banner 728x90

Cuộc sống như dòng sông

18/03/2025 Lượt xem: 3004

 

Ngày xuân con én đưa thoi…

Sau mấy ngày quây quần, đoàn viên trong mái ấm gia đình, hàng vạn người lại giã từ ông bà, cha mẹ, bồng bế, dắt díu nhau về nơi học tập, công tác. Bắt đầu những chuyến xe chật kín khách, những chuyến bay chậm hàng giờ, những chuyến tàu tăng cường, nối toa nặng nhọc… Thêm một cuộc chia tay để hẹn năm sau mới gặp lại.

Căn nhà đang ríu rít thoắt trở nên vắng lặng, cái im ắng cố hữu của cả năm trông ngóng. Người mẹ nào cũng cố nhét thêm vào hành lý của con mấy món quà quê, mặc cho con phụng phịu “thôi mẹ ơi, chật quá rồi, con mang vậy gãy lưng mất”... Tấm lòng mẹ muốn gửi con cả một góc quê thương nhớ.

Đứng lặng sau hàng cau trước ngõ, có những bà mẹ lặng lẽ ngóng ra đường. Trong nhà, ông bà nội đang ngẩn ngơ cầm trên tay chiếc khăn của đứa cháu nội còn thơm mùi sữa bỏ quên. Còn chút hơi của đứa cháu vương lại càng làm dày thêm nỗi nhớ. Thằng cu con mới vừa bi bô tập gọi nội đây, vậy không biết Tết sau về liệu nó có còn nhớ mặt nội không?

Những ngày sau Tết, sao càng thấy thương những ngôi làng miền Trung. Những ngôi làng trong Tết rộn rã tiếng nói cười của đám cháu con học tập, kiếm sống nơi đất khách, bươn bả trở về sum họp với gia đình sau cơn bão mới trước Tết đây thôi, các địa phương trong cả nước từng đoàn về đây cứu trợ... Vui như Tết để rồi thoắt một cái lại vắng lặng như cả năm vắng lặng. Những căn nhà chỉ còn lại bóng người già. Ngoài đồng, mấy cô cậu tranh thủ chăn trâu khi chưa phải đến trường, mắt cũng dõi theo những đoàn xe đang tấp nập xuôi về Nam trên Quốc lộ. Để rồi mấy năm nữa thôi, những cô cậu lại nhập vào đoàn xe đông đúc ấy...

Cuộc sống như dòng sông trôi mải miết. Những nhớ thương tạm gửi lại nơi quê nhà. Để rồi đến mùa xuân tới, những bà mẹ lại trông ra ngoài hiên nắng, chờ mong những đứa con xa nhà, như trong lời bài hát “Mùa xuân gọi” của nhạc sĩ Trần Tiến viết về mùa xuân…

Hồng Phúc

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Mai con sẽ về với mẹ

Tiếng mẹ thều thào, nặng trĩu, rời rạc như muốn nói với tôi điều gì nhưng tôi không thể nào nghe rõ. Nắng chiều chiếu qua khung cửa kính bệnh viện hắt lên khuôn mặt mẹ thứ ánh sáng vàng vọt hằn rõ vết nhăn thời gian trên đôi má gầy gò khiến lòng tôi như có triệu mũi kim châm. Tôi khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc bởi tôi biết mẹ sẽ không còn sống với mình nhiều thêm nữa. Mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu...

Truyện ngắn: Bão tan

Trên hốc tường chỗ đầu hồi ngôi nhà nhỏ cuối xóm, có một cái tổ nho nhỏ của Sẻ Con. Từ khi mẹ cho ra ở riêng, cái hốc đó thành nơi đi về che mưa che nắng cho Sẻ. Hàng ngày cuộc sống của Sẻ Con cứ bình lặng trôi đi: Đón bình minh bằng những tiếng lích rích... lích rích rộn rã, lượn vài vòng cùng bạn Sẻ Nâu ra ngoài cánh đồng trước mặt, sà xuống vườn điểm tâm bằng mấy chú sâu đang lấp ló sau lá rau, cũng có khi là nhặt vài hạt trên mẹt đậu xanh của cô Thắm hong ngoài sân...

Truyện ngắn: Cam chịu

Tình yêu khiến người ta cần có nhau và chính điều đó khiến cho nụ cười luôn rạng ngời trên mặt người chứ không phải là những giọt nước mắt. Lại càng không phải là bóng tối đến nỗi không nhìn thấy được ánh trăng chiếu vọng vào nhà, phải không Hường? Riêng tôi, tôi vẫn tin rằng Minh sẽ đi tìm Hường, khi đó Minh phải là con người hoàn toàn khác.

Truyện ngắn: Câu chuyện lính đảo

Những câu chuyện mộc mạc, giản đơn, xù xì như những rừng san hô dưới biển ấy, nhưng với mỗi chiến sĩ đã từng sống ngoài đảo, nó lại có sức sống mãnh liệt vô cùng. Lung linh, tỏa sáng trong trái tim mỗi người lính như mới hôm nào.

Truyện ngắn: Rau muống biển

Nơi tôi ở là một làng chài ven biển. Tôi sinh ra đã thấy biển trên đời, ấu thơ nơi tôi lớn là những ngày tôi chạy dọc hoài theo những triền cát nghe sóng vỗ vào lòng...

Truyện ngắn: Bức tranh thứ hai

Ba mươi tám tuổi, Nhã vẫn sống trong cảnh phòng không. Ngoài bộ bàn ghế salon và hai chiếc tủ gỗ, một đựng rượu trà, một chứa đầy sách, trong nhà chỉ có thêm vài vật dụng sinh hoạt bình thường như ti vi, tủ lạnh, giường nệm, bếp ga. Thế là đủ.

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.
Top