thì nàng cũng gào lên: “Cứu! Cứu! Có ai đó không? Có người rơi xuống biển!”. Không có tiếng trả lời. Giờ này trong xóm vắng vẻ. Đàn ông con trai đều đã ra khơi, phụ nữ tranh thủ đi chợ hoặc tụ tập vá lưới ngoài bãi, có ai lên núi làm gì?...

May sao, từ đồn biên phòng gần đấy, anh đã lao đến, nhảy ào xuống. Vật lộn với những con sóng lừng lững, anh mới đưa được bé Thanh lên bờ. Sau đó, cũng chính anh, bằng những động tác sơ cứu thành thạo, đã đưa cô bé, khi ấy đã tái nhợt và bất động, trở về với cuộc sống...

Khi bé Thanh mở đôi mắt thảng thốt chứa đầy sự hoảng loạn ra nhìn nàng và kêu lên “cô ơi!”, nàng đã trào nước mắt vì vui mừng và xúc động. Nàng ôm chặt bé vào lòng, thì thầm những lời ngọt ngào nhất. Khi nàng quay lại, người lính không quen biết đã đi một quãng xa. Nàng vội đuổi theo, vừa chạy trên đá một cách khó nhọc vừa kêu lên: “Anh ơi! Anh gì đó ơi!”. Người lính quay lại, mỉm cười hiền lành: “Cô giáo gọi tôi?”. Nàng nhìn sững vào những giọt nước còn đọng trên mặt anh, chợt rùng mình: Trán anh bị toạc một vết dài. Chắc là bị va vào đá. “Anh... Anh bị thương rồi! Để em băng lại cho”. Nàng nói rồi rút chiếc khăn mùi xoa trắng tinh trong túi ra, ép vào chỗ rách. Anh ngoan ngoãn đứng yên. Sau này, anh nói, lúc đó, đứng bên nàng, anh chẳng thấy đau gì cả. Thậm chí, anh còn mong bị vài vết xước nữa để được nàng chăm sóc. Nàng đã phì cười, đấm anh thùm thụp. Nhưng khi đó thì nàng im lặng, trong lòng trào dâng cảm giác biết ơn và trân trọng anh vô hạn. Nếu không có anh thì sự việc sẽ tệ hại biết chừng nào. Nàng không dám nghĩ tới hậu quả...

Chiều hôm ấy, nàng sang chỗ anh, đem theo 2 hộp sữa. Nàng lúng búng nói lời cảm ơn anh. Anh cười nửa đùa nửa thật: “Còn tôi thì phải cảm ơn cô bé ấy. Nếu không, làm sao tôi quen được cô giáo?”.

Từ đó, tình yêu của anh và nàng nhanh chóng nảy nở. Công việc của anh thường xuyên phải đi biển, có những chuyến đi hàng tuần mới về. Anh tặng nàng những món quà của biển: một cành san hô đỏ hiếm hoi, những con ốc biển đủ màu hay những mảnh xà cừ óng ánh. Nàng để tất cả trên bàn viết và thì thầm trò chuyện với chúng khi anh đi xa.

Những lúc anh ở nhà, anh và nàng thường lên núi, đi dọc theo bãi đá và dừng lại nơi một tảng đá cao nhất. Ở đó, nàng có thể phóng tầm mắt ra xa, dõi theo những cánh buồm no gió đang phăm phăm tiến thẳng vào bờ trong sắc tím chạng vạng của hoàng hôn. Nàng nắm tay anh thật chặt, ngả đầu vào vai anh, thì thầm: “Chúng mình sẽ không bao giờ xa nhau anh nhé!”. “Chắc chắn rồi, cô giáo yêu quý của anh ạ!” - anh dịu dàng nói.

Vậy mà, chỉ vài ngày sau đó, anh ra đi vĩnh viễn trong một chuyến truy bắt bọn cướp biển. Mộ anh nằm trên mỏm đá cao nhất, nơi có thể ngắm những đoàn thuyền ra khơi mỗi khi bình minh rực hồng trên mặt nước.

Còn nàng, cô giáo tiểu học ấy, chiều nào cũng lên thăm anh. Vừa thì thầm kể chuyện, nàng vừa để lại những cánh hoa cúc dại trên mộ anh và những giọt nước mắt, cũng long lanh và mặn đắng như sóng gởi cho bờ đá những giọt nước mắt của biển...

Phúc Nguyên

 

 

 

 

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top