banner 728x90

Truyện ngắn: Cảm thông

16/04/2025 Lượt xem: 2949

Anh và chị đều là nhân viên nhà nước, có hai con, một trai, một gái. Hàng ngày, chị và con gái thay phiên nhau vào bếp, lau nhà, giặt giũ quần áo. Bữa cơm dọn lên, chị hoặc con gái phải mời hai người đàn ông trong nhà, họ mới ngồi vào bàn ăn. Trái cây mua về, chị cắt gọt sẵn, để trong hộp nhựa, chỉ cần mở cửa tủ lạnh ra là lấy ăn ngay. Không những vậy, ngoài giờ đi làm, chị còn tranh thủ thời gian trồng thêm rau trên sân thượng để cả nhà được ăn rau sạch.

Một lần rửa chén, chị sơ ý đánh rơi cái tô. Anh ngồi ở phòng khách nhìn xuống dưới bếp càm ràm: “Đàn bà con gái gì mà vô ý. Rửa cái chén thôi cũng để cho bể”. Chị vừa nhặt những mảnh vỡ lên vừa khẽ đáp: “Em bị lỡ tay”. Có lần con gái làm bếp bị đứt tay, anh buông một câu: “Sau này làm dâu nhớ cẩn thận nghe con. Con gái mà vụng về, chồng chê đấy!”. Thương mẹ, một lần nắm đôi bàn tay sần sùi của chị, con gái bảo: “Mẹ đeo bao tay vào để giữ da, chứ da tay mẹ hư hết rồi”. Nghe con nói, anh lạnh lùng phán: “Bà nội hồi xưa có bao giờ biết đến cái bao tay. Làm việc nhà có gì nặng nhọc đâu kia chứ!”. Không giữ được bình tĩnh, con gái đã nói với cha: “Ba ạ, nhà bên cạnh, bác ấy là tiến sĩ nhưng bác vẫn rửa rau, kho cá. Ba không giúp gì cho mẹ cả”. Người cha nghe vậy, quay mặt đi im lặng.

Vừa làm công việc ở cơ quan, vừa lo việc nhà và con cái, chị bắt đầu đổ bệnh. Nằm viện 5 ngày rồi 10 ngày, chứng rối loạn tiền đình vẫn không giảm. Con gái vừa đi học, vừa chăm mẹ trong bệnh viện nên không đủ sức làm những công việc trước đây mẹ làm. Hàng ngày, hết giờ làm việc, anh ghé vào thăm chị đôi chút. Theo bác sĩ, chị phải điều trị cho khỏi mới được ra viện.

Không có bàn tay người mẹ và cô con gái, việc nhà cứ dồn lên. Chẳng còn cách nào khác, anh phải vào bếp nấu ăn, dọn nhà, giặt giũ và làm nhiều việc nữa. Trưa hôm ấy, vừa về đến nhà, con gái thấy cha đang lụi hụi chà cái xoong kho thịt bị cháy rồi thở dài. Thấy vậy con gái hỏi: “Có việc gì không ba?”. Anh gạt mồ hôi rồi nói với con: “Việc nhà nhiều quá, ba làm không xuể...”.

Phúc Nguyên

 

 

Tags:

Bài viết khác

Lính đảo xa nhớ Tết quê nhà

Tết này ngoài đảo xa... chúng con cũng tổ chức vui xuân đêm tất niên để vơi đi phần nào nỗi nhớ... đơn vị cũng có những cây đào, cây mai tươi thắm, cũng có những chiếc bánh chưng xanh vụng về không đủ đầy gia vị do chính tay chúng con gói... chúng con không được về ăn tết cùng gia đình là để làm nghĩa vụ bảo vệ biển đảo thiêng liêng của tổ quốc…

Truyện ngắn: Cây mai chờ ngày Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có bạn trai tôi gọi là “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Tản văn: Ký ức những người con xa xứ

Tết là dịp những người con sống xa quê hương như chúng tôi luôn nhớ về quê nhà. Ở nước ngoài, tôi ước mong được hít hà hương lúa đồng quê như hồi còn nhỏ. Bao ký ức trong tôi lại hiện về…

Tết quê ngày ấy

Một mùa xuân mới lại về, ngoài trời lây phây mưa bụi. Lòng tôi lại nao nao nhớ đến Tết quê. Tết quê của thời bao cấp cách đây gần năm chục năm về trước, với cái Tết của thời bao cấp.

Tết quê hương, trở về với cội nguồn dân tộc

Tết Nguyên đán với mỗi người dân Việt Nam luôn là dịp để sum họp, đoàn tụ cùng người thân, gia đình, cùng nhìn lại một năm đã qua để hướng tới một năm mới “vạn sự như ý”, tốt đẹp hơn, sung túc hơn, hạnh phúc hơn.

Đất nước vào xuân

Một năm có bốn mùa. Như một quy luật của thiên nhiên, của đất trời, đông qua là xuân tới. Mùa xuân là khởi đầu của một năm và cũng là mùa mang đến những hy vọng, những nguồn sức sống mới căng tràn. Đất nước đang vào xuân.

Tạp văn: Tản mạn ngày xuân

“Em ơi, mùa xuân đến rồi đó...thắm đỏ ngàn hoa sắc mặt trời”! Câu hát vang lên như lời reo vui, nhắc nhở những ai đang còn mải miết với miếng cơm, manh áo biết Tết sắp về, Tết đã đến, mùa xuân đã về… trong dòng chảy bất tận của thời gian.

Chợ Tết cuối năm

Ngày cuối cùng của năm, những ngả đường dẫn đến các chợ tấp nập người và xe cộ. Phiên chợ ngày 30 Tết không chỉ là nơi buôn bán, mà còn là cái “cớ” để mỗi người dân tận hưởng không khí Tết nhất đang cận kề. Và ở đó, dòng người cứ trôi đi trong rộn rã sắc màu của mùa Xuân.
Top