banner 728x90

Truyện ngắn: Chợ nổi miền Tây

25/07/2024 Lượt xem: 2642

Tôi chia tay mối tình đầu của mình rất khó khăn. Mất Ngọc, tôi có cảm giác như mình không thể nào sống được nữa, đến nỗi tôi hình dung mình có thể xới tung cả thành phố này để tìm ra anh. Ngọc nói: “Anh sẽ không bao giờ quên trả lời tin nhắn của em”. Đúng như vậy, đôi khi là những tin nhắn vu vơ của tôi cũng đều được anh trả lời một cách cẩn trọng. Nhưng trái tim con người không phải là một lập trình máy móc để phát ra những tín hiệu quen thuộc. Cũng chiếc máy điện thoại đó, cũng những con số đó, nhưng những tin nhắn của tôi đều bị rơi vào quên lãng.

Tôi chia tay mối tình đầu của mình bằng những tin nhắn rơi vào khoảng không, bằng những cuộc gọi không hồi đáp. Tôi cũng chẳng gặp Ngọc đang hò hẹn với ai, đang uống cà phê với ai, đang chở ai ngoài phố. Nhưng tôi cũng chẳng có hơi sức để đi tìm anh. Tôi chỉ ôm trong lòng nỗi buồn mất người mình yêu dấu. Tôi nhớ mùi mồ hôi của anh, tôi quen tiếng cười của anh, quen bước chân anh đi nhẹ nhàng, quen cả thói quen của anh như hay dí nát điếu thuốc hút dở dưới gót giày, hay cắn trái ớt xiêm khi ăn phở.

Lòng đã dày đặc kỷ niệm với người thì sao không trở bệnh khi người lìa xa ta? Một tháng tôi ngã bệnh, anh không đến thăm. Một tháng tôi ngã bệnh, không có một dòng tin nhắn. Tôi hốt hoảng như thể mình bị rơi từ trên độ cao của ngọn thác đang ào ào nước chảy xuống dưới, tôi tuyệt vọng như cả bầu trời sụp đổ trước mặt mình.

Rồi tôi bình phục với cảm giác mình nhẹ nhàng như con chim vừa biết bay. Rồi cũng như tất cả những cô gái bị phụ tình khác, trái tim tôi trở nên rỗng không một cách kỳ lạ. Tôi đổi số điện thoại để tin rằng Ngọc vẫn gọi đến, vẫn nhắn tin nhưng tôi đã từ khước anh. Trái tim tôi đã đóng cửa thật sự với người đàn ông đã đẩy tôi đến tận cùng tuyệt vọng.

Mùa hè năm đó tôi xin chuyển công tác về tận Cần Thơ. Thầy Ngà, Trưởng phòng Giáo dục rất ngạc nhiên khi cầm tờ đơn của tôi: “Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Bao nhiêu người tìm đủ mọi cách về thành phố, còn em lại xin đi?”. Tôi cười với thầy: “Cần Thơ cũng là thành phố lớn. Em thích đi xa. Em còn trẻ, em muốn thay đổi không gian sống của mình”. Cần Thơ, nơi chưa cho tôi kỷ niệm gì. Có thể tôi mới chỉ ghé đến đó một lần để cảm nhận bến Ninh Kiều buổi sáng với những cơn mưa bay hồn nhiên khi tôi theo đoàn lên thuyền thăm chợ nổi Cái Răng. Những cơn mưa bay hồn nhiên trên một nhánh sông, trong khi người dân vẫn chèo thuyền lướt trên dòng sông mời mua hàng hóa là cảm nhận của một buổi sáng rất lạ. Cũng như tôi theo đoàn vào một xóm nghèo, bắt gặp những em học trò đang học trong một ngôi trường được dựng lên bằng vách đất sét và tre nứa, nghe kể chuyện thiếu giáo viên, lòng tôi đã có chút gì đó bất an. Vậy là tôi đi. Lòng tôi nhẹ tênh sau cơn bệnh tương tư.

