banner 728x90

PHÓNG SỰ: Tôi đi cà phê vườn (Tác giả Đào Quốc Thịnh)

04/04/2024 Lượt xem: 2876

Một buổi tối chủ nhật cuối năm, trong vai một đôi tình nhân, tôi rủ cô bạn gái đồng nghiệp nhỏ tuổi, mới từ xa tới đi cùng để thâm nhập vào lãnh địa cà phê vườn. Từ quốc lộ 51, qua một bãi đất trống thuôc địa bàn xã Tân Phước ,huyện Tân Thành, không khó khăn gì, chúng tôi đã nhận ra ngay một dãy quán cà phê vườn bởi những dây đèn xanh đỏ nhấp nháy, đan chéo nhau chằng chịt, lúc ẩn lúc hiện.

Đặc điểm để phân biệt các quán cà phê vườn với các quán cà phê khác là những vườn cây rậm rạp. Từ cổng quán đi vào phía trong tôi có cảm giác ánh sáng như đang yếu dần. Men theo con đường có dải đèn nhấp nháy, tôi chở cô bạn gái chạy thẳng vào một khu vườn rộng mênh mông. Sau vài phút đứng tại chỗ định thần cho quen mắt, tôi từ từ nhận ra những chiếc lều nhỏ lợp lá nhấp nhô sau những lùm cây. Dò dẫm một lúc, tôi và cô bạn cũng tìm được một chiếc lều bỏ không. Tôi nhận ra những chiếc lều đã có người ngồi là nhờ vào tiếng thì thào và những đốm lửa thuốc lá cháy lập loè. Ngay lập tức, chị phục vụ cầm chiếc đèn pin bé bằng ngón tay tiến đến hỏi nhỏ: “Anh chị dùng gì? Cà phê, cam vắt, nước dừa hay cô ca cô la?...”

Có thể dễ dàng nhận thấy, những người tìm đến nơi đây ít ai chú ý đến việc chọn đồ uống. Lại càng không phải chỗ để thưởng thức đánh giá chất lượng nước giải khát hay nhâm nhi thưởng ngoạn một ly cà phê ngon. Mục đích của họ là tìm một chỗ ngồi. Đúng hơn là tìm một chỗ ngồi kín đáo để tâm sự. Chính vì vậy mà việc uống gì không quan trọng. Giá cả giữa các loại đồ uống ở đây chênh nhau không bao nhiêu. Ai đến đây cũng đều phải tự hiểu rằng, họ trả tiền là để mua một chỗ ngồi chứ không phải đến để uống nước.

“Cà phê và cam vắt” – Tôi kêu đại.

Sau khi thanh toán 30 ngàn đồng tiền nước cho chị phục vụ xong, tôi và cô bạn an toạ trên chiếc ghế bố. Có thể nói, lúc này  chủ và khách hồn ai nấy giữ. Bỗng nhiên tôi nghe một tiếng “Đốp”. “Gì thế?” – Tôi quay sang cô bạn hỏi. “Muỗi anh ạ! Anh nhớ đập muỗi nhé! Muỗi ở đây đốt đau lắm.”

 Tôi ngắt một cành cây bên cạnh, đưa cho cô bạn gái để đuổi muỗi. Một ý nghĩ hài hước chợt loé lên trong đầu : “Nếu như tình yêu làm cho người ta quên đi muỗi đốt, thì nơi đây sẽ là cơ hội lý tưởng để thử thách tình yêu”. Nhấp một ngụm nước, tôi ngả người trên chiếc ghế bố vừa quan sát xung quanh, vừa suy nghĩ kế hoạch phòng chống muỗi đốt… Bất chợt tôi nghe thấy tiếng cười rúc rích phát ra từ lùm cây bên cạnh, tiếng ghế bố kêu kèn kẹt và tiếng thở. Trong đêm tối, tôi vẫn nhận ra khuôn mặt cô bạn tôi đỏ bừng vì mắc cỡ. Tiếp đó, ánh đèn pin loé lên và tiếng chị phục vụ hỏi: “Anh chị nào kêu sữa tươi không đường không đá?” – Phía cuối buông một giọng khàn khàn từ một lùm cây tối om: “Mang vào đây”. Cả một khu vườn rộng tối thui, chi chít các lùm cây, làm sao nhớ nổi ai kêu cái gì mà mang đến, vì vậy suốt buổi tối thỉnh thoảng tôi lại nghe điệp khúc : “Anh chị nào cam vắt, anh chị nào sữa tươi, anh chị nào nước dừa, anh chị nào cô ca cô la…”

