banner 728x90

Tản văn: Ngôi nhà xưa nhiều kỷ niệm

02/03/2025 Lượt xem: 3034

Nhà là mái ấm, là nơi ta gắn bó, trở về sau những bước chân mải mê vươn ra dài rộng, sau lạc lõng muôn chặng đường mê say cần một chốn nghỉ chân. Chiều nay, tôi trở về mái nhà xưa, lòng xốn xang bao nỗi niềm giấu kín.

Tuổi thơ của tôi trải qua những tháng ngày êm đềm, dịu dàng muôn kỷ niệm bên ngôi nhà đơn sơ của ông bà. Ông mất, cậu đón bà về chăm sóc cho nguôi ngoai buồn thương khi nhìn cảnh nhớ người. Ngôi nhà một mình đứng đó lặng lẽ ghim giữ kỷ niệm. Đã rất lâu, tôi mới có dịp quay trở lại chốn cũ, lòng thầm reo những nhịp hân hoan, hồi hộp khi chạm vào ký ức xen lẫn xa xót bởi phong rêu mưa nắng thời gian bao trùm lên từng mái ngói, nếp cỏ.

Đôi chân tôi chầm chậm bước vào lối cổng, cỏ dại xen lấn, tràn lan trên từng kẽ đất. Cánh cổng gỗ đang dần dần mục nát gió sương. Tôi như thấy bóng của ông ngoại đang mỉm cười hiền từ lúc cầm kéo cắt xén, chăm chút cho rặng hoa râm bụt. Tôi bé xíu, lon ton đứng bên cạnh hỏi ông muôn vàn câu hỏi. Hễ nhận được câu trả lời này, tôi lại nảy ra câu hỏi khác. Vậy mà chẳng bao giờ ông cáu gắt, ông vẫn luôn nhẫn nại, từ tốn giải thích từng thắc mắc cho đứa cháu nhỏ.

Đôi tay chưa đủ sức để cầm kéo cắt lá, tỉa cành nên tôi ngoan ngoãn gom lá gọn gàng giúp ông. Hễ chán, tôi lại quay ra hái những bông hoa râm bụt, xé cánh tạo thành những chiếc cần câu rồi câu cá bằng chính những cánh hoa mình vừa ngắt ra. Có lúc tôi thích thú hút mật ngọt từ bông hoa, nghe vị lìm lịm chảy vào, tan dần. Chỉ với những bông hoa râm bụt cùng trò chơi giản dị ấy đã đủ thắp đỏ tuổi thơ trong veo, ngọt ngào của tôi.

Bên chái nhà, chiếc chõng tre nằm đó đơn côi đợi bao hình bóng thân quen. Những ngày nắng nóng, những đêm hè gió lộng, trăng sáng vằng vặc trên đầu, tôi thảnh thơi nằm bên ngoại nơi chiếc chõng tre, dần dần đi vào giấc ngủ trong những câu chuyện kể của bà.

Cây mít già bên hiên xòa bóng mát, thơm hương dậy mùi mời mọc. Tôi theo ông ra vườn thăm mít, hái trái mít xuống cùng thưởng thức. Thích nhất sau khi ăn mít chín, bà lại khéo léo chế biến món nhút từ xơ mít. Tôi tưởng tượng bà đã phù phép tạo nên món bánh cực kỳ đặc biệt, vàng ươm, hấp dẫn. Bà ướp xơ mít chín rồi thái thành từng miếng hình chữ nhật. Chỉ như vậy cùng với nồi canh mồng tơi nấu tép, bát cà pháo mà tôi ăn cơm rất ngon lành trong cái nhìn âu yếm, nụ cười hiền từ chan chứa yêu thương của ngoại.

Tôi cứ thế chìm đắm cùng chuỗi ký ức ngày xưa rưng rưng thương nhớ. Tiếng tắc kè vang lên đánh thức. Ngỡ ngàng, vui mừng. Phải chăng đó là anh bạn thuở nhỏ của tôi vẫn náu mình trên mái nhà? Tiếng tắc kè như âm thanh quen thuộc mỗi ngày đầy thân thương với tôi. Âm thanh ấy phủ lên ngôi nhà lớp áo bâng khuâng, xưa cũ, thấm đẫm sương khói thời gian. Tôi vẫn thường cùng ông bắt mối, bắt côn trùng cho chú tắc kè ăn, chăm chút nó như người bạn thân thiết. Lòng tôi xôn xao, hân hoan khi bắt gặp tiếng tắc kè như hội ngộ người thân năm cũ.

