banner 728x90

Truyện ngắn: Tất cả vì con

02/05/2025 Lượt xem: 2967

Trong tốp thợ, ông là người cao tuổi nhất nhưng cũng là người vất vả nhất. Cứ nhìn công việc hàng ngày như trộn vữa, bưng bê xi măng, gạch, vác gỗ, dọn dẹp công trình vào cuối ngày - công việc của một phụ thợ nề - là có thể thấy ngay điều đó.

Năm tháng dãi dầu đã làm ông trông già dặn hơn nhiều so với tuổi 54. Nhưng tôi vẫn hay thấy ông cười mỗi khi gặp, nụ cười nom lúc nào cũng hiền trên gương mặt thuần phác. Trò chuyện vài ba lần trong lúc ngơi việc, tôi biết hai con gái đầu của ông đang theo đại học luật. Đôi mắt âu lo chợt vui hơn khi bảo, con gái đầu đã biết đi dạy kèm, làm thêm ở quán cafe nên ông cũng đỡ đi phân nửa trong gói 3 triệu đồng gửi vào cho hai chị em hàng tháng. “Nhiều khi nghĩ đến con mà thương đứt ruột, cô ơi. Nhưng công việc của tui cũng không thường. Ai kêu mô thì làm nấy thôi. May mà nhà cũng còn làm ít đất lúa nên gạo cũng gần đủ ăn quanh năm. Vợ tui cũng chịu khó, loay xoay việc nhà rồi bán bánh ép, mỗi ngày cũng phụ thêm được chút đỉnh. Nhà còn hai đứa nữa, nhưng đứa sau bị bệnh bại não từ nhỏ. 13 tuổi rồi mà giống như con nít rứa, phải có người trông coi, chăm sóc...”, ông kể.

Tôi nhìn cách ông lụi hụi hàng ngày và hiểu vì sao người cha này lại âm thầm một cách đầy động lực như thế, cả trong cách ông không nề hà bất cứ phần việc nặng nhọc nào chỉ với một ước mong duy nhất: lúc nào cũng có công trình để người ta kêu mình tới phụ. Ông tính, lương phụ thợ nề 160.000 đồng/ngày, ông chỉ dùng 1/4, trong đó 30.000 đồng cho tiền ăn, 10.000 đồng tiền xăng chạy từ nhà lên trung tâm thành phố. Đó cũng là cách tiết kiệm nhất mà ông có thể.

Hôm mưa, ra nhà xe gặp ông đang đẩy chiếc xe máy Trung Quốc cà tàng xuống sân, tôi bảo sao bác không ra ngoài ngõ ăn trưa luôn cho tiện? Câu trả lời của ông làm tôi lặng người: tui về dưới xa hơn một chút. Quán ni bán mắc, cơm lại có hơn chén, không đủ no... Lòng chợt đắng lại khi nhớ dạo nào, đọc trên báo, người ta cảnh báo chuyện cơm bao no trong các quán cơm bụi ở TP. Hồ Chí Minh. Lúc đó chỉ nghĩ đến khía cạnh mất an toàn với sức khỏe và một cách làm ăn nhẫn tâm thôi. Nhưng những người lao động chỉ quan tâm đến vấn đề trước mắt: đủ no để tiếp tục buổi làm việc dài. Có lẽ vì thế mà dù được cảnh báo, dù biết những ẩn họa cho sức khỏe nhưng người ta vẫn chấp nhận và các quán cơm bao no vẫn có chỗ để tồn tại đâu đó.

Điều này đã đuổi theo tôi mãi khi ông chào tôi và bảo, tui về chở con bé đau ốm đi một vòng, chiều mô nó cũng chỉ có mỗi việc đợi ba về cho đi một vòng rứa là cười thôi...

Phúc Nguyên

 

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Kỷ niệm chia xa

Mới cưới xong chưa được một tuần, vợ chồng chưa bén hơi, giờ phút chia tay bịn rịn không nói nên lời. Người vợ trẻ hai mắt đỏ hoe, muốn kéo anh vào lòng nhưng mắc cỡ, chị chỉ thì thầm vào tai anh: “Em chờ anh”.

