banner 728x90

Truyện ngắn: Cảm thông

16/04/2025 Lượt xem: 2908

Anh và chị đều là nhân viên nhà nước, có hai con, một trai, một gái. Hàng ngày, chị và con gái thay phiên nhau vào bếp, lau nhà, giặt giũ quần áo. Bữa cơm dọn lên, chị hoặc con gái phải mời hai người đàn ông trong nhà, họ mới ngồi vào bàn ăn. Trái cây mua về, chị cắt gọt sẵn, để trong hộp nhựa, chỉ cần mở cửa tủ lạnh ra là lấy ăn ngay. Không những vậy, ngoài giờ đi làm, chị còn tranh thủ thời gian trồng thêm rau trên sân thượng để cả nhà được ăn rau sạch.

Một lần rửa chén, chị sơ ý đánh rơi cái tô. Anh ngồi ở phòng khách nhìn xuống dưới bếp càm ràm: “Đàn bà con gái gì mà vô ý. Rửa cái chén thôi cũng để cho bể”. Chị vừa nhặt những mảnh vỡ lên vừa khẽ đáp: “Em bị lỡ tay”. Có lần con gái làm bếp bị đứt tay, anh buông một câu: “Sau này làm dâu nhớ cẩn thận nghe con. Con gái mà vụng về, chồng chê đấy!”. Thương mẹ, một lần nắm đôi bàn tay sần sùi của chị, con gái bảo: “Mẹ đeo bao tay vào để giữ da, chứ da tay mẹ hư hết rồi”. Nghe con nói, anh lạnh lùng phán: “Bà nội hồi xưa có bao giờ biết đến cái bao tay. Làm việc nhà có gì nặng nhọc đâu kia chứ!”. Không giữ được bình tĩnh, con gái đã nói với cha: “Ba ạ, nhà bên cạnh, bác ấy là tiến sĩ nhưng bác vẫn rửa rau, kho cá. Ba không giúp gì cho mẹ cả”. Người cha nghe vậy, quay mặt đi im lặng.

Vừa làm công việc ở cơ quan, vừa lo việc nhà và con cái, chị bắt đầu đổ bệnh. Nằm viện 5 ngày rồi 10 ngày, chứng rối loạn tiền đình vẫn không giảm. Con gái vừa đi học, vừa chăm mẹ trong bệnh viện nên không đủ sức làm những công việc trước đây mẹ làm. Hàng ngày, hết giờ làm việc, anh ghé vào thăm chị đôi chút. Theo bác sĩ, chị phải điều trị cho khỏi mới được ra viện.

Không có bàn tay người mẹ và cô con gái, việc nhà cứ dồn lên. Chẳng còn cách nào khác, anh phải vào bếp nấu ăn, dọn nhà, giặt giũ và làm nhiều việc nữa. Trưa hôm ấy, vừa về đến nhà, con gái thấy cha đang lụi hụi chà cái xoong kho thịt bị cháy rồi thở dài. Thấy vậy con gái hỏi: “Có việc gì không ba?”. Anh gạt mồ hôi rồi nói với con: “Việc nhà nhiều quá, ba làm không xuể...”.

Phúc Nguyên

 

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Đâu là điều quan trọng

Lâu lắm rồi mới có cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con mà người chịu im lặng lắng nghe là con. Giỏi lý lẽ trong những cuộc đấu khẩu chỉ là chuyện nhỏ thôi con à, giữ được hòa khí trong gia đình và tạo được không gian bình yên cho người thân yêu của mình mới là điều quan trọng.

Câu chuyện gia đình: 4 bà vợ bên ta

Ông yêu người vợ thứ tư nhất, ông tự hào về người vợ thứ ba, ông tìm đến người vợ thứ hai như một người bạn tâm tình nhưng hầu như chẳng bao giờ chú ý đến người vợ thứ nhất…

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.
Top