banner 728x90

Tản văn: Nhớ cha

13/05/2025 Lượt xem: 2747

Nhiều khi, theo dòng đời trôi dạt đến những vùng đất lạ, mỗi lúc cuối chiều, mắt con lại cay xè khi khói bếp làng bên đường bay lên hòa vào sương mờ ảo. Lòng con lại nôn nao nhớ về quê nhà, nơi ba mẹ còng lưng trên cánh đồng khô cằn bạc trắng cát sỏi quanh năm. Và, chiều cũng dội vào lòng con những kỷ niệm thời thơ ấu. Trong đó, con nhớ nhất vẫn là những buổi hoàng hôn được ba tắm cho, ở giếng nhà mình.

Ngày ấy, con còn nhỏ lắm, chưa đi học mẫu giáo trường làng. Nhà mình cùng nghèo lắm. Mái tranh cột tre phên rung lên bần bật trong giông gió, mưa lụt của miền Trung. Ba bị thương sau chiến tranh, vướng vào một trái mìn còn sót lại lúc làm đồng, mất đi bàn tay phải trước lúc chị em con ra đời. Nhưng với bàn tay còn lại, ba cùng mẹ đã vượt qua những ngày đói khổ.

Hồi ấy, trong mắt con, khi chiều dần về tối là một trong những thời khắc đẹp và vui nhất trong ngày. Ba mẹ đi làm đồng về. Mẹ nhen lửa nấu cơm tối, khói bếp lên, lơ lửng nhập vào màn sương chiều, tỏa vào những khóm tre, rặng bạch đàn sau nhà. Ba bồng con ra giếng, tắm cho con. Cái giếng đất đào từ lâu, gàu kéo bằng cần trục tre nên với một bàn tay, kéo được một gàu nước lên từ giếng sâu là một điều không dễ. Nhưng ba làm việc đó rất nhanh. Rồi, với bàn tay trái, ba kỳ cọ khắp người và hướng dẫn con cách tự tắm cho mình. Bàn tay ba vốn thô ráp, chai sần do cầm cuốc cầm cày từ bé, chạm vào da thịt non nớt của con tới đau. Nhưng dần dần, cảm giác ấy quen đi, đến nỗi chiều nào ba làm đồng về muộn, mẹ tắm cho con, lại cảm thấy thiếu điều gì đó rất lạ, rất thân thương.

Những buổi hoàng hôn thơ dại ấy qua đi rất nhanh. Con lớn dần lên, học hành rồi bôn ba nhiều nơi để mong kiếm kế sinh nhai nuôi sống bản thân mình. Những buổi chiều được ba tắm lui dần vào quá khứ. Nhưng rồi, khi những kỷ niệm ấy được chạm vào lại ùa về trong con, như hiện tất cả ra trước mắt thành một đoạn phim quay chậm.

Càng lớn lên, va vấp với đời, con mới thấu hiểu, mới thương ba hơn với từng cử chỉ chăm sóc con, từng lời dạy bảo con từ khi còn bé. Con đã bám vào tình yêu thương của ba, vào những điều quý giá mà ba khuyên răn để rồi vững vàng hơn trên con đường nhiều chông gai phía trước. Và, nếu ai hỏi tuổi thơ con yêu thương gì nhất, con sẽ nói ngay rằng con yêu đôi bàn tay của ba đã từng chiều tắm rửa cho con. Dẫu đôi bàn tay ấy không toàn vẹn như nhiều người cha khác, nhưng nơi ấy hội tụ tất cả tình yêu thương và niềm hy vọng của ba dành cho con trai của mình. Từ đôi bàn tay khuyết ấy, những bước chân con được nâng đỡ, cứng cáp và tự tin bước đi hơn...Hôm nay nhớ cha, con viết những dòng này./.

