banner 728x90

Truyện ngắn: Thuyền trưởng

11/11/2024 Lượt xem: 2539

Con sông nơi tôi thường qua lại hàng ngày vào những ngày đẹp trời luôn chảy hiền hòa, với những bông lục bình vật vờ trôi theo dòng nước lặng lờ. Vậy mà hôm đó, sông bỗng cuộn sóng, dữ dội.

Hôm đó, tôi phải qua sông vào một ngày trời ảm đạm. Vừa dắt xe xuống bến, nơi con đò đang chờ khách, tôi vừa đưa mắt nhìn những đám mây đen từ chân trời đang ùn lên, lớn dần... Chắc là sắp có mưa giông. Nỗi bất an đè nặng trong ngực tôi.

- Chị đưa xe đây tôi đỡ xuống thuyền cho nào!

Một người đàn ông còn trẻ, dáng thấp đậm, da ngăm ngăm tiến lên, đặt bàn tay to khỏe lên cái đèo hàng chất đầy những cuốn vở học sinh được bọc trong bao ni lông của tôi. Tôi quay sang, gật đầu mỉm cười. Đưa mắt lướt nhanh bộ quân phục sĩ quan hải quân anh đang mặc, tôi chợt thấy an lòng. Anh sốt sắng cầm ghi-đông xe từ tay tôi và nhấc lên mặt ván gỗ chông chênh nối với con đò một cách nhẹ nhàng. Chỉ sau vài phút, cả con đò chật cứng người và hành lý. “Đi thôi! Thuyền đầy quá rồi!” - có tiếng ai đó gọi to.

Sóng vỗ ì oạp quanh thuyền. Chủ thuyền đứng cạnh lốc máy, toét miệng cười, trấn an khách: “Mọi người cứ yên tâm! Chừng này thì nhằm nhò gì! Có chuyến, tôi còn chở đầy hơn ấy chứ!”. Người sĩ quan ngước nhìn những đám mây đang cuồn cuộn lan tới, ánh mắt chợt đăm chiêu. Quanh sang chủ thuyền, anh lắc đầu: “Tay này có vẻ liều đây!”.

Con đò rời bến được vài chục mét thì trời bỗng tối sầm. Gió thổi mạnh khiến những con sóng nhỏ lớn nhanh không ngờ, liên tục vỗ vào mạn thuyền mấp mé nước. Có đợt sóng tràn qua cả mép, vào tận khoang khiến các bà kêu lên: “Ối! Nước!”, “Ái chà! Ướt hết!”.

Bỗng có tiếng kêu thảng thốt: “Xem kìa! Lốc đang tới!”. Tôi nhìn theo. Trên doi cát cạnh bến đò có một cái vòi khổng lồ hình ống đang lăn lộn, khi thì tung đám bụi lên mù mịt, lúc lại cuốn cát đá cùng lá cây thành một vòng xoáy mỗi lúc một lan rộng. Lại tiếng người ban nãy, giọng lạc hẳn: “Nó đang đuổi theo thuyền mình kìa!”. Tất cả hành khách trên thuyền nhìn theo, bỗng trở nên hoảng loạn. Cột nước cứ bốc lên mỗi lúc một cao, tiến đến gần thuyền hơn. Có mấy người ngồi gần mũi không chịu nổi, vội nhào vào khoang. Thuyền chòng chành. Cũng lúc đó, lốc áp sát mạn thuyền, nước sông theo từng đợt sóng tràn vào khoang...

Bỗng, người sĩ quan hải quân đang ngồi cạnh tôi đứng bật dậy, dõng dạc: “Tất cả bà con nghe đây! Ai ngồi đâu thì ở yên đấy, không được nhúc nhích!”. Giọng anh dứt khoát, uy nghiêm khiến đám đông đang hỗn loạn bỗng im phăng phắc. Anh nói tiếp: “Xin tự giới thiệu, tôi, Nguyễn An Đông, là thuyền trưởng tàu Hải quân 06! Đề nghị mọi người trật tự. Tôi biết cách điều khiển tàu tránh lốc!”. Trong khoảnh khắc, lời của anh át cả tiếng máy nổ, tiếng sóng cùng sự hốt hoảng. Mọi ánh mắt đổ dồn vào anh.

Thuyền trưởng An Đông quay về phía chủ thuyền, nói: “Vững tay lái! Chếch về bên phải! Giảm tốc độ!”. Rồi rất bình tĩnh, anh hướng về phía hành khách, giọng dịu lại, nhẹ nhàng nhưng rất cương quyết: “Tôi nhắc lại, tất cả ngồi yên tại chỗ. Nhốn nháo là thuyền ụp đấy. Mọi người hãy tin tôi. Tôi đã từng gặp vòi rồng giữa biển mà vẫn tránh được”. Câu cuối của anh khiến mọi người bình tĩnh hơn. Những tiếng xì xào tắt hẳn.

Tuy vậy, sóng vẫn cuồn cuộn xung quanh. Một lần nữa, giọng An Đông vang lên: “Nhất định lốc sẽ đổi hướng”. Song, ngay lúc đó, một cột nước xuất hiện phía đuôi, nhấc cả con thuyền lên cao rồi vứt tõm xuống sông. Một thanh niên còn trẻ ngồi cạnh tôi tỏ ý muốn lao xuống nước. An Đông bước tới, nhoài người tóm chặt anh ta, ấn thụp xuống lòng thuyền, gằn giọng: “Ngồi yên! Nhảy là ụp!”.

Thật kỳ lạ và may mắn, đúng lúc đó lốc đổi hướng. Mấy cột thia lia ngày càng xa đuôi thuyền, chạy vào bờ rồi mất hút. Cả thuyền vỡ ra những tiếng cười râm ran, tiếng thở phào nhẹ nhõm. Tôi quay sang, mỉm cười: “Rất cảm ơn thuyền trưởng An Đông”. Lúc này, tôi mới thấy trên gương mặt anh mồ hôi toát ra đầm đìa.

Thuyền cập bến. Mọi người trước khi bước lên cầu đều trịnh trọng bắt tay An Đông: “Rất cảm ơn anh! Đúng là thuyền trưởng dạn dày sóng gió, biết trước cả hướng lốc”. Anh mỉm cười nhã nhặn: “Không có chi!”. Người chủ thuyền cũng lại gần, nắm tay anh lắc mạnh: “Hôm nay không có anh thì...”.

Lên bờ, An Đông trao xe vào tay tôi: “Tạm biệt cô giáo”. Tôi ngạc nhiên: “Sao anh biết em là cô giáo?”.

Anh chỉ tay vào chồng vở. Tôi gật đầu: “Khi nào rảnh, mời thuyền trưởng đến trường, kể chuyện biển khơi nhé! À! Anh Đông có bao năm làm chỉ huy trên biển?”. Anh lắc đầu: “Chưa một ngày”. Tôi ngơ ngác: “Anh cứ đùa”. An Đông cười nhẹ: “Thật đấy! Nghề của tôi chuyên về máy tàu. Đã có lúc nào tôi ngồi vào ghế thuyền trưởng đâu?”. Tôi cười khúc khích: “Hóa ra...”. Anh cũng cười: “Lúc ấy nếu không làm vậy thì... Mà thôi. Một lần nữa, tạm biệt cô giáo. Hẹn gặp lại!”.

Vậy mà, chim trời cá biển! Rất lâu rồi tôi vẫn chưa gặp lại anh, người thuyền trưởng chưa một lần cầm lái...

Phúc Nguyên

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top