Truyện ngắn: Nhà tài trợ

Bằng một câu nói: “Chúng mình hãy chia tay vì tính tình hai đứa không hợp nhau!”, Trung dứt khỏi tôi một cách nhẹ nhàng để chạy theo mục tiêu khác là Yến Nhi, cô gái xinh đẹp mới du học ở Úc về. Tôi chới với, tưởng sẽ gục ngã vì đau khổ. Trung là trưởng phòng. Nhờ có anh dìu dắt, tôi đã vượt qua thời kỳ tập sự một cách dễ dàng. Và tôi đã yêu anh...

Truyện ngắn: Chuyện đàn bà

Ngày nào cũng vậy, sáng sớm, khi mặt trời vừa ló dạng thì Tư Lý đã có mặt ở chợ huyện. Tư Lý làm nghề bán chuối hơn ba năm nay và anh bán hàng rất có duyên. Khách hàng hễ đã mua chuối của anh một lần là lần sau lại muốn mua tiếp. Lý do đơn giản là giá rất rẻ. Anh thường mua tận gốc và bán tận chợ. Thường thì lúc các nhánh chuối được xếp ngay ngắn cũng là lúc bà con tụ lại. Ở đây, người dân đi chợ rất sớm, họ mua bán xong còn về làm nương rẫy.

Truyện ngắn: Trở về nơi ấy đảo xa

Hành trang chỉ là chiếc ba lô trên vai, ngày đầu tiên đến đảo trông chị như một nữ thanh niên xung phong rắn rỏi, hoạt bát hơn là một cô giáo thùy mị, dịu dàng. Trường chỉ có chị và bà cai trường kiêm luôn dịch vụ lau dọn nên được bố trí ở chung phòng và luôn được mọi người chăm nom, giúp đỡ.

Trường ĐH Kinh tế Quốc dân: Đề tự luyện học kì II đọc hiểu và viết văn

Đào Quốc Thịnh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, quê ở Hưng Yên. Ông nhập ngũ tháng 4/1975, tham gia chiến dịch tổng tiến công năm 1975 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại biên giới phía Bắc. Đào Quốc Thịnh là một nhà báo, nhà văn, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Trong thời gian 30 năm cầm bút, ông có gần 50 truyện ngắn, trong đó có cả truyện viết cho thiếu nhi.

Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn- ĐH Quốc gia TP.HCM: Đề kiểm tra giữa kỳ 2 năm 2025 - 2026 môn ngữ văn lớp 8

Đề kiểm tra giữa kỳ II môn Ngữ văn lớp 8 với nội dung phân tích thơ và truyện hiện đại

Truyện ngắn: Sự tích hoa xuyến chi

Đầu hạ, quả đồi lại được tô điểm thêm bằng những bông hoa xuyến chi bé nhỏ, tươi tắn. Những đêm trăng, trai, gái làng tôi lại ra đó hò hẹn. Anh Hòa cũng lấy hết can đảm để nói thật lòng mình với chị, rồi chị nhận lời yêu anh cũng trên quả đồi ngập đầy hoa xuyến chi. Anh kể cho chị nghe rất nhiều chuyện, từ chuyện về người mẹ đáng thương đã qua đời, chuyện người cha đã bỏ rơi anh và thằng Bin để đi theo tiếng gọi tình yêu mới, đến sự tích về hoa xuyến chi.

Truyện ngắn: Đuổi nhau

Tôi đến tìm Vũ vào cuối chiều. Ông bảo vệ già nheo mắt nhìn tôi dò hỏi. Tôi nói tên anh. Ông bảo vệ khoát tay: “Về lâu rồi! Đón con!”. Tôi thở dài. Vậy mà sáng nay, anh nhắn tin hẹn sẽ cùng tôi ra ngoại ô ăn tối. Tôi đã nhắn lại, hỏi anh ai sẽ đến trường đón con? Anh trả lời ngay, rất chắc chắn: “Vợ anh đón. Hai mẹ con về nhà ngoại. Anh sẽ có một buổi tối tự do”.
Top