Và tôi gặp Nguyện. Nguyện tình nguyện về vùng sâu vùng xa dạy học bởi anh có một lời hứa. Nguyện nói: “Anh là một đứa trẻ nhà nghèo, mẹ anh không nuôi anh ăn học nổi. Chính nhờ sự giúp đỡ của nhiều vị mạnh thường quân mà anh mới thực hiện được giấc mơ của mình là trở thành thầy giáo. Anh cảm thấy mình cần có trách nhiệm dạy dỗ cho các em ở những nơi xa xôi này”. Rồi Nguyện hỏi tôi: “Nghe nói em là cô giáo thành phố, ở đó điều kiện sống tốt hơn nhiều, thế tại sao em lại vào đây?”. Tôi cười với anh, nói: “Thất tình”. Nguyện vọc tay xuống bến sông đang đầy nước: “Không tin. Em xinh gái, ăn nói ngọt ngào, em chỉ làm cho người khác thất tình chứ ai làm cho em thất tình được?”. Ừ, ai có thể làm cho tôi thất tình được. Tôi đã lẳng lặng rời bỏ tình yêu của mình sau một cơn bệnh nặng. Tôi trốn chạy tình yêu của mình bằng cách đến nơi này.

Lúc đầu có thể là trốn chạy, nhưng sao giờ đây tôi yêu xóm nhỏ tôi đang sống đến dường nào. Vậy mà đã ba năm tôi ở chốn này. Ba năm cho tôi quen mùa nước nổi ngập khắp các cánh đồng, những con cá linh từ Biển Hồ theo sông ra biển trở thành nguồn lợi cho người dân. Ba năm tôi quen vào mùa bông điên điển, loại hoa vàng cánh nhỏ trở thành thức ăn cho nhiều món lạ. Tôi quen lênh đênh trên sông với những chiếc thuyền nhỏ, quen đi cầu khỉ, quen cả cách đi bắt cá hoặc cách đi ăn đám giỗ. Nguyện nói: “Người miền Nam có tật đáng yêu là nói sao làm vậy. Họ mời ăn đám giỗ là họ quý mình”.

Làm cô giáo ở một làng nghèo tưởng rằng tôi sẽ thiếu thốn trăm bề, nhưng tôi khám phá rằng mình trở nên giàu có hơn những ngày ở thành phố. Gạo hết, phụ huynh đem tới, sáng thức dậy đã có xâu cá, bó rau hay thứ gì đó mang tới. Mái nhà mới bị nước mưa nhỏ long tong đã có người tới lợp. Tôi thích đi dạo sông ư, có học trò chuẩn bị sẵn thuyền cho cô. Cứ thế, tôi nhận ân tình sâu nặng của người dân nơi tôi ở. Tôi cảm thấy mình nhỏ bé hơn nhiều so với người dân miền quê tôi chọn để trốn chạy một mối tình tan vỡ. Tôi ở lại, tôi không định rời xa chốn này, bởi còn có một người đàn ông đang dần dần làm cho trái tim tôi nghiêng về: Nguyện. Nguyện không giàu có, anh cũng chẳng đẹp trai. Nhưng nghiêng mắt nhìn hay nhắm mắt lại nhìn, tôi nhận thấy ở nơi anh một trái tim nồng cháy và vì người khác.

Chủ nhật, Nguyện gợi ý tôi và anh cùng đi chợ nổi. Tôi trả lời anh rất vui: “Tại sao không?”. Cả ba năm trời dạy học chung với nhau, đó là lần đầu tiên tôi và anh “đi chơi riêng”. Chợ nổi trong ánh nắng mai đẹp hơn lần tôi đi trong cơn mưa. Những chiếc thuyền chở ngập trái cây dạo chợ với nhiều gam màu vô cùng đẹp mắt. Nguyện gọi một chiếc thuyền bán cà phê, kêu hai ly. Uống cà phê trên sông nước cũng là cảm giác. Nguyện mua đủ loại trái cây làm quà cho chuyến đi chợ. Nói chung là tôi rất vui. Hai đứa trở về với những túi xách, Nguyện giành xách hết: “Anh là đàn ông, phải mang thay phụ nữ”. Anh hồn nhiên nói.

Trong nắng lóa đầu ngày, một cậu học trò níu tay tôi: “Cô ơi, cô có khách”. Tôi chưa kịp nói gì thì Ngọc hiện ra trước mặt tôi. Tôi đã từng yêu Ngọc và từng đau vùi cả tháng trời vì Ngọc. Chắc tôi sẽ mừng vì ba năm trời xa lạ anh vẫn còn nhớ, tìm tới nơi tôi trốn tránh, ngỏ lời xin lỗi và dự định đưa tôi về thành phố. Nhưng tôi đã tiễn Ngọc ra bến tàu như tiễn một người khách ghé thăm bình thường: “Em sẽ lấy chồng. Anh thấy đó, anh ấy và em vừa đi chợ nổi về”.

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top