Đến cà phê vườn với hy vọng để đổi lấy một thế giới riêng thì bạn lại khó chịu bởi những tiếng thì thầm. Dù bạn nói thật nhỏ thì ít nhất cũng có khoảng năm sáu lùm cây bên cạnh nghe thấy. Thế là suốt buổi tối, xen giữa tiếng gọi của chị phục vụ là tiếng rì rầm như họp chợ đêm. Ở một lùm cây phía sau, một đôi trai gái thì thào : “ Hôm nọ 3 thằng ở nhà em về gặp anh, đụng xe té cái “rầm”. Trời! Có sao không? Không. Mấy thằng đó mà còn mò đến tán tỉnh em thì sẽ có ngày… về âm phủ. Đấy mới là cảnh cáo thôi – Đưa anh cái dép…”

Ở một lùm cây xa hơn thì : “Anh ăn đi! Há mồm ra nào… khỏi ! Rớt tèm lem nè… thôi đi… hì hì…”.

Bên trái ở một cái chòi khác, tôi nghe thấy giọng một thiếu niên nam: “Hôm trước chạy xe bị bắn tốc độ, lại không có bằng lái nên bị giam xe rồi”, “Thế xe này của ai?”, “Mượn của phụ huynh”, “Sao không nộp phạt lấy xe?”, “Bỏ luôn. Mua cái mới”, “ Xạo!”, “Không tin à?”, “Giấy mua xe nè!”, “Trời! Giàu thế!”, “Chuyện nhỏ” , “Bà già hứa thi đậu tốt nghiệp sẽ thưởng cái nữa...”.

Hơn một tiếng đồng hồ qua đi chậm chạp, không thể ngồi lâu hơn, tôi và cô bạn gái ra về không khỏi giật mình băn khoăn lo lắng khi nhận ra rằng, nơi đây còn có cả bóng dáng các cô cậu học trò. Hôm trước, một cậu học sinh con một chủ doanh nghiệp tư nhân khoe với tôi: “Ở nhà, cháu bị phụ huynh quản lý chặt lắm. Bạn gái cháu đến chơi, gặp nhau cũng chẳng nói được chuyện gì. Đi chơi ngoài đường thì sợ đụng thầy cô. Vì thế, bọn cháu phải vào đây mới có chỗ mà tâm sự…”. Quả đúng như vậy, chỉ cần vài chục ngàn đồng là những người yêu nhau có thể đến các quán cà phê vườn ngồi thoải mái. Muốn ngồi bao nhiêu tiếng đồng hồ cũng được. Chính vì vậy mà có không ít các cô cậu học sinh cấp 2, cấp 3, cũng dắt nhau đến đây “tìm hiểu”. Họ làm gì sau các lùm cây kia thì chỉ có trời mới biết. Có thể đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến các cô gái trẻ vị thành niên phải làm mẹ sớm hoặc phải tìm đến các dịch vụ nạo phá thai.

Có thể nói những năm qua, cùng với tốc độ đô thị hoá, các dịch vụ ăn theo ở huyện Tân Thành cũng phát triển mạnh, trong đó đáng báo động là các quán cà phê vườn. Tuy nhiên những năm gần đây, do các cơ quan chức năng và chính quyền địa phương làm mạnh tay, kiểm tra gắt gao, xử phạt các quán sử dụng tiếp viên không đăng ký tạm trú, tạm vắng, hoặc các quán cà phê đèn mờ không đủ ánh sáng, vì vậy nhiều quán đã phải ngưng hoạt động.

Vì cuộc sống mưu sinh nhọc nhằn, những người kinh doanh dịch vụ này chỉ đơn thuần nghĩ đến việc kiếm tiền, thu lợi nhuận. Họ không hề nghĩ đến những mặt trái, những tác hại sâu xa nảy sinh từ loại hình dịch vụ này. Chủ một quán cà phê  vườn tâm sự : “Mới đầu tôi không biết, dựng quán lên tốn cả tiền triệu để mắc điện. Chẳng có khách nào thèm đến. Sau đó tôi tháo hết điện đi, giờ mới đông như thế đấy…”.

Một số người dân địa phương ở gần khu vực này cho biết : “Những quán cà phê vườn ở đây còn là điểm hẹn để gái làng chơi đi khách. Ban ngày họ ngủ tại các nhà trọ gần đó, tối đến tụ tập ở đây. Khách đến, thoả thuận giá cả xong là họ chở nhau đi chỗ khác thuê phòng. Nhiều chuyện lắm! Quán này gây lộn quậy phá quán kia vì ganh ăn. Có mấy ông ham của lạ còn bị vợ đánh ghen ầm ĩ”.

Điều kinh khủng nhất là bọn chích hút thường tìm đến nơi này để “phê”. Một anh bạn trong đội 814 của xã kể cho tôi nghe: “Một lần đi kiểm tra vào lúc sáng sớm, chúng tôi phát hiện thấy có cả kim tiêm và bao cao su vứt bừa bãi dưới đất mà chủ quán chưa kịp dọn. Hú vía! Tôi nổi da gà khi nghĩ đến tối hôm đó, không may dẫm phải một cái kim tiêm của một con nghiện nhiễm HIV?!

