banner 728x90

Truyện ngắn: Cảm thông

16/04/2025 Lượt xem: 2981

Anh và chị đều là nhân viên nhà nước, có hai con, một trai, một gái. Hàng ngày, chị và con gái thay phiên nhau vào bếp, lau nhà, giặt giũ quần áo. Bữa cơm dọn lên, chị hoặc con gái phải mời hai người đàn ông trong nhà, họ mới ngồi vào bàn ăn. Trái cây mua về, chị cắt gọt sẵn, để trong hộp nhựa, chỉ cần mở cửa tủ lạnh ra là lấy ăn ngay. Không những vậy, ngoài giờ đi làm, chị còn tranh thủ thời gian trồng thêm rau trên sân thượng để cả nhà được ăn rau sạch.

Một lần rửa chén, chị sơ ý đánh rơi cái tô. Anh ngồi ở phòng khách nhìn xuống dưới bếp càm ràm: “Đàn bà con gái gì mà vô ý. Rửa cái chén thôi cũng để cho bể”. Chị vừa nhặt những mảnh vỡ lên vừa khẽ đáp: “Em bị lỡ tay”. Có lần con gái làm bếp bị đứt tay, anh buông một câu: “Sau này làm dâu nhớ cẩn thận nghe con. Con gái mà vụng về, chồng chê đấy!”. Thương mẹ, một lần nắm đôi bàn tay sần sùi của chị, con gái bảo: “Mẹ đeo bao tay vào để giữ da, chứ da tay mẹ hư hết rồi”. Nghe con nói, anh lạnh lùng phán: “Bà nội hồi xưa có bao giờ biết đến cái bao tay. Làm việc nhà có gì nặng nhọc đâu kia chứ!”. Không giữ được bình tĩnh, con gái đã nói với cha: “Ba ạ, nhà bên cạnh, bác ấy là tiến sĩ nhưng bác vẫn rửa rau, kho cá. Ba không giúp gì cho mẹ cả”. Người cha nghe vậy, quay mặt đi im lặng.

Vừa làm công việc ở cơ quan, vừa lo việc nhà và con cái, chị bắt đầu đổ bệnh. Nằm viện 5 ngày rồi 10 ngày, chứng rối loạn tiền đình vẫn không giảm. Con gái vừa đi học, vừa chăm mẹ trong bệnh viện nên không đủ sức làm những công việc trước đây mẹ làm. Hàng ngày, hết giờ làm việc, anh ghé vào thăm chị đôi chút. Theo bác sĩ, chị phải điều trị cho khỏi mới được ra viện.

Không có bàn tay người mẹ và cô con gái, việc nhà cứ dồn lên. Chẳng còn cách nào khác, anh phải vào bếp nấu ăn, dọn nhà, giặt giũ và làm nhiều việc nữa. Trưa hôm ấy, vừa về đến nhà, con gái thấy cha đang lụi hụi chà cái xoong kho thịt bị cháy rồi thở dài. Thấy vậy con gái hỏi: “Có việc gì không ba?”. Anh gạt mồ hôi rồi nói với con: “Việc nhà nhiều quá, ba làm không xuể...”.

Phúc Nguyên

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nẻo về bình yên

Câu nói của mẹ nhẹ như hơi thở mà tôi thấy giận mình ghê gớm. Cánh cổng nhà không bao giờ khép, như cách mẹ luôn mở lòng để đón cha con tôi trở về khi chồn chân mỏi gối. Tôi nén tiếng thở dài ở lồng ngực. May mà vẫn có mẹ, là nẻo về bình yên...

Câu chuyện gia đình: Hãy tha thứ cho em

Côn và Na thân nhau từ bé. Hai đứa đi học cùng nhau, đi chăn trâu, mót lúa cũng rủ nhau đi cùng. Na vốn còi cọc nên hay bị bọn trẻ bắt nạt, Côn luôn đứng ra bênh vực. Suốt thời cắp sách, Na và Côn thường mơ ước đổi đời bằng con đường vào đại học để thoát khỏi cuộc sống nghèo khó của cha mẹ.

Truyện ngắn: Cái giếng làng tôi

Lúa lại lên xanh. Những bờ tre, vườn chuối chẳng bao lâu đã vươn cao, bạt ngàn. Gàu mo cau lại được thả lặng lẽ xuống giếng làng vào những canh ba vắng vẻ. Mẹ quay mặt, giấu tiếng thở dài. Tôi chống đôi nạng gỗ, từng bước ra giếng.

Truyện ngắn: Xóm núi múa lân

Xóm nghèo, lọt thỏm giữa ba bề núi, lơ thơ dăm chục nóc nhà. Một con đường duy nhất nối ra ngoài. Khỏi bìa xóm là rừng, còn nguyên cỏ cây hoang dại. Dân trong xóm đa phần sống bám rừng rú. Trẻ trong xóm cũng hoang dại, hồn nhiên như cây cỏ, học một buổi, buổi còn lại lên rẫy cùng ba mẹ hoặc tha thẩn chơi nhông.

Câu chuyện gia đình: Chậu hoa ngày 8/3

Hồi mới yêu nhau, chị nũng nịu ra điều kiện rằng, sau này vào những ngày lễ, anh phải mua hoa tặng chị. Lúc cưới nhau rồi, giữ lời hứa năm xưa, hễ cứ đến ngày lễ, anh lại mua hoa tặng vợ.

Câu chuyện gia đình: Thương cha

Mẹ đi bước nữa ở tuổi 40. Cha vẫn ở vậy một mình. Căn nhà nhỏ quanh năm thiếu hơi người nghe não nề những hôm mưa bão. Tôi lên sáu cứ nằng nặc đòi ở với cha, có lẽ không thích một người đàn ông xa lạ bên cạnh mẹ mình.

Truyện ngắn: Anh muốn vào đại học

Mùa hoa sữa năm ấy, trong thời gian tìm việc, cô, một cử nhân sư phạm vừa tốt nghiệp, nhận nhiệm vụ dạy bổ túc văn hóa cho người dân lao động. Học trò của cô phần lớn là những người lớn tuổi. Ban ngày họ làm đủ nghề kiếm sống: đạp xích lô, ba gác, bán hàng, lái xe ôm… Đứng trên bục nhìn xuống những mái đầu bù xù đang cúi sát xuống bàn, những gương mặt sạm nắng đang viết viết xóa xóa… cô thấy thương họ quá.

Tản văn: Hương bưởi tháng ba

Đã lâu tôi chưa có dịp về thăm quê. Về để được bước chân rộn rã trên con đường làng, qua cánh cổng làng trầm mặc rêu phong, qua cây đa cổ thụ sừng sững hàng trăm năm tuổi. Về để ùa vào tâm thức mình hương hoa bưởi tinh khiết, nồng nàn…
Top