banner 728x90

Truyện ngắn: Góc khuất trong anh

07/04/2025 Lượt xem: 2984

Hồi nhỏ ở quê, anh thường đi chăn bò, cắt cỏ, đá dế, tắm sông sau mỗi buổi chiều tà. Quê hương anh có cây cầu khỉ, có hàng tre, đồng ruộng ngút ngàn, quanh năm không khí trong lành, mát rượi. Lớn lên, anh học xong và làm việc ở thành phố, có vợ có con, rồi lập nghiệp ở đây luôn. Song, những kỷ niệm ở quê luôn thổn thức trong lòng anh.

Năm nào cũng vậy, cuối năm, anh đưa con về quê dẫy mả. Sở dĩ anh luôn dắt con theo là vì muốn con sau này thay anh lo mồ mả ông bà tổ tiên. Năm nay cũng vậy. Lúc dẫy cỏ cho ngôi mộ xong, anh không về lại thành phố, mà chở con rong ruổi trong thôn xóm. Con anh, 12 tuổi, ngạc nhiên hỏi:  

- Ba chở con đi đâu vậy?

- Ba tìm kỷ niệm tuổi thơ…

- Tuổi thơ của ba, ngày nào ba cũng kể. Cuộc sống đổi thay, thời gian trôi qua đi, làm sao tìm được tuổi thơ nữa. Từ sáng đến giờ, ba và con đi nhiều nơi, trưa rồi, mình về thôi ba!..

Anh im lặng, tiếp tục chở con rong ruổi xóm làng. Đến một ngôi nhà hoang, anh dừng xe lại, buồn bã nhìn vào bên trong. Con anh lại hỏi:

- Ba tìm ai trong đó?

- Ba tìm người ba thương…

- Ủa, chứ ba không thương mẹ, thương chị, thương gia đình mình sao?

- Ừ, cũng thương. Ba muốn tìm Mộng Hoàng…

- Mộng Hoàng, chị con đang ở nhà với má, ba tìm đâu trong ngôi nhà hoang đó? Ba nói năng sao vòng vòng, con thật không hiểu!...

Anh im lặng, làm sao con hiểu được! Có lẽ mọi người trên thế gian này cũng không ai hiểu. Mối tình đầu ngây thơ trong sáng ấy, chỉ một lần rụt rè nắm tay, nhưng ở mãi góc khuất trong lòng anh theo năm tháng và anh đặt tên người yêu cho con mình.  

Võ Hồng Phúc

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Mai con sẽ về với mẹ

Tiếng mẹ thều thào, nặng trĩu, rời rạc như muốn nói với tôi điều gì nhưng tôi không thể nào nghe rõ. Nắng chiều chiếu qua khung cửa kính bệnh viện hắt lên khuôn mặt mẹ thứ ánh sáng vàng vọt hằn rõ vết nhăn thời gian trên đôi má gầy gò khiến lòng tôi như có triệu mũi kim châm. Tôi khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc bởi tôi biết mẹ sẽ không còn sống với mình nhiều thêm nữa. Mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu...

Truyện ngắn: Bão tan

Trên hốc tường chỗ đầu hồi ngôi nhà nhỏ cuối xóm, có một cái tổ nho nhỏ của Sẻ Con. Từ khi mẹ cho ra ở riêng, cái hốc đó thành nơi đi về che mưa che nắng cho Sẻ. Hàng ngày cuộc sống của Sẻ Con cứ bình lặng trôi đi: Đón bình minh bằng những tiếng lích rích... lích rích rộn rã, lượn vài vòng cùng bạn Sẻ Nâu ra ngoài cánh đồng trước mặt, sà xuống vườn điểm tâm bằng mấy chú sâu đang lấp ló sau lá rau, cũng có khi là nhặt vài hạt trên mẹt đậu xanh của cô Thắm hong ngoài sân...

Truyện ngắn: Cam chịu

Tình yêu khiến người ta cần có nhau và chính điều đó khiến cho nụ cười luôn rạng ngời trên mặt người chứ không phải là những giọt nước mắt. Lại càng không phải là bóng tối đến nỗi không nhìn thấy được ánh trăng chiếu vọng vào nhà, phải không Hường? Riêng tôi, tôi vẫn tin rằng Minh sẽ đi tìm Hường, khi đó Minh phải là con người hoàn toàn khác.

Truyện ngắn: Câu chuyện lính đảo

Những câu chuyện mộc mạc, giản đơn, xù xì như những rừng san hô dưới biển ấy, nhưng với mỗi chiến sĩ đã từng sống ngoài đảo, nó lại có sức sống mãnh liệt vô cùng. Lung linh, tỏa sáng trong trái tim mỗi người lính như mới hôm nào.

Truyện ngắn: Rau muống biển

Nơi tôi ở là một làng chài ven biển. Tôi sinh ra đã thấy biển trên đời, ấu thơ nơi tôi lớn là những ngày tôi chạy dọc hoài theo những triền cát nghe sóng vỗ vào lòng...

Truyện ngắn: Bức tranh thứ hai

Ba mươi tám tuổi, Nhã vẫn sống trong cảnh phòng không. Ngoài bộ bàn ghế salon và hai chiếc tủ gỗ, một đựng rượu trà, một chứa đầy sách, trong nhà chỉ có thêm vài vật dụng sinh hoạt bình thường như ti vi, tủ lạnh, giường nệm, bếp ga. Thế là đủ.

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.
Top