banner 728x90

Cốm làng Vòng – Mùa thu Hà Nội

01/07/2025 Lượt xem: 2797

Không biết tự bao giờ, cái tên cốm làng Vòng đã trở thành nỗi nhớ xanh non của đất Kinh kỳ. Người Hà Nội đi xa, mỗi độ thu về, lại bâng khuâng ngậm ngùi khi nghĩ tới hương cốm phảng phất trên những con phố xưa, như một lời nhắc nhở dịu dàng về tuổi thơ đã qua và quê nhà còn đó.

Làng Vòng – một làng cổ nằm ven đô, nay đã hòa trong lòng phố xá nhộn nhịp, nhưng vẫn giữ cho mình nét thanh đạm, ít nhiều trầm mặc, y như hương cốm – khiêm nhường mà đằm sâu. Mỗi sớm thu, trong sương bạc, tiếng chày giã cốm thập thình vọng ra từ sân nhà ai, nghe ấm lòng như khúc nhạc ru. Người làng Vòng làm cốm không chỉ bằng đôi tay khéo léo mà còn bằng cả sự kiên nhẫn, tỉ mỉ, tựa như họ đang nâng niu, gìn giữ linh hồn của lúa nếp non.

Cốm sinh ra từ những bông lúa vừa kịp uốn câu hương sữa. Người ta hái lúa lúc tinh mơ, hạt nếp còn căng tròn, sóng sánh nhựa ngọt. Qua bao công đoạn công phu – rang, giã, sảy, sàng – cốm mới thành hình, mỏng tang, mềm mịn, xanh như ngọc. Đôi bàn tay mộc mạc của người làm cốm bỗng hóa phép, biến hạt lúa bình dị thành thứ quà thanh tao, tinh khiết đến nao lòng.

Hà Nội thu nào cũng hanh hao, nắng vàng như rót mật. Trong tiết trời se sắt ấy, người ta chờ mong cái hương cốm nồng nàn, lẫn trong gió heo may. Cốm làng Vòng không ồn ào khoe sắc, không đậm đà như phở, không ngọt gắt như bánh kẹo. Cốm lặng lẽ hiện diện trên lá sen xanh, mỏng manh và nhẫn nại. Chỉ cần nhẹ nhàng nhón một nhúm nhỏ, đưa lên môi, sẽ thấy cả mùa thu tan chảy nơi đầu lưỡi – vị ngọt dịu của nếp sữa, mùi hương thanh khiết của lá sen, và cái dẻo mịn như tơ của hạt cốm.

Người Hà Nội xưa vốn cầu kỳ trong cách thưởng thức cốm. Cốm phải được gói trong hai lớp lá sen – lá ngoài già đượm hương, lá trong non xanh giữ độ ẩm. Thêm sợi rơm vàng buộc nhẹ, vừa để kín gió vừa như dấu triện riêng của mùa. Mở gói cốm ra, hương thơm dìu dịu thoát lên, len vào kẽ tóc, vương trên tay áo. Thứ mùi hương giản dị mà ám ảnh ấy, đến già rồi vẫn cứ nhớ.

Mẹ tôi kể, ngày xưa, mỗi mùa cốm, bà nội thường để dành một gói nhỏ cúng tổ tiên, rồi chia phần cho con cháu. Đám trẻ khi ấy mong nhất cái gói cốm bé xíu, được cẩn thận bóc ra, vo từng viên xinh xinh, ăn chầm chậm mà ngỡ mình đang nuốt cả trời thu. Cốm làng Vòng không chỉ là món quà, mà còn là ký ức. Nó gói ghém cả một phần đời người Hà Nội – thời còn áo nâu, guốc mộc, tiếng rao quà rong trên con phố hẹp.

Cốm cũng đi vào thơ ca, thành biểu tượng của nét tinh tế, thanh nhã đất Thăng Long. Nhà thơ Thạch Lam từng viết: “Cốm không phải là thức quà của người vội vã… Cốm là thức quà của người thanh nhã, của những cặp tình nhân, của tình quê hương sâu kín.” Quả thật, cốm là sự chậm rãi, là dịu dàng, là khoảnh khắc lắng đọng giữa nhịp sống xô bồ.

