banner 728x90

Bòi và nội

09/04/2025 Lượt xem: 3008

Cha mẹ mất sớm, Bòi ở với nội từ nhỏ. Ngày ngày nội bươn chải, gánh chè đi bán dạo khắp xóm làng, nuôi Bòi khôn lớn. Bòi lớn cao bao nhiêu, lưng nội càng còng xuống bấy nhiêu. Giờ đây Bòi đã học đại học, cuộc sống xa quê khó khăn nên ít khi về nhà thăm nội. Nội ở một mình, nhớ Bòi lắm.

Dịp cuối năm, Bòi dắt cô bạn gái người thành phố về quê giới thiệu với nội. Nội mừng quýnh, hết lau dọn phòng cho cháu, lại lo nấu nướng. Ngày đầu, nội bảo: “Bòi ơi, cháu dắt bạn gái ra vườn hái mận, hái ổi ăn đi. Lát nội nấu cơm xong, gọi tụi cháu vào ăn!...”. Ngày hôm sau, nội lại bảo: “Bòi ơi, cháu nên dắt bạn lên xóm Bàu chơi. Ở đó, quê mình mùa này trồng hoa bán Tết rất nhiều, đẹp lắm!”... Nội lúc nào cũng luôn miệng nói Bòi ơi, Bòi à!... Bòi mắc cỡ, đợi lúc bạn gái không có mặt, kéo tay nội ra sau hè nói riêng: “Con lớn rồi, nội đừng kêu tên Bòi nữa nhé? Kêu tên Bòi vừa xấu, vừa quê!...”.

Song, người già hay quên, có những chuyện mới nói buổi sáng, buổi chiều quên ngay; ngược lại, có những chuyện đã mấy chục năm về trước nhưng nhớ, kể lại vanh vách. Ngày hôm sau, nội lại quên, gọi tiếp: “Bòi ơi, ra đuổi bắt giùm nội con gà...”. Bòi xấu hổ với bạn gái, lớn tiếng trách nội: “Ở trong giấy khai sinh, nội đặt con tên Nghĩa. Theo như lời nội hy vọng, nghĩa là ơn nghĩa, tình nghĩa. Tên đẹp như vậy, nội không kêu, mà cứ kêu Bòi ơi, Bòi à! Nội nói nữa, con lên thành phố ở luôn đó...”. Nội lại cười: “Ừ, quên! Mai nội sẽ không nói nữa...”. Nói thì nói vậy, chứ nội lo lắng không dám chắc ngày mai mình có quên hay không.

Nhớ lại ngày xưa, cháu thiếu sữa mẹ, khóc cả đêm, nội phải ôm cháu ngủ ngồi cho tới sáng. Dân gian bày, đặt tên con cháu xấu xí sẽ ít đau bệnh. Nội đặt tên cháu là Bòi! Tuy thích gọi tên đẹp do mình đặt, nhưng nội không dám kêu, chỉ một Bòi, hai Bòi!... Kêu riết, thành quen...

Võ Hồng Phúc

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Sự tích hoa xuyến chi

Đầu hạ, quả đồi lại được tô điểm thêm bằng những bông hoa xuyến chi bé nhỏ, tươi tắn. Những đêm trăng, trai, gái làng tôi lại ra đó hò hẹn. Anh Hòa cũng lấy hết can đảm để nói thật lòng mình với chị, rồi chị nhận lời yêu anh cũng trên quả đồi ngập đầy hoa xuyến chi. Anh kể cho chị nghe rất nhiều chuyện, từ chuyện về người mẹ đáng thương đã qua đời, chuyện người cha đã bỏ rơi anh và thằng Bin để đi theo tiếng gọi tình yêu mới, đến sự tích về hoa xuyến chi.

Truyện ngắn: Đuổi nhau

Tôi đến tìm Vũ vào cuối chiều. Ông bảo vệ già nheo mắt nhìn tôi dò hỏi. Tôi nói tên anh. Ông bảo vệ khoát tay: “Về lâu rồi! Đón con!”. Tôi thở dài. Vậy mà sáng nay, anh nhắn tin hẹn sẽ cùng tôi ra ngoại ô ăn tối. Tôi đã nhắn lại, hỏi anh ai sẽ đến trường đón con? Anh trả lời ngay, rất chắc chắn: “Vợ anh đón. Hai mẹ con về nhà ngoại. Anh sẽ có một buổi tối tự do”.

Truyện ngắn: Mai con sẽ về với mẹ

Tiếng mẹ thều thào, nặng trĩu, rời rạc như muốn nói với tôi điều gì nhưng tôi không thể nào nghe rõ. Nắng chiều chiếu qua khung cửa kính bệnh viện hắt lên khuôn mặt mẹ thứ ánh sáng vàng vọt hằn rõ vết nhăn thời gian trên đôi má gầy gò khiến lòng tôi như có triệu mũi kim châm. Tôi khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc bởi tôi biết mẹ sẽ không còn sống với mình nhiều thêm nữa. Mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu...

Truyện ngắn: Bão tan

Trên hốc tường chỗ đầu hồi ngôi nhà nhỏ cuối xóm, có một cái tổ nho nhỏ của Sẻ Con. Từ khi mẹ cho ra ở riêng, cái hốc đó thành nơi đi về che mưa che nắng cho Sẻ. Hàng ngày cuộc sống của Sẻ Con cứ bình lặng trôi đi: Đón bình minh bằng những tiếng lích rích... lích rích rộn rã, lượn vài vòng cùng bạn Sẻ Nâu ra ngoài cánh đồng trước mặt, sà xuống vườn điểm tâm bằng mấy chú sâu đang lấp ló sau lá rau, cũng có khi là nhặt vài hạt trên mẹt đậu xanh của cô Thắm hong ngoài sân...

Truyện ngắn: Cam chịu

Tình yêu khiến người ta cần có nhau và chính điều đó khiến cho nụ cười luôn rạng ngời trên mặt người chứ không phải là những giọt nước mắt. Lại càng không phải là bóng tối đến nỗi không nhìn thấy được ánh trăng chiếu vọng vào nhà, phải không Hường? Riêng tôi, tôi vẫn tin rằng Minh sẽ đi tìm Hường, khi đó Minh phải là con người hoàn toàn khác.

Truyện ngắn: Câu chuyện lính đảo

Những câu chuyện mộc mạc, giản đơn, xù xì như những rừng san hô dưới biển ấy, nhưng với mỗi chiến sĩ đã từng sống ngoài đảo, nó lại có sức sống mãnh liệt vô cùng. Lung linh, tỏa sáng trong trái tim mỗi người lính như mới hôm nào.

Truyện ngắn: Rau muống biển

Nơi tôi ở là một làng chài ven biển. Tôi sinh ra đã thấy biển trên đời, ấu thơ nơi tôi lớn là những ngày tôi chạy dọc hoài theo những triền cát nghe sóng vỗ vào lòng...

Truyện ngắn: Bức tranh thứ hai

Ba mươi tám tuổi, Nhã vẫn sống trong cảnh phòng không. Ngoài bộ bàn ghế salon và hai chiếc tủ gỗ, một đựng rượu trà, một chứa đầy sách, trong nhà chỉ có thêm vài vật dụng sinh hoạt bình thường như ti vi, tủ lạnh, giường nệm, bếp ga. Thế là đủ.
Top