banner 728x90

Truyện ngắn: Góc khuất trong anh

07/04/2025 Lượt xem: 2891

Hồi nhỏ ở quê, anh thường đi chăn bò, cắt cỏ, đá dế, tắm sông sau mỗi buổi chiều tà. Quê hương anh có cây cầu khỉ, có hàng tre, đồng ruộng ngút ngàn, quanh năm không khí trong lành, mát rượi. Lớn lên, anh học xong và làm việc ở thành phố, có vợ có con, rồi lập nghiệp ở đây luôn. Song, những kỷ niệm ở quê luôn thổn thức trong lòng anh.

Năm nào cũng vậy, cuối năm, anh đưa con về quê dẫy mả. Sở dĩ anh luôn dắt con theo là vì muốn con sau này thay anh lo mồ mả ông bà tổ tiên. Năm nay cũng vậy. Lúc dẫy cỏ cho ngôi mộ xong, anh không về lại thành phố, mà chở con rong ruổi trong thôn xóm. Con anh, 12 tuổi, ngạc nhiên hỏi:  

- Ba chở con đi đâu vậy?

- Ba tìm kỷ niệm tuổi thơ…

- Tuổi thơ của ba, ngày nào ba cũng kể. Cuộc sống đổi thay, thời gian trôi qua đi, làm sao tìm được tuổi thơ nữa. Từ sáng đến giờ, ba và con đi nhiều nơi, trưa rồi, mình về thôi ba!..

Anh im lặng, tiếp tục chở con rong ruổi xóm làng. Đến một ngôi nhà hoang, anh dừng xe lại, buồn bã nhìn vào bên trong. Con anh lại hỏi:

- Ba tìm ai trong đó?

- Ba tìm người ba thương…

- Ủa, chứ ba không thương mẹ, thương chị, thương gia đình mình sao?

- Ừ, cũng thương. Ba muốn tìm Mộng Hoàng…

- Mộng Hoàng, chị con đang ở nhà với má, ba tìm đâu trong ngôi nhà hoang đó? Ba nói năng sao vòng vòng, con thật không hiểu!...

Anh im lặng, làm sao con hiểu được! Có lẽ mọi người trên thế gian này cũng không ai hiểu. Mối tình đầu ngây thơ trong sáng ấy, chỉ một lần rụt rè nắm tay, nhưng ở mãi góc khuất trong lòng anh theo năm tháng và anh đặt tên người yêu cho con mình.  

Võ Hồng Phúc

 

Tags:

Bài viết khác

Tản văn: Cảm xúc tháng Ba

Tháng Ba đã đến rồi, đất trời thay đổi từng ngày. Không còn cái ủ dột của mưa tháng Giêng, những hạt mưa li ti dai dẳng kéo dài từ sáng sớm đến những ngày tiếp theo. Nắng tháng Ba sao mà hanh hao đến vậy, một màu vàng óng như mật ong rừng, đủ sưởi ấm những ngày rét mướt. Sáng sớm, từ ô cửa sổ ban công ta bất giác nhìn ra ngoài đường lớn.

Truyện ngắn: Nẻo về bình yên

Câu nói của mẹ nhẹ như hơi thở mà tôi thấy giận mình ghê gớm. Cánh cổng nhà không bao giờ khép, như cách mẹ luôn mở lòng để đón cha con tôi trở về khi chồn chân mỏi gối. Tôi nén tiếng thở dài ở lồng ngực. May mà vẫn có mẹ, là nẻo về bình yên...

Câu chuyện gia đình: Hãy tha thứ cho em

Côn và Na thân nhau từ bé. Hai đứa đi học cùng nhau, đi chăn trâu, mót lúa cũng rủ nhau đi cùng. Na vốn còi cọc nên hay bị bọn trẻ bắt nạt, Côn luôn đứng ra bênh vực. Suốt thời cắp sách, Na và Côn thường mơ ước đổi đời bằng con đường vào đại học để thoát khỏi cuộc sống nghèo khó của cha mẹ.

Truyện ngắn: Cái giếng làng tôi

Lúa lại lên xanh. Những bờ tre, vườn chuối chẳng bao lâu đã vươn cao, bạt ngàn. Gàu mo cau lại được thả lặng lẽ xuống giếng làng vào những canh ba vắng vẻ. Mẹ quay mặt, giấu tiếng thở dài. Tôi chống đôi nạng gỗ, từng bước ra giếng.

Truyện ngắn: Xóm núi múa lân

Xóm nghèo, lọt thỏm giữa ba bề núi, lơ thơ dăm chục nóc nhà. Một con đường duy nhất nối ra ngoài. Khỏi bìa xóm là rừng, còn nguyên cỏ cây hoang dại. Dân trong xóm đa phần sống bám rừng rú. Trẻ trong xóm cũng hoang dại, hồn nhiên như cây cỏ, học một buổi, buổi còn lại lên rẫy cùng ba mẹ hoặc tha thẩn chơi nhông.

Câu chuyện gia đình: Chậu hoa ngày 8/3

Hồi mới yêu nhau, chị nũng nịu ra điều kiện rằng, sau này vào những ngày lễ, anh phải mua hoa tặng chị. Lúc cưới nhau rồi, giữ lời hứa năm xưa, hễ cứ đến ngày lễ, anh lại mua hoa tặng vợ.

Câu chuyện gia đình: Thương cha

Mẹ đi bước nữa ở tuổi 40. Cha vẫn ở vậy một mình. Căn nhà nhỏ quanh năm thiếu hơi người nghe não nề những hôm mưa bão. Tôi lên sáu cứ nằng nặc đòi ở với cha, có lẽ không thích một người đàn ông xa lạ bên cạnh mẹ mình.

Truyện ngắn: Anh muốn vào đại học

Mùa hoa sữa năm ấy, trong thời gian tìm việc, cô, một cử nhân sư phạm vừa tốt nghiệp, nhận nhiệm vụ dạy bổ túc văn hóa cho người dân lao động. Học trò của cô phần lớn là những người lớn tuổi. Ban ngày họ làm đủ nghề kiếm sống: đạp xích lô, ba gác, bán hàng, lái xe ôm… Đứng trên bục nhìn xuống những mái đầu bù xù đang cúi sát xuống bàn, những gương mặt sạm nắng đang viết viết xóa xóa… cô thấy thương họ quá.
Top