banner 728x90

Truyện ngắn: Dự án du lịch

30/11/2024 Lượt xem: 2477

Sáng Chủ nhật, nhà Mây có khách: Một người đàn ông trẻ mặc veston đen, sơ mi sọc xanh, đi xe Camry. Trông anh ta chững chạc và lịch sự như đi dự hội thảo - Mây nghĩ.

Người đàn ông nhìn Mây với ánh mắt thân thiện: “Mây không nhớ mình sao? Sơn đây!”. “Ôi Sơn! Trời ơi! Đúng là Sơn rồi!” - Mây kêu lên, ngạc nhiên đến thảng thốt.

Sơn để mấy thứ quà cho con Mây xuống bàn, nhìn cô cười cười. Mây khác xưa nhiều quá! Không chỉ đẹp hơn mà cả cái cách Mây nói chuyện cũng khác. Còn Mây thấy Sơn tuy có già đi chút xíu nhưng vẫn đẹp. Vẻ đẹp chín chắn, có phần đạo mạo của một người thành đạt. Song ánh mắt Sơn thì vẫn thế, ấm áp và dịu dàng.

…Tuổi thơ của Mây không êm đềm như những đứa trẻ khác. Ngay từ khi mới lẫm chẫm biết đi, Mây đã biết mình là “đứa con hoang”. Mẹ cô, một phụ nữ quá lứa không chồng đã sinh ra cô trong nỗi cô đơn và những cái nhìn dè bỉu. Mẹ đã phải chịu đựng mọi thứ, bước qua mọi dư luận nghiệt ngã để nuôi cô khôn lớn. Từ bé, Mây hay bị bắt nạt vô cớ bởi bọn trẻ con hàng xóm. Nhưng đôi khi, Mây cũng gồng mình chống trả bằng tất cả sức mạnh của một đứa trẻ con bị dồn nén khiến bọn trẻ phải mếu máo bỏ chạy. Thỉnh thoảng, bố mẹ chúng sang nhà cô chửi mắng. Những lúc đó, hoặc Mây lặng lẽ như bị điếc, hoặc gào lên. Nhờ thế, cô và mẹ mới được yên. Đến tuổi, Mây cắp sách đến trường. Khuôn mặt không biết cười, lúc nào cũng khó đăm đăm khiến cô không có bạn bè.

Ngược lại, Sơn là con trai duy nhất trong một gia đình giàu có. Tuy vậy, Sơn giản dị và hiền lành nên nhiều đứa con gái rất thích Sơn. Dĩ nhiên trong đó không có Mây.

Giữa năm lớp 12, mẹ Mây bệnh nặng, phải nghỉ việc không lương. Cô vừa phải chăm sóc mẹ, vừa làm hàng để giao cho đúng tiến độ nên sức học kém hẳn. Mục tiêu vào đại học của cô ngày càng xa vời. Chưa bao giờ cô rơi vào cảnh túng quẫn như thế. Cô thường xuyên đến lớp với cái bụng rỗng, run rẩy vì đói. Đôi khi, cô tưởng mình sắp gục ngã vì kiệt sức.

Đúng lúc đó, Sơn đã đến bên cạnh Mây. Hôm đó, khi Mây đang vội vã bước trên đường về nhà thì nghe có tiếng phanh xe bên cạnh. Mây ngẩng lên: Sơn?

Sơn lặng lẽ dắt xe đi bên cạnh. Mây làm như không nhìn thấy, vẫn im lặng cắm cúi bước. Sơn quay sang hỏi: “Mẹ Mây bệnh phải không?”.

Giọng Sơn nhỏ nhẹ. Mây nhướn mắt, ra ý hỏi, sao Sơn biết?

- Tại thấy Mây tất bật hơn, mệt mỏi hơn nên mình có hỏi thăm… Từ nay, buổi tối mình sẽ đến nhà Mây. Chúng mình sẽ cùng học, cùng làm bài tập nha!

