banner 728x90

Truyện ngắn: Nhân nào quả nấy

02/05/2025 Lượt xem: 2815

Đầu tuần, tôi cùng đồng nghiệp đi mua ít sách để tặng trẻ em miền núi. Đang chăm chú chọn sách, bỗng nghe có tiếng lọc cọc. Nhìn ra phía cửa, tôi bắt gặp người đàn ông tuổi ngoài sáu mươi, tóc muối tiêu chống nạng đi vào. Sau câu chào, ông hỏi nhân viên mua cuốn sách “Hướng dẫn giải toán violympic lớp 4”. Chọn xong vài cuốn sách cho việc học, ông lấy tiếp mấy cuốn “Nghìn lẻ một đêm”, “Truyện cổ tích Việt Nam”... Bắt chuyện, ông cho biết đi mua sách cho cháu ngoại. “Bây giờ xã hội phức tạp lắm! Mọi giá trị đảo lộn cả lên, chú ạ”, ông nói trước lúc ra về như muốn phân bua việc chọn mua sách cổ tích cho đứa cháu. Hỏi chuyện, cô nhân viên nhà sách cho biết, tháng nào ông cũng đi mua sách cho cháu, khi thì truyện cổ tích, những tấm gương hiếu thảo, khi thì sách kỹ năng sống.

Nhìn ông già tật nguyền bỗng nhớ ngày còn nhỏ, lũ trẻ chúng tôi vẫn thường sang nhà bà cụ hàng xóm chơi. Sống trong căn nhà tranh vách đất, cụ bà rất vui khi có trẻ con vui vầy nên vẫn thường bỏm bẻm nhai trầu, phe phẩy chiếc quạt mo và kể cho chúng tôi nghe chuyện cổ tích. Bà kể chuyện Thạch Sanh hiệp nghĩa trượng phu nhưng kết nghĩa nhầm Lý Thông gian ác, chuyện cô Tấm dịu hiền nhờ có ông Bụt thương nên bao lần vượt qua kiếp nạn có kết cục tốt đẹp, rồi cô bé lọ lem khốn khổ nhờ có bà tiên dịu hiền mà được sánh vai cùng hoàng tử hưởng hạnh phúc suốt đời... Nhiều lần thấy bà đem gạo cho những người ăn xin đi ngang qua nhà, tôi không khỏi ngạc nhiên bởi nhà bà nào đâu có khá giả. Hỏi chuyện, bà hiền từ bảo, con người phải có tình yêu thương, phải biết chia sẻ với những người khó khăn. Bà nghèo khó nhưng còn có cả gia đình, còn với những người ăn xin lang thang kia họ nhỏ bé, cô đơn và khốn khổ.  

Tôi không biết ông già tật nguyền ấy là thương binh từng có quá khứ chiến đấu hào hùng hay đơn giản chỉ là nạn nhân của một tai nạn nào đấy. Tôi không biết đứa cháu của người đàn ông chống nạng đó học ở trường nào, đẹp xấu ra sao... Nhưng tôi tin và hy vọng đứa cháu của ông rồi sẽ là người tốt, bởi như người xưa từng nói “gieo nhân nào, gặt quả ấy”!

Hồng Phúc

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Vết thương chưa liền sẹo

Thời gian đầu sau khi anh đi, nàng hay nhận được thư anh, đầy ắp tình yêu và nỗi nhớ. Nhưng sau đó thì bặt tin, dù nàng đã tìm mọi cách dò hỏi. Ít lâu sau, Hà, cô bạn thân thời đại học của nàng báo tin: Anh đã lấy vợ.

Câu chuyện gia đình: Chuyện má tôi

Với tôi, má là hình mẫu của vẻ đẹp người phụ nữ thuần đức. Má đẹp chân phương, mộc mạc nhưng mặn mà. Tôi thích mái tóc luôn bới cao thơm mùi bồ kết của má. Ba tôi chữ nghĩa nhiều, lấy má vì mến cái nết. Người trong xóm trầm trồ: “Má tụi bây làm lở núi lở non”, tôi mỉm cười hãnh diện và học ở má bài học về sự chịu thương chịu khó...

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của vùng cao phía Bắc. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Tản văn: Cảm xúc tháng Ba

Tháng Ba đã đến rồi, đất trời thay đổi từng ngày. Không còn cái ủ dột của mưa tháng Giêng, những hạt mưa li ti dai dẳng kéo dài từ sáng sớm đến những ngày tiếp theo. Nắng tháng Ba sao mà hanh hao đến vậy, một màu vàng óng như mật ong rừng, đủ sưởi ấm những ngày rét mướt. Sáng sớm, từ ô cửa sổ ban công ta bất giác nhìn ra ngoài đường lớn.

Truyện ngắn: Nẻo về bình yên

Câu nói của mẹ nhẹ như hơi thở mà tôi thấy giận mình ghê gớm. Cánh cổng nhà không bao giờ khép, như cách mẹ luôn mở lòng để đón cha con tôi trở về khi chồn chân mỏi gối. Tôi nén tiếng thở dài ở lồng ngực. May mà vẫn có mẹ, là nẻo về bình yên...

Câu chuyện gia đình: Hãy tha thứ cho em

Côn và Na thân nhau từ bé. Hai đứa đi học cùng nhau, đi chăn trâu, mót lúa cũng rủ nhau đi cùng. Na vốn còi cọc nên hay bị bọn trẻ bắt nạt, Côn luôn đứng ra bênh vực. Suốt thời cắp sách, Na và Côn thường mơ ước đổi đời bằng con đường vào đại học để thoát khỏi cuộc sống nghèo khó của cha mẹ.

Truyện ngắn: Cái giếng làng tôi

Lúa lại lên xanh. Những bờ tre, vườn chuối chẳng bao lâu đã vươn cao, bạt ngàn. Gàu mo cau lại được thả lặng lẽ xuống giếng làng vào những canh ba vắng vẻ. Mẹ quay mặt, giấu tiếng thở dài. Tôi chống đôi nạng gỗ, từng bước ra giếng.

Truyện ngắn: Xóm núi múa lân

Xóm nghèo, lọt thỏm giữa ba bề núi, lơ thơ dăm chục nóc nhà. Một con đường duy nhất nối ra ngoài. Khỏi bìa xóm là rừng, còn nguyên cỏ cây hoang dại. Dân trong xóm đa phần sống bám rừng rú. Trẻ trong xóm cũng hoang dại, hồn nhiên như cây cỏ, học một buổi, buổi còn lại lên rẫy cùng ba mẹ hoặc tha thẩn chơi nhông.
Top