banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Cha và con

28/12/2024 Lượt xem: 2562

Những câu chuyện nhỏ thôi, nhưng rất đời, với những lát cắt nhiều dư vị, với những thông điệp đầy ý nghĩa về tình cảm gia đình. Ở đó có chút xa xót thật đấy, nhưng rồi lại vẫn thấy lẩn khuất cái tình đời, tình người đằng sau những câu chữ...

Linh ngồi thu mình vào mái hiên. Tiếng rao bán rau của cô bé dường như bị át bởi tiếng mưa rơi và sấm chớp. Những chiếc áo mưa xanh, trắng; những chiếc dù đủ màu cũng bước vội vã hơn. Đất cát, nước bẩn cứ theo dòng xe qua lại bắn tung tóe. Từng vệt nước phút chốc theo lỗ hổng rơi xuống làm đầu tóc, quần áo của Linh ướt sũng. Linh cảm thấy mình như lạc lõng giữa cuộc sống xô bồ. Thế nhưng, cô bé nhanh chóng nhận ra có người đồng cảnh ngộ. Ông lão ngồi cách vài mét, đang cố giữ chặt lấy cây dù. Những chiếc thanh sắt cứ lần lượt bật ra mỗi khi gió quật tới. Tấm vải dù cũng bị rách phân nửa. Cụ ông ngồi run bần bật vẫn cố đưa chiếc nón cũ kỹ cầu xin: “Mọi người làm ơn, làm phước giúp đỡ già! Ông bà, cô chú ơi! Xin làm ơn! Làm ơn!”.

Mưa xối xả, ướt đẫm trên mái tóc đã bạc trắng như sương. Mưa làm cho lòng người vốn dĩ đã lạnh, lúc này càng lạnh hơn!

Bỗng một chiếc xe máy cũ nát dừng lại. Người đàn ông có khuôn mặt khắc khổ, mặc chiếc áo mưa bị rách vội vàng bước xuống. Người đàn ông nhìn xung quanh với ánh mắt vừa thất vọng, vừa như trách móc vì sự vô tâm của mọi người. Nhanh như cắt, bàn tay to khỏe đưa xuống chiếc nón cũ kỹ, nhặt những đồng tiền lẻ còn vương đất cất vào túi quần, giọng chán nản:

- Chậc, chẳng được bao nhiêu. Thôi, cha đứng dậy nhanh, con chở xuống đầu chợ bên kia mà xin, chắc khá hơn!

Đôi môi tím tái lẩy bẩy:

- Ừ! Chờ cha, chờ cha một chút nha con!

Ông nặng nhọc đứng lên. Từng bước chân kéo theo cả vết bùn đất, kéo theo cả cơn ho dài đến quặn ruột. Đôi bàn tay cả đời lam lũ run rẩy đặt lên lưng trần vững chãi của con để giữ vững. Rồi chiếc xe phóng vội.

- Khổ thân, sự đời có ai đem cha già yếu bỏ chợ bao giờ, đúng là ông bà ta nói phải: “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng”…

Tiếng thở dài cùng câu nói bỏ dở của bà cụ ngồi bên khiến cảnh càng thêm não nề. Linh ngậm ngùi nhìn theo chiếc xe đang dần xa. Nhưng, cô bé vẫn kịp nhận ra đôi bàn tay của ông lão. Đôi bàn tay đang nắm chặt chiếc dù đã bị rách phân nửa. Chiếc dù nghiêng qua bên phải nhưng vẫn khiến mái tóc bạc trắng của ông lão ướt đẫm, chỉ có đứa con trai thì không vương lấy một giọt mưa nào.

Hoàng Long

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nơi ấy, một mùa xuân đi qua

Nhập ngũ, sau ba tháng huấn luyện tân binh, học điều lệnh nội vụ, đội ngũ và bắn đạn thật xong bài một, tôi được điều về tiểu đoàn công binh huấn luyện kỹ thuật binh chủng, để chuẩn bị tăng cường lực lượng cho biên giới Tây Nam...

Tản văn: Ký ức tuổi thơ

Ở quê tôi, nhà nào cũng trồng ít nhất một hàng cau. Cau vừa làm hàng rào, vừa che bóng mát và lấy quả cho các cụ ăn trầu môi đỏ thắm. Cau cũng góp phần cải thiện đời sống của người dân quê tôi.

Truyện ngắn: Nhặt của rơi

Tiếng reo của nó làm tôi run bắn người. Ông bà kia cũng phát hiện thấy nó. Thằng Hòa lùi lại định chạy nhưng không kịp...

Câu chuyện gia đình: Hôn nhân vụ lợi và bi kịch

Trai gái yêu nhau và khi hai bên cảm thấy đã có tương đối đầy đủ các điều kiện cần thiết, họ quyết định tiến tới hôn nhân. Hôn nhân là một biểu hiện cao đẹp nhất của tình yêu. Thế nhưng, điều này không phải đúng trong mọi trường hợp.

Truyện ngắn: Bác xích lô và ông khách lạ

Cuối năm, dòng người trở nên đông đúc. Ai cũng hối hả lo mua sắm bánh mứt, cây cảnh, trang trí nhà cửa thật đẹp để đón năm mới. Riêng bác xích lô vẫn như mọi ngày: sáng ăn qua quýt ổ bánh mì rồi đạp xe đến gần bến xe, chờ những chuyến xe khách từ các tỉnh về, đón mời khách...

Quà tặng

Tôi cầm tờ quyết định nhập ngũ, với một mớ thắc mắc trong đầu: ở cương vị bố tôi, quan hệ rộng, quen biết nhiều mà không xin cho tôi ở lại, để đứa con trai độc nhất phải đi xa?

Truyện ngắn: Kỷ niệm mùa mai vàng trước Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Truyện ngắn: Về với biển

Quê tôi không phải là vùng biển,. Bố mẹ tôi mất sớm, tuổi ấu thơ của tôi bị ngập chìm trong mưu sinh, kiếm sống và học hành. Không giống những đứa trẻ khác, ngày hè được bố mẹ đưa đi tắm biển, đến tận năm 18 tuổi, tôi vẫn chưa một lần ra biển, chưa được thưởng thức cái vị mặn tanh nồng của nước biển, và nhìn thấy không gian mênh mông của biển cả, những cánh buồm no gió với hương biển nồng nàn như trong những tác phẩm văn học.
Top