Mái ngói trầm mình mưa nắng, ủ sắc tháng năm rêu phủ. Nhánh hoa nhài vẫn tỉ mẩn nở hoa, bung hương. Tôi thèm quá khoảnh khắc ngồi cùng ông học đánh cờ, hít hà và chậm rãi tận hưởng chén trà ướp hương hoa nhài. Bà bưng ra cho hai ông cháu bát chè nhuốm hương nhài thoang thoảng.

Tôi đang lạc bước đi tìm bình yên nhung nhớ từ tận trong tiềm thức. Tìm lại mình nơi da diết yêu thương ngọt lành, nơi bóng nắng khẽ khàng chen qua tàng lá đậu xuống mảnh sân bà phơi khoai, phơi sắn. Tìm lại bâng khuâng nơi giếng nước mát lành, nơi lũ chim se sẻ líu chíu tìm mồi trên cành ổi trong vườn...

Tiếng chiều rơi thảng thốt giữa ngày trôi khi tôi đứng đây tìm lại mình trong bóng dáng ngôi nhà xưa nồng nàn kỷ niệm…

Kim Phụng

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.

Truyện ngắn: Đồng cảm

Không gian trong quán cà phê đêm cuối năm ngày càng yên ắng. Ngoài trời, một cơn gió thổi qua làm tấm rèm cửa sổ của quán tung lên. Vài giọt mưa lất phất theo gió bay lọt vào chỗ đôi tình nhân…

Truyện ngắn: Mưa bóng mây

Khách sạn nằm sát bãi biển. Từ tầm cao của tầng ba, mỗi sáng mở cửa sổ đón mặt trời mọc, biển trong ánh hoàng hôn hút hồn chị. Biển như được dát ngàn sao ngọc, đẹp lộng lẫy kiêu sa dưới nắng mai. Nhưng chỉ giây lát thôi, nỗi buồn không định được tên lại chiếm hữu cõi lòng chị.

Truyện ngắn: Tìm lại người xưa

Xe băng băng qua những cánh đồng lúa xanh bát ngát, qua những dòng sông yên ả thanh bình, qua những làn điệu dân ca ngọt ngào, xao xuyến bởi Nguyễn vừa thoáng gặp hình bóng con đò và cô lái xinh tươi với lòng thuyền đầy ắp sắc màu hoa, trái. Nguyễn hình như không nghe tiếng la hét của ai đó khi chiếc điện thoại của họ cứ tẹt tẹt, tè tè. Nguyễn đang sống cùng ký ức.

Truyện ngắn: Nhật ký tình yêu

Không biết từ bao giờ, tôi thích đứng bên ngoài cửa sổ ngắm em. Tôi thích nhìn em mê mải đọc báo, thích cái dáng trầm tư của em đang ngẫm ngợi. Và điều này nữa, thỉnh thoảng, tôi và em cùng nhận xét, bàn bạc về một truyện ngắn nào đó… Chính đôi mắt rực sáng, long lanh của em truyền cho tôi sự phấn khích để tôi hoa chân múa tay một cách say mê. Đôi mắt em hay mùi lá hương nhu quen thuộc tỏa ra từ mái tóc em làm tôi ngây ngất?

Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn

Cuộc sống hiện đại với bao bận rộn và đủ đầy, những đứa con bé bỏng của chị chẳng thèm những thứ quà vặt của miền quê nghèo ngày xưa mà hào hứng bên hiên nhổ tóc bạc cho mẹ để được trả mấy ngàn đồng, chúng cứ vô lo với chuyện học hành, với đủ thứ chuyện khác.

Truyện ngắn: Về miền dĩ vãng

Có tiếng gọi văng vẳng bên tai khiến ông choàng thức, nheo mắt nhìn ra bên ngoài. Nơi khung cửa, nắng chiều đang le lói chiếu sáng qua tấm màn che màu vàng nhạt hắt ánh sáng vào chỗ ông nằm. Ông ngồi dậy tựa tay vào thành giường rồi lê bước đến cửa đẩy nhẹ quai nắm để cảm nhận luồng gió mát, nhìn phía ban công dưới ấy là lòng đường có những sợi dây điện giăng ngang chằng chịt.

Câu chuyện gia đình: Đứng núi này trông núi khác

Thời gian qua đi, cuộc sống ngày càng thay đổi tốt đẹp hơn lên. Chồng Phượng đã làm được những gì anh mong muốn. Phượng vẫn ngày hai buổi với công việc của nhân viên văn phòng, cộng thêm những bận bịu gia đình với số thành viên tăng thêm. Phượng không mong gì hơn cuộc sống vật chất tuy không thoải mái lắm nhưng tinh thần thanh thản, bình yên.
Top