banner 728x90

Tản văn: Tết về quê

15/03/2025 Lượt xem: 2867

Đối với người Việt xa xứ, mỗi độ Tết về, trong lòng ai cũng mong ngóng được về quê để sống trong không khí đoàn viên, đầm ấm cùng với gia đình và nhấm nháp phong vị quê hương.

Về đi em, làng quê cũ có con sông xưa vỗ bờ. Về ôm vai mẹ yêu dấu để được khóc như đứa trẻ thơ…, tiếng hát trầm khàn của nhạc sĩ Trần Tiến trong quán cà phê chiều trên phố vắng bất chợt gợi nỗi nhớ quê hương da diết. Bao năm “dan díu” phố thị, ký ức về làng quê vẫn luôn in đậm trong tôi, để rồi mỗi khi chiều đông hiu hắt, khi cái Tết đang cận kề, nỗi nhớ quê lại trào dâng trong lòng.

Làng! Người quê đi xa ai cũng đầy ký ức của rơm rạ, vẫn mang theo hình ảnh nương ngô bãi sắn, lũy tre xanh tươi, những cô gái quê gánh nước đêm hè. Những vùng quê miền Trung nghèo khó, bao năm bọn trẻ vẫn nhớ đau đáu những buổi trưa hè cùng bạn bè lùa trâu tắm mát. Da diết nhớ thương buổi mùa đông giá rét, nhưng vẫn í ới thổi lửa nướng khoai bên bờ ruộng khô quắt. Nhớ những bạn bè thuở nhỏ với những cái tên hồn hậu như một thuở khó khăn, cứ lầm lũi lớn lên như ngọn cỏ hoang dại, rồi rời làng đi xa với bao ước vọng vào đời. Hết thế hệ này đến thế hệ khác, nối tiếp nhau ra đi mưu sinh khắp chốn, chỉ có làng vẫn như bà mẹ quê nghèo khó luôn mong ngóng đàn con trở về.

Làng! Nhìn vào google map, làng chỉ là chấm đen nhỏ bé vô danh! Nhưng vô danh sao được, bởi trong trái tim mỗi người Việt từ ngàn xưa, làng là tiếng thiêng liêng máu thịt. Làng nhỏ thôi nhưng sức sống bền dai, đầy sự mời gọi với biết bao ân tình. Ở đó có thương yêu bất tận, có chia ngọt sẻ bùi với những năm dài đi qua gian khó. Làng phía xa mờ ấy có ngày kỵ giỗ, có ngày cơm mới, có hội hè đình đám... như sợi dây kết níu, kéo nhau lũ lượt cùng về sau bao lo toan dặm dài mưu sinh. Và như một lẽ tự nhiên, mỗi lần Tết đến, người ta lại gọi nhau về làng. Tết về làng để đi tảo mộ, thắp nén hương cho ông bà đã khuất. Tết về làng là chạm vào cõi thiêng nhất của lòng người, để được sống trong những huyền tích tự mấy trăm năm người già nay còn kể.

Làng! Chỉ một chữ ấy thôi luôn gợi nên bao ký ức đầy sắc màu. Mỗi khi nhìn sắc hoa xuân, lại chộn rộn ước mong quay về để được sống lại những phiên chợ Tết, để được ngồi bên nồi bánh chưng của cha gói trong tàu lá chuối quê thơm nức mùi nếp. Tết về làng để được hít thở mùi bếp thơm lừng của xào nấu, được nhắm lát mứt cay nồng, nếm vị bánh xoài ngọt lịm. Tết về làng để biết luống cải ở góc vườn vẫn xanh, biết vạt nén thơm được mẹ trồng. Về để được ủ trong hơi men của mùi rượu nếp, để ăn bữa cơm chắt ra từ luống cày đẫm mồ hôi của người dân quê bình dị..., được nếm mùi nước mắm đằm thắm của người làng biển dày công tinh chế. Tết về làng ghé lại đình xưa rêu phong phủ kín, đi trên con đê vẫn sắc hồng màu hoa dại, ngang bến sông xưa nhớ lại những hẹn hò lứa đôi nay đã thành kỷ niệm.


