banner 728x90

Cuộc sống như dòng sông

18/03/2025 Lượt xem: 2792

 

Ngày xuân con én đưa thoi…

Sau mấy ngày quây quần, đoàn viên trong mái ấm gia đình, hàng vạn người lại giã từ ông bà, cha mẹ, bồng bế, dắt díu nhau về nơi học tập, công tác. Bắt đầu những chuyến xe chật kín khách, những chuyến bay chậm hàng giờ, những chuyến tàu tăng cường, nối toa nặng nhọc… Thêm một cuộc chia tay để hẹn năm sau mới gặp lại.

Căn nhà đang ríu rít thoắt trở nên vắng lặng, cái im ắng cố hữu của cả năm trông ngóng. Người mẹ nào cũng cố nhét thêm vào hành lý của con mấy món quà quê, mặc cho con phụng phịu “thôi mẹ ơi, chật quá rồi, con mang vậy gãy lưng mất”... Tấm lòng mẹ muốn gửi con cả một góc quê thương nhớ.

Đứng lặng sau hàng cau trước ngõ, có những bà mẹ lặng lẽ ngóng ra đường. Trong nhà, ông bà nội đang ngẩn ngơ cầm trên tay chiếc khăn của đứa cháu nội còn thơm mùi sữa bỏ quên. Còn chút hơi của đứa cháu vương lại càng làm dày thêm nỗi nhớ. Thằng cu con mới vừa bi bô tập gọi nội đây, vậy không biết Tết sau về liệu nó có còn nhớ mặt nội không?

Những ngày sau Tết, sao càng thấy thương những ngôi làng miền Trung. Những ngôi làng trong Tết rộn rã tiếng nói cười của đám cháu con học tập, kiếm sống nơi đất khách, bươn bả trở về sum họp với gia đình sau cơn bão mới trước Tết đây thôi, các địa phương trong cả nước từng đoàn về đây cứu trợ... Vui như Tết để rồi thoắt một cái lại vắng lặng như cả năm vắng lặng. Những căn nhà chỉ còn lại bóng người già. Ngoài đồng, mấy cô cậu tranh thủ chăn trâu khi chưa phải đến trường, mắt cũng dõi theo những đoàn xe đang tấp nập xuôi về Nam trên Quốc lộ. Để rồi mấy năm nữa thôi, những cô cậu lại nhập vào đoàn xe đông đúc ấy...

Cuộc sống như dòng sông trôi mải miết. Những nhớ thương tạm gửi lại nơi quê nhà. Để rồi đến mùa xuân tới, những bà mẹ lại trông ra ngoài hiên nắng, chờ mong những đứa con xa nhà, như trong lời bài hát “Mùa xuân gọi” của nhạc sĩ Trần Tiến viết về mùa xuân…

Hồng Phúc

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Bài học làm mẹ

Từ xưa, tôi đã không thích trẻ con. Bọn trẻ con mũi dãi lòng thòng, ăn vô ọe ra, bày biện quăng vãi đồ chơi khắp nhà. Mấy đứa cháu kêu tôi bằng dì thường bị quát vì dám tự tiện vô phòng tôi, đái dầm lên giường tôi.

Truyện ngắn: Khi niềm tin tan vỡ

Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh và cô lồng trong một trái tim màu đỏ. Cô rất thích, nâng niu trân trọng. Tình yêu mười năm của cô cuối cùng cũng được đáp lại. Ai cũng bảo cô và anh rất đẹp đôi...

Câu chuyện gia đình: Phụ nữ không chồng mà có con

Trước đây, do định kiến xã hội mà người phụ nữ nếu vì một lý do nào đó không lấy được chồng đã phải sống đơn độc suốt đời. Điều này đến nay vẫn còn hiện hữu trong ý thức của nhiều người, làm thành bức rào ngăn cản những phụ nữ muốn tìm đến niềm khát khao được làm mẹ.

Truyện ngắn: Đừng đùa cợt với tình yêu

20 tuổi, tôi đẹp rực rỡ như một bông hoa mới nở và nổi bật lên giữa đám bạn bè cùng trang lứa. Như biết bao cô gái đến tuổi trăng tròn, tôi có khá nhiều chàng trai theo đuổi. Có thể nói, nếu muốn, chỉ cần tôi gật đầu một cái là có ngay các chàng “vệ sĩ” tự nguyện, “lái xe” miễn phí theo tôi đi bất cứ chỗ nào.

Tạp văn: Ký ức hoa đào

Hằng năm, cứ mỗi mùa xuân đến, đất trời ngập trong sắc hoa, hoa nào cũng đẹp, nhưng tôi vẫn thấy yêu nhất hoa đào. Hoa đào- mang mùa xuân đến với mọi nhà, mang niềm vui xuân say mê đến với mọi người. Hoa đào- một kỷ niệm sâu lắng của tuổi thơ tôi

Tản văn: Xuân về trên mọi miền đất nước

Xuân đã tràn ngập trên khắp ngả đường. Từ Bắc đến Nam, các loài hoa và cây cảnh đặc trưng của mùa xuân đang thi nhau khoe sắc. Những ngày cuối năm 2025, dù còn bận với nhiều công việc, tôi vẫn dành chút thời gian đi du xuân, ngắm cảnh sắc thiên nhiên của đất trời khắp ba miền: Trung, Nam, Bắc…

Câu chuyện gia đình: Hãy biết yêu quý trái tim mình

Thuở nhỏ tôi là một đứa bé nóng tính, ngang bướng và nổi tiếng khóc dai. Mẹ tôi cho rằng đó là do di chứng của nhiều lần tôi bị sốt cao lên cơn co giật nhưng ba tôi thì bảo là do mẹ tôi nuông chiều. Tôi thường bị ba đánh đòn vì không chịu nổi tiếng khóc rấm rứt và dai dẳng của tôi nhưng càng đánh tôi càng đổ lì.

Câu chuyện gia đình: Mất rồi mới thấy giá trị thật

Khi còn đang là sinh viên năm thứ nhất của một trường đại học, chị là một hoa khôi của lớp. Thông minh học giỏi, hiền hậu, rụt rè, nhút nhát và rất nữ tính của chị đã làm cho nhiều chàng trai trong trường để ý đến chị. Biết thế, nên chị đã cố gắng vùi đầu vào bài vở để quên đi những ánh mắt mê mẩn của cánh con trai.
Top