banner 728x90

Tản văn: Ẩn mình trong sâu thẳm

07/04/2025 Lượt xem: 2846

Ở một nơi xa lắm, sâu lắm... Nơi ánh nắng lúc đang trưa nóng nhất, mạnh nhất cũng chỉ lờ mờ chạm đến và làm phảng lên chút ánh xanh ngời ngợi của nhành rong nhỏ màu ngọc lam.

Ở đâu đó trên kia - những ồn ào náo động do cuộc sống gấp gáp của con người, những con sóng bạc đầu ào ào vỗ đập, những làn bụi mù trời, hay những luồng khói của nhà máy công xưởng lô nhô dọc ven biển cũng không hề động đến nhành rong. Nó nằm đó, yên bình nơi góc sâu của mình, và không có ý định, cũng như không thể trồi lên.

Có đôi lúc, dòng hải lưu dịch chuyển, khiến nó khẽ vươn mình, xoải dài theo dòng chảy... Thoảng qua thôi, rồi lại dịu dàng bình lặng.

Vậy mà cũng có khi hải lưu vặn thắt, quằn quại trong cơn địa chấn ngầm. Đáy biển sôi sục, gào thét trong nỗi khao khát khôn nguôi về một bến bờ êm ả chở che.

Nó vẫn im lặng, kiêu hãnh, đơn độc. Và bướng bỉnh bám chặt lấy tảng san hô màu đỏ đang phập phồng những nhịp đập điên cuồng mà không ai biết được... Và cũng chỉ có dải san hô ấy chứng kiến những vặn thắt quặn mình của nó khi cố gồng lên để không bị cuốn trôi hay nổi lên trên.

Đã có lúc nó muốn bứt ra, muốn lay lả chờm mình theo dòng chảy đang sôi sục trong đáy nước; muốn đòi cho mình ánh nắng ấm áp trên cao - thứ ánh nắng từ ngàn đời nay vẫn vô tư, trầm lặng mà dịu dàng vô cùng trong tâm trí của nó. Nắng đã cho nó biết thế nào là êm dịu, chở che, vỗ về ấm áp thân thương.

Nó chẳng hề than thở. Dù là khi những con sóng bạc đầu ào ạt vỗ bờ hay những cơn địa chấn ngầm đâu đó, nó vẫn mềm mại vũ điệu của riêng mình: mướt xanh, óng ả…

Và biển cả muôn đời vẫn thầm ru nó như thầm ru bao nhiêu kiếp rong rêu...

Phúc Nguyên

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tết quê hương, trở về với cội nguồn dân tộc

Tết Nguyên đán với mỗi người dân Việt Nam luôn là dịp để sum họp, đoàn tụ cùng người thân, gia đình, cùng nhìn lại một năm đã qua để hướng tới một năm mới “vạn sự như ý”, tốt đẹp hơn, sung túc hơn, hạnh phúc hơn.

Đất nước vào xuân

Một năm có bốn mùa. Như một quy luật của thiên nhiên, của đất trời, đông qua là xuân tới. Mùa xuân là khởi đầu của một năm và cũng là mùa mang đến những hy vọng, những nguồn sức sống mới căng tràn. Đất nước đang vào xuân.

Tạp văn: Tản mạn ngày xuân

“Em ơi, mùa xuân đến rồi đó...thắm đỏ ngàn hoa sắc mặt trời”! Câu hát vang lên như lời reo vui, nhắc nhở những ai đang còn mải miết với miếng cơm, manh áo biết Tết sắp về, Tết đã đến, mùa xuân đã về… trong dòng chảy bất tận của thời gian.

Chợ Tết cuối năm

Ngày cuối cùng của năm, những ngả đường dẫn đến các chợ tấp nập người và xe cộ. Phiên chợ ngày 30 Tết không chỉ là nơi buôn bán, mà còn là cái “cớ” để mỗi người dân tận hưởng không khí Tết nhất đang cận kề. Và ở đó, dòng người cứ trôi đi trong rộn rã sắc màu của mùa Xuân.

Truyện ngắn: Hai người cô đơn

Sáng nào cũng vậy, hễ con bé thức dậy là hắn biết ngay vì nó mở nhạc rất to, át cả tiếng nước chảy xối xả trong buồng tắm, rồi hát theo, nhảy kiểu nhịp điệu; sau đó là lục đục dắt xe ra, dập cửa cái cụp, đi làm. Đã thành thông lệ nên nhiều hôm con bé ngủ quên, thức dậy quáng quàng, không lặp lại những động tác quen thuộc thì hắn lại thấy thiêu thiếu...

Tạp văn: Cháo hến ngày mưa

Mùa gió Nồm (gió Tây Nam), hễ trời chuyển là mưa đến rất nhanh. Mưa bất chợt. Hồi nắng, hồi mưa, nhiều khi suốt ngày hoặc kéo dài cả tuần! Đôi lúc rảnh rỗi thảnh thơi, chợt nhớ quê kiểng, rồi nhớ sao những món ăn mẹ hay xào nấu cho mình ăn ngày mưa gió, không đi chợ được! Cháo hến ngày mưa có lẽ sẽ nhắc cho ta nhớ nhiều về tuổi thơ!

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…
Top