Phúc Nguyên

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Ký ức hoa đào

Hằng năm, cứ mỗi mùa xuân đến, đất trời ngập trong sắc hoa, hoa nào cũng đẹp, nhưng tôi vẫn thấy yêu nhất hoa đào. Hoa đào- mang mùa xuân đến với mọi nhà, mang niềm vui xuân say mê đến với mọi người. Hoa đào- một kỷ niệm sâu lắng của tuổi thơ tôi.

Chào xuân mới 2026: MỘT MÙA XUÂN MỚI ĐANG VỀ

Trong rực rỡ ánh sáng muôn màu sắc của pháo hoa phút giao thừa năm, trong hơi lạnh đêm đầu xuân mới, hàng triệu con tim hòa vào thời khắc thiêng liêng lắng đọng của đất trời với biết bao niềm tin, niềm hy vọng về những điều tốt đẹp của cuộc sống hôm nay…

Tản văn: Xuân đến với mọi nhà

Một đời người vui buồn có bao nhiêu ngày Tết mà đề huề con cháu trong không khí ấm áp của tiết trời, của xuân đến bên thềm qua bao thế hệ. Đẹp và cao quý, giản đơn hay cao sang vẫn rộn rã tiếng cười chao trong nắng se vàng. Một tờ lịch cuối cùng đi qua sẽ có một tờ lịch mới mẻ tinh khôi lại đến cho ngày mới, cho năm mới, cho người thân và mong một năm mới nhiều mưa thuận gió hòa trải trên đất Việt khi xuân đến với mọi nhà.

Tản văn: Tết về quê

Tết quê mới đúng nghĩa từ ngàn xưa để lại. Nhưng kỳ thực với người xa quê, ngày Tết được sống trong không khí đoàn viên, đầm ấm gia đình mới là Tết. Tết đó vẫn mãi đi theo dặm dài cuộc đời, xa xứ bao năm vẫn nhớ thương về. Tết nhớ bóng cha già tất tưởi lo toan cho mâm cúng tất niên chiều cuối năm, bóng mẹ hao gầy mừng đứng đợi con đầu ngõ, xoa mái tóc nửa đời sương gió vẫn còn “trẻ thơ”... Tết về quê, nơi đó có sự dịu ngọt tình cảm chan chứa mãi không vơi!

Tản văn: Chợ bến sông quê

Chợ quê có thể nhóm họp trên mặt đê, ở bãi đất trống, ven đường, hay giữa đình làng... Chợ quê chỉ có dăm cái lều thấp lợp rạ mỏng, vài dãy quán ngói... mà hầu hết người mua, người bán đều đứng hoặc ngồi giữa trời, nó chỉ sôi động, ồn ã một chốc lúc buổi sáng hay chiều hôm, rồi lại tan chợ.

Tản văn: Mùa xuân quê tôi

Sau một mùa đông, từng tia nắng ấm áp của mùa xuân đã theo tháng giêng về cùng. Ngọn gió giao mùa cứ xôn xao như từng khúc hát gọi xuân về. Ánh nắng của mùa này cũng vàng hơn. Những tia nắng ấm áp báo hiệu một mùa xuân lại đang về. Bầu trời xanh cũng cao hơn cho những đàn chim én bay về.

Tết trong ký ức của con

Tết này, chúng con – những đứa con đã đủ lớn khôn để có thể tự lo cho mình - lại về bên mẹ. Mẹ ơi, đây là nhang để thắp dâng lên ông bà, đây là áo mới tặng mẹ, tặng ba nè. Còn đây nữa, đây là thuốc bổ, là sữa cho mẹ, vì bây giờ trông mẹ yếu lắm. Tết này mẹ đừng lo lắng gì nữa nhé, chúng con đã khôn lớn cả rồi.

Tản mạn: Nét đẹp văn hóa Tết Việt Nam

Tết Việt - hai tiếng thiêng liêng và ấm áp trong trái tim hàng chục triệu người con, dù ở trong lòng Tổ quốc hay còn sống khắp nơi trên hành tinh trái đất. Đó là tài sản tinh thần của nhiều thế hệ đang được gìn giữ và trao truyền lại cho con cháu mai sau.
Top