Tết quê mới đúng nghĩa từ ngàn xưa để lại. Nhưng kỳ thực với người xa quê, ngày Tết được sống trong không khí đoàn viên, đầm ấm gia đình mới là Tết. Tết đó vẫn mãi đi theo dặm dài cuộc đời, xa xứ bao năm vẫn nhớ thương về. Tết nhớ bóng cha già tất tưởi lo toan cho mâm cúng tất niên chiều cuối năm, bóng mẹ hao gầy mừng đứng đợi con đầu ngõ, xoa mái tóc nửa đời sương gió vẫn còn “trẻ thơ”... Tết về quê, nơi đó có sự dịu ngọt tình cảm chan chứa mãi không vơi!

 Quốc Thịnh

 

 

 

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tản văn: Chợ bến sông quê

Chợ quê có thể nhóm họp trên mặt đê, ở bãi đất trống, ven đường, hay giữa đình làng... Chợ quê chỉ có dăm cái lều thấp lợp rạ mỏng, vài dãy quán ngói... mà hầu hết người mua, người bán đều đứng hoặc ngồi giữa trời, nó chỉ sôi động, ồn ã một chốc lúc buổi sáng hay chiều hôm, rồi lại tan chợ.

Tản văn: Mùa xuân quê tôi

Sau một mùa đông, từng tia nắng ấm áp của mùa xuân đã theo tháng giêng về cùng. Ngọn gió giao mùa cứ xôn xao như từng khúc hát gọi xuân về. Ánh nắng của mùa này cũng vàng hơn. Những tia nắng ấm áp báo hiệu một mùa xuân lại đang về. Bầu trời xanh cũng cao hơn cho những đàn chim én bay về.

Tết trong ký ức của con

Tết này, chúng con – những đứa con đã đủ lớn khôn để có thể tự lo cho mình - lại về bên mẹ. Mẹ ơi, đây là nhang để thắp dâng lên ông bà, đây là áo mới tặng mẹ, tặng ba nè. Còn đây nữa, đây là thuốc bổ, là sữa cho mẹ, vì bây giờ trông mẹ yếu lắm. Tết này mẹ đừng lo lắng gì nữa nhé, chúng con đã khôn lớn cả rồi.

Tản mạn: Nét đẹp văn hóa Tết Việt Nam

Tết Việt - hai tiếng thiêng liêng và ấm áp trong trái tim hàng chục triệu người con, dù ở trong lòng Tổ quốc hay còn sống khắp nơi trên hành tinh trái đất. Đó là tài sản tinh thần của nhiều thế hệ đang được gìn giữ và trao truyền lại cho con cháu mai sau.

Tản văn: Mong ước mùa xuân

Mùa xuân đã về, ai cũng cầu mưa thuận gió hòa, ai cũng mong cây xanh lộc biếc! Mùa xuân gắn với quê hương, xứ sở…nhất là trong những ngày Tết Việt đầu năm!

Lính đảo xa nhớ Tết quê nhà

Tết này ngoài đảo xa... chúng con cũng tổ chức vui xuân đêm tất niên để vơi đi phần nào nỗi nhớ... đơn vị cũng có những cây đào, cây mai tươi thắm, cũng có những chiếc bánh chưng xanh vụng về không đủ đầy gia vị do chính tay chúng con gói... chúng con không được về ăn tết cùng gia đình là để làm nghĩa vụ bảo vệ biển đảo thiêng liêng của tổ quốc…

Truyện ngắn: Cây mai chờ ngày Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có bạn trai tôi gọi là “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Tản văn: Ký ức những người con xa xứ

Tết là dịp những người con sống xa quê hương như chúng tôi luôn nhớ về quê nhà. Ở nước ngoài, tôi ước mong được hít hà hương lúa đồng quê như hồi còn nhỏ. Bao ký ức trong tôi lại hiện về…
Top