banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Mẹ và nàng dâu

18/02/2025 Lượt xem: 2910

Nhà chỉ có một mẹ một con. Anh công tác xa nhà, mẹ sống một mình lủi thủi ở quê trông nom vườn tược. Đêm nằm, nghĩ thương mẹ bao năm cực nhọc nuôi con khôn lớn, anh chưa tận tay chăm lo được cho mẹ ngày nào. Anh cưới vợ, hy vọng vợ thương anh, nấu cho mẹ bữa cơm và chăm lo ngôi nhà nhỏ của mình.

Nhà có con dâu, mẹ vui mừng lắm. Mẹ bảo: “Thời mẹ làm dâu khổ sở, nên mẹ không muốn con dâu của mình khổ nữa”. Chính vì vậy, chị đi làm trưa về, nhà cửa gọn gàng, cơm nước mẹ đã nấu sẵn. Chị đi làm chiều về cũng thế. Lúc mới cưới về, chị cũng hay phụ mẹ việc nhà, song lâu ngày chị ỷ lại nên không quan tâm lắm.

Rồi anh chị có con, công việc không tên dồn thêm cho mẹ nhiều hơn. Anh thấy mẹ quần quật suốt ngày, nói: “Sao mẹ không nghỉ ngơi cho khỏe?”. Mẹ bảo: “Già rồi, làm cho giãn gân cốt, con à…”. Anh lo lắng: “Ở nhà vợ con có làm gì để mẹ buồn không?”. Mẹ tấm tắc khen ngợi: “Vợ con là một phụ nữ tuyệt vời…”. Nói rồi mẹ lẩn tránh đi chỗ khác như không muốn anh hỏi thêm việc đó nữa.

Anh làm việc trong quân đội, cuối tuần mới về nhà. Mỗi lần về, gia đình vui lắm. Có mấy bận anh cùng chị ra hiên ngắm trăng, anh hỏi: “Ở nhà mẹ có làm điều gì khiến em buồn không?”. Chị được dịp cằn nhằn: “Hôm bữa em đi làm về, không biết mẹ nấu ăn như thế nào mà mặn chát. Đi làm đã mệt, về nhà ăn uống còn mệt thêm…”.

Chị còn kể rằng: “Mẹ có cái tật ăn cơm xong dư thừa chút mắm, chút cá cũng đem cất trong tủ. Hôi lắm...”. Anh chậm rãi khuyên chị, thế hệ trước cuộc sống khó khăn nên đâm ra tằn tiện như thế.

Khuyên thì khuyên vậy, nhưng lòng anh rất buồn…

Thu Hương

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Bạn cựu chiến binh

Ông Hưng hơn bà năm tuổi. Vợ chồng lấy nhau từ sau ngày giải phóng, khi ông chuyển từ quân đội ra làm cán bộ ngành xây dựng. Tính đến nay đã trên ba mươi năm rồi, và thực ra, suốt chặng đường dài chung sống, có hai mặt con, bà chưa lần nào ghen tuông, chưa lần nào nghĩ chồng mình có mối quan hệ “ngoài luồng”. Ông cũng chưa làm gì để bà sinh nghi. Nhưng lần này bà cảm thấy khó chịu mà chẳng biết tâm sự cùng ai.

Tạp văn: Những cơn mưa

Lâu rồi cả nhà tôi chưa có một bữa cơm đông đủ. Công việc, học tập cứ cuốn các thành viên bận rộn và những bữa cơm cứ thế lệch giờ. Nhìn cả nhà quây quần, tôi nghe lòng ấm lạ lùng. Tôi chợt nhận ra chính cơn mưa là nỗi sợ năm nào nay lại giúp cả nhà tôi sống chậm lại một chút để tìm lấy yêu thương. Nhìn ra màn mưa mờ đục, tôi thầm cảm ơn cơn mưa vô cùng!

Tạp văn “Quê nhà”

Khi xa nơi đã gắn bó cả thời thơ ấu, tôi mới thấm thía nỗi nhớ quê nhà. Sau những giờ học mệt nhoài ở trường, tôi luôn muốn trở về quê, hòa mình vào cuộc sống bình yên thôn dã. Cứ mỗi lần có dịp nghỉ tết hay nghỉ hè, tôi lại cảm thấy mừng.

Bài học cuộc sống: Gieo hạt sẽ cho cây

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để nếm thử vị lạ của loại quả này.

Câu chuyện gia đình: “Bài học của cha”

Tôi là người khuyết tật. Từ ngày còn bé xíu, người ta đã chép miệng bảo tôi là con bé bất hạnh, đáng thương và tội nghiệp. Chính vì thế, trong tôi đã dần bắt đầu hình thành tính cách bi quan trước những khó khăn dù lớn hay nhỏ. Gặp bất cứ điều gì, tôi cũng đều thấy nó rắc rối và quá sức đối với một người không khỏe mạnh như mình.

Câu chuyện gia đình: Đâu là điều quan trọng

Lâu lắm rồi mới có cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con mà người chịu im lặng lắng nghe là con. Giỏi lý lẽ trong những cuộc đấu khẩu chỉ là chuyện nhỏ thôi con à, giữ được hòa khí trong gia đình và tạo được không gian bình yên cho người thân yêu của mình mới là điều quan trọng.

Câu chuyện gia đình: 4 bà vợ bên ta

Ông yêu người vợ thứ tư nhất, ông tự hào về người vợ thứ ba, ông tìm đến người vợ thứ hai như một người bạn tâm tình nhưng hầu như chẳng bao giờ chú ý đến người vợ thứ nhất…

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!
Top