Ở khía cạnh văn hóa, các quán cà phê vườn còn làm mất đi vẻ đẹp mỹ quan ở khu dân cư. Ban ngày đến đó, sẽ thấy bên ngoài mỗi quán được chăng bằng dây thép gai chằng chịt, một số lều còn được quây bằng cót ép xung quanh, trông giống như một cái chuồng heo.

Có thể khẳng định rằng, việc kiểm tra, xử phạt các loại hình kinh doanh dịch vụ này, chỉ là giải quyết phần ngọn, cái gốc để giải quyết căn cơ lâu dài vấn đề này là công tác tuyên truyền vận động, để người dân tự ý dẹp bỏ, chuyển đổi sang kinh doanh các lĩnh vực khác.Mặt khác, cần xây dựng công viên cây xanh, khu vui chơi giải trí của người lao động, hay phát triển  các khu du lịch sinh thái hấp dẫn, an toàn, lịch sự. Đây mới chính là “phương thuốc” quản lý nhà nước hữu hiệu nhất để “điều trị bệnh” đối với loại hình dịch vụ này .

Được biết, trong tương lai không xa, huyện Tân Thành sẽ có hai địa điểm được tỉnh đầu tư xây dựng khu dịch vụ du lịch là Bàn Thạch (thị trấn Phú Mỹ) và Tân Phước ( xã Tân Hòa) với diện tích khoảng 70 héc ta nhằm phục vụ nhu cầu vui chơi, giải trí của người lao động trong các khu công nghiệp và thủy thủ tàu biển. Tuy nhiên, việc đầu tư xây dựng một dự án có tổng vốn đầu tư hàng trăm tỷ đồng không phải là chuyện một sớm một chiều ./.

Đào Quốc Thịnh

(Đăng trong Tạp chi Sức Khỏe BR-VT Xuân Đinh Hợi 2007)

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nơi ấy, một mùa xuân đi qua

Nhập ngũ, sau ba tháng huấn luyện tân binh, học điều lệnh nội vụ, đội ngũ và bắn đạn thật xong bài một, tôi được điều về tiểu đoàn công binh huấn luyện kỹ thuật binh chủng, để chuẩn bị tăng cường lực lượng cho biên giới Tây Nam...

Tản văn: Ký ức tuổi thơ

Ở quê tôi, nhà nào cũng trồng ít nhất một hàng cau. Cau vừa làm hàng rào, vừa che bóng mát và lấy quả cho các cụ ăn trầu môi đỏ thắm. Cau cũng góp phần cải thiện đời sống của người dân quê tôi.

Truyện ngắn: Nhặt của rơi

Tiếng reo của nó làm tôi run bắn người. Ông bà kia cũng phát hiện thấy nó. Thằng Hòa lùi lại định chạy nhưng không kịp...

Câu chuyện gia đình: Hôn nhân vụ lợi và bi kịch

Trai gái yêu nhau và khi hai bên cảm thấy đã có tương đối đầy đủ các điều kiện cần thiết, họ quyết định tiến tới hôn nhân. Hôn nhân là một biểu hiện cao đẹp nhất của tình yêu. Thế nhưng, điều này không phải đúng trong mọi trường hợp.

Truyện ngắn: Bác xích lô và ông khách lạ

Cuối năm, dòng người trở nên đông đúc. Ai cũng hối hả lo mua sắm bánh mứt, cây cảnh, trang trí nhà cửa thật đẹp để đón năm mới. Riêng bác xích lô vẫn như mọi ngày: sáng ăn qua quýt ổ bánh mì rồi đạp xe đến gần bến xe, chờ những chuyến xe khách từ các tỉnh về, đón mời khách...

Quà tặng

Tôi cầm tờ quyết định nhập ngũ, với một mớ thắc mắc trong đầu: ở cương vị bố tôi, quan hệ rộng, quen biết nhiều mà không xin cho tôi ở lại, để đứa con trai độc nhất phải đi xa?

Truyện ngắn: Kỷ niệm mùa mai vàng trước Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Truyện ngắn: Về với biển

Quê tôi không phải là vùng biển,. Bố mẹ tôi mất sớm, tuổi ấu thơ của tôi bị ngập chìm trong mưu sinh, kiếm sống và học hành. Không giống những đứa trẻ khác, ngày hè được bố mẹ đưa đi tắm biển, đến tận năm 18 tuổi, tôi vẫn chưa một lần ra biển, chưa được thưởng thức cái vị mặn tanh nồng của nước biển, và nhìn thấy không gian mênh mông của biển cả, những cánh buồm no gió với hương biển nồng nàn như trong những tác phẩm văn học.
Top