Mỗi lần cầm gói cốm trên tay, tôi lại thấy lòng mình mềm đi. Nhớ bóng dáng những người đàn bà gánh hàng rong, tà áo sẫm màu, nón thúng che nắng, giọng rao trầm khàn mà ấm áp: “Ai cốm làng Vòng đây!” Nghe mà thương quá đỗi. Thương cái nghề giữ gìn hạt ngọc mùa thu, thương người làng Vòng kiên nhẫn giữa phố phường đổi thay.

Bây giờ, Hà Nội đã khác xưa nhiều. Nhà cao tầng chen nhau mọc lên, đường sá thênh thang, tấp nập. Nhưng vẫn có những người lặng lẽ gìn giữ hương cốm cũ. Mùa thu về, hương cốm làng Vòng lại lẩn quất đâu đó, khiến trái tim người đi xa chợt rưng rưng. Như một lời hẹn – dẫu phố phường đổi khác, vẫn còn đó một thứ mùi thơm xanh, chở che nỗi nhớ quê nhà.

Đào Quốc Thịnh

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Hai người cô đơn

Sáng nào cũng vậy, hễ con bé thức dậy là hắn biết ngay vì nó mở nhạc rất to, át cả tiếng nước chảy xối xả trong buồng tắm, rồi hát theo, nhảy kiểu nhịp điệu; sau đó là lục đục dắt xe ra, dập cửa cái cụp, đi làm. Đã thành thông lệ nên nhiều hôm con bé ngủ quên, thức dậy quáng quàng, không lặp lại những động tác quen thuộc thì hắn lại thấy thiêu thiếu...

Tạp văn: Cháo hến ngày mưa

Mùa gió Nồm (gió Tây Nam), hễ trời chuyển là mưa đến rất nhanh. Mưa bất chợt. Hồi nắng, hồi mưa, nhiều khi suốt ngày hoặc kéo dài cả tuần! Đôi lúc rảnh rỗi thảnh thơi, chợt nhớ quê kiểng, rồi nhớ sao những món ăn mẹ hay xào nấu cho mình ăn ngày mưa gió, không đi chợ được! Cháo hến ngày mưa có lẽ sẽ nhắc cho ta nhớ nhiều về tuổi thơ!

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…

Truyện ngắn: Tình yêu thủa học trò

Hắn nổi tiếng là con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, hộ khẩu thành phố. Bọn con gái nhắc đến hắn đầy ngưỡng mộ. Hắn trở thành người của đám đông sau đêm văn nghệ tất niên của trường. Hôm đấy, hắn đứng trên sân khấu, ôm đàn guitar hát nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc hắn rủ xuống vầng trán rộng và đuôi mắt nheo lại đa tình, làm cho biết bao cô sinh viên phải nhói tim và thao thức.

Truyện ngắn Mùa gặt lúa

Tràn ngập cánh đồng một màu vàng rực như tấm thảm vàng trải dài tít tắp báo hiệu một vụ mùa bội thu. Mới sáng sớm tinh mơ mà bà con đã đổ ra đồng thu hoạch. Không khí nhộn nhịp khắp đường làng, ngõ xóm chỗ nào cũng thấy lúa và rơm.

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 năm học 2024 - 2025 trường THCS Nam Trung Yên

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 của trường THCS Nam Trung Yên, quận Cầu Giấy, Hà Nội

Truyện ngắn: Bạn cựu chiến binh

Ông Hưng hơn bà năm tuổi. Vợ chồng lấy nhau từ sau ngày giải phóng, khi ông chuyển từ quân đội ra làm cán bộ ngành xây dựng. Tính đến nay đã trên ba mươi năm rồi, và thực ra, suốt chặng đường dài chung sống, có hai mặt con, bà chưa lần nào ghen tuông, chưa lần nào nghĩ chồng mình có mối quan hệ “ngoài luồng”. Ông cũng chưa làm gì để bà sinh nghi. Nhưng lần này bà cảm thấy khó chịu mà chẳng biết tâm sự cùng ai.
Top