Đôi mắt Sơn nhìn Mây ấm áp và chân thực. Nhưng Mây lắc đầu “Khỏi”. Sơn tỏ ra thông cảm: “Mây phải vừa chăm sóc mẹ vừa làm hàng gia công, chắc cực lắm!”.

Mây cúi đầu. Sống mũi chợt cay cay. Từ nhỏ tới giờ, ngoài mẹ ra, có ai quan tâm đến Mây, dù chỉ bằng một lời hỏi thăm như vậy đâu?

Sơn đứng lại, rút trong túi ra gói báo hình chữ nhật, ấn vào tay Mây: “Mây đừng may hàng gia công nữa, sắp thi rồi, tập trung vào học đi. Số tiền này đủ để Mây mua thuốc cho mẹ và chi tiêu trong thời gian tới”.

Ôi! Là tiền, thứ mà lúc nào Mây cũng thiếu? Nhưng… sao tự nhiên Sơn tốt với cô thế? Hay có ý gì? Với lại, dù nghèo, cô vẫn không muốn nhận được sự thương hại. Mây nhét gói giấy vào túi Sơn: “Cảm ơn! Mình tự xoay xở được”.  

Sơn ngơ ngác. Trong mắt cậu ánh lên sự giận dữ: “Đừng ngốc thế! Cậu sẽ thế nào nếu trượt đại học?”.  Bước chân Mây ngập ngừng. Sơn nói đúng. Đậu đại học là mục tiêu mà bằng mọi giá cô phải đạt được, không chỉ để đổi đời mà còn chứng tỏ dù là “con hoang”, cô vẫn không thua kém ai.

Sơn kéo tay Mây, đặt cái gói báo vào đó, trầm giọng: “Nếu Mây ngại, hãy coi như mình cho mượn. Sau này, khi nào có tiền thì Mây trả lại, được chưa?”.

Giọng Sơn vừa cương quyết như không cho Mây cãi, vừa như nài nỉ. Mây bóp chặt gói báo, ngập ngừng: “Vậy cũng được! Mình cảm ơn Sơn. Nhưng… vì sao cậu lại giúp mình?”. Sơn chỉ vào đám hoa cúc dại vàng rực ven đường:

- Vì mình rất khâm phục ý chí của cậu. Đôi khi, mình nghĩ, cậu giống bông cúc dại kia. Nhỏ bé, hoang dã nhưng đầy nghị lực, có thể sống và vươn lên trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Nhờ số tiền của Sơn, mẹ Mây khỏi bệnh, đi làm trở lại. Sơn giữ lời hứa, tối nào cũng đem sách vở qua nhà Mây cùng học, giúp cô củng cố kiến thức bị hỏng. Thỉnh thoảng, Sơn xách theo khi thì vài con cá, lúc mớ tôm hay miếng thịt heo… Mây từ chối, Sơn xua tay: “Đừng ngại. Mình ghi hết vào sổ nợ rồi”. Mây chỉ còn cách cười lảng.

Hè năm đó, Mây thi đậu vào Trường Đại học Kinh tế, còn Sơn được cha mẹ cho đi du học nước ngoài. Trước khi đi, Sơn đến chào Mây, nháy mắt: “Mây nhớ nhé, học thật giỏi để sau này còn trả nợ cho mình”.

Lời động viên đó theo Mây suốt 4 năm đại học. Bao vất vả, nhọc nhằn rồi cũng qua. Ra trường, cô lao vào công việc và thăng tiến rất nhanh. Giờ đây, cô có công việc tốt, thu nhập cao. Trong tay cô có tất cả những gì mà ngày xưa nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới.

* * *

Mây đặt trước mặt Sơn ly nước cam vắt, cười thật tươi: “Bây giờ mình có thể trả Sơn không chỉ nợ gốc mà cả lãi nữa đấy”. Sơn gật đầu: “Hay lắm! Cậu hãy trả nợ bằng cách trở thành đối tác trong dự án du lịch của mình tại Vũng Tàu đi nhé”.

Mây cười, ánh mắt long lanh: “Nhất trí ngay”.

Phúc Nguyên

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top