banner 728x90

Truyện ngắn: ĐI CÂU

12/04/2024 Lượt xem: 2775

         

         Nghỉ hè, nó được về quê chơi ít hôm. Thấy hai thằng cạnh nhà cũng bằng tuổi nó đi câu cá, nó xin đi theo. Biết nó là con gái thành phố, chưa quen câu cá, một thằng tuyên bố:

          - Ai câu được thì hưởng, không chung đâu nhé!

          Nó bằng lòng. Nghĩ đến đi câu cá, được giải trí là thích rồi. Ngoài chợ bán đầy cá, nhà nó thiếu gì tiền mà không mua được cá về ăn.

          Gần một tiếng đồng hồ trôi qua, nó mỏi mắt chăm chú theo dõi chiếc phao câu mà không thấy động tĩnh gì. Bờ bên kia, thằng bạn nó ngửa người ra sau giật mạnh, chiếc cần câu uốn cong, nổi lên mặt nước là một con rắn.

           Cậu ta bình tĩnh thò tay bóp chặt đầu con rắn cho nó há miệng, tháo lưỡi câu ra rồi vứt vào ruộng lúa gần đấy.

           Từ lúc nhìn thấy con rắn, người nó run bắn. Nó định nhấc cần câu bỏ về thì chiếc phao nhấp nháy rồi thụt xuống nước mất tăm. Thằng bạn kêu lên giục nó “giật đi”. Nó run run cầm cần câu nhấc lên từ từ trong tư thế sẵn sàng bỏ chạy. Khi nhìn thấy chú cá trắng óng ánh mấp mé mặt nước, nó mới dám giật mạnh. Con cá tuột khỏi lưỡi câu, bắn lên bờ, quẫy đành đạch. Nó mừng rỡ vồ lấy chú cá, giữ chặt giơ lên ngắm nghía thích thú. Nó nói một mình: “Khổ thân mày chưa! Nếu mày cũng đáng sợ như con rắn kia thì hôm nay mày được thoát rồi vì nhất định tao sẽ bỏ chạy”. Con cá như hiểu lời nói, khóc đỏ hoe mắt.

          Nó ngần ngừ rồi vứt vội con cá xuống mương. Con cá quẫy đuôi chào nó rồi lặn mất tăm. Nó cầm cần câu đứng dây đi về. Thằng bạn tròn xoe mắt ngạc nhiên hỏi:

          - Định về à? Sao lại thả ? Tiếc thế!

          - Tớ nhìn thấy nó khóc, mắt đỏ hoe.

           Hai thằng bịt miệng cười khúc khích: “Ngốc thế! Cá chầy, con nào mà mắt chẳng đỏ”./.

(Truyện ngắn viết cho thiếu nhi của tác giả Đào Quốc Thịnh)

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nơi ấy, một mùa xuân đi qua

Nhập ngũ, sau ba tháng huấn luyện tân binh, học điều lệnh nội vụ, đội ngũ và bắn đạn thật xong bài một, tôi được điều về tiểu đoàn công binh huấn luyện kỹ thuật binh chủng, để chuẩn bị tăng cường lực lượng cho biên giới Tây Nam...

Tản văn: Ký ức tuổi thơ

Ở quê tôi, nhà nào cũng trồng ít nhất một hàng cau. Cau vừa làm hàng rào, vừa che bóng mát và lấy quả cho các cụ ăn trầu môi đỏ thắm. Cau cũng góp phần cải thiện đời sống của người dân quê tôi.

Truyện ngắn: Nhặt của rơi

Tiếng reo của nó làm tôi run bắn người. Ông bà kia cũng phát hiện thấy nó. Thằng Hòa lùi lại định chạy nhưng không kịp...

Câu chuyện gia đình: Hôn nhân vụ lợi và bi kịch

Trai gái yêu nhau và khi hai bên cảm thấy đã có tương đối đầy đủ các điều kiện cần thiết, họ quyết định tiến tới hôn nhân. Hôn nhân là một biểu hiện cao đẹp nhất của tình yêu. Thế nhưng, điều này không phải đúng trong mọi trường hợp.

Truyện ngắn: Bác xích lô và ông khách lạ

Cuối năm, dòng người trở nên đông đúc. Ai cũng hối hả lo mua sắm bánh mứt, cây cảnh, trang trí nhà cửa thật đẹp để đón năm mới. Riêng bác xích lô vẫn như mọi ngày: sáng ăn qua quýt ổ bánh mì rồi đạp xe đến gần bến xe, chờ những chuyến xe khách từ các tỉnh về, đón mời khách...

Quà tặng

Tôi cầm tờ quyết định nhập ngũ, với một mớ thắc mắc trong đầu: ở cương vị bố tôi, quan hệ rộng, quen biết nhiều mà không xin cho tôi ở lại, để đứa con trai độc nhất phải đi xa?

Truyện ngắn: Kỷ niệm mùa mai vàng trước Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Truyện ngắn: Về với biển

Quê tôi không phải là vùng biển,. Bố mẹ tôi mất sớm, tuổi ấu thơ của tôi bị ngập chìm trong mưu sinh, kiếm sống và học hành. Không giống những đứa trẻ khác, ngày hè được bố mẹ đưa đi tắm biển, đến tận năm 18 tuổi, tôi vẫn chưa một lần ra biển, chưa được thưởng thức cái vị mặn tanh nồng của nước biển, và nhìn thấy không gian mênh mông của biển cả, những cánh buồm no gió với hương biển nồng nàn như trong những tác phẩm văn học.
Top