banner 728x90

Bòi và nội

09/04/2025 Lượt xem: 2928

Cha mẹ mất sớm, Bòi ở với nội từ nhỏ. Ngày ngày nội bươn chải, gánh chè đi bán dạo khắp xóm làng, nuôi Bòi khôn lớn. Bòi lớn cao bao nhiêu, lưng nội càng còng xuống bấy nhiêu. Giờ đây Bòi đã học đại học, cuộc sống xa quê khó khăn nên ít khi về nhà thăm nội. Nội ở một mình, nhớ Bòi lắm.

Dịp cuối năm, Bòi dắt cô bạn gái người thành phố về quê giới thiệu với nội. Nội mừng quýnh, hết lau dọn phòng cho cháu, lại lo nấu nướng. Ngày đầu, nội bảo: “Bòi ơi, cháu dắt bạn gái ra vườn hái mận, hái ổi ăn đi. Lát nội nấu cơm xong, gọi tụi cháu vào ăn!...”. Ngày hôm sau, nội lại bảo: “Bòi ơi, cháu nên dắt bạn lên xóm Bàu chơi. Ở đó, quê mình mùa này trồng hoa bán Tết rất nhiều, đẹp lắm!”... Nội lúc nào cũng luôn miệng nói Bòi ơi, Bòi à!... Bòi mắc cỡ, đợi lúc bạn gái không có mặt, kéo tay nội ra sau hè nói riêng: “Con lớn rồi, nội đừng kêu tên Bòi nữa nhé? Kêu tên Bòi vừa xấu, vừa quê!...”.

Song, người già hay quên, có những chuyện mới nói buổi sáng, buổi chiều quên ngay; ngược lại, có những chuyện đã mấy chục năm về trước nhưng nhớ, kể lại vanh vách. Ngày hôm sau, nội lại quên, gọi tiếp: “Bòi ơi, ra đuổi bắt giùm nội con gà...”. Bòi xấu hổ với bạn gái, lớn tiếng trách nội: “Ở trong giấy khai sinh, nội đặt con tên Nghĩa. Theo như lời nội hy vọng, nghĩa là ơn nghĩa, tình nghĩa. Tên đẹp như vậy, nội không kêu, mà cứ kêu Bòi ơi, Bòi à! Nội nói nữa, con lên thành phố ở luôn đó...”. Nội lại cười: “Ừ, quên! Mai nội sẽ không nói nữa...”. Nói thì nói vậy, chứ nội lo lắng không dám chắc ngày mai mình có quên hay không.

Nhớ lại ngày xưa, cháu thiếu sữa mẹ, khóc cả đêm, nội phải ôm cháu ngủ ngồi cho tới sáng. Dân gian bày, đặt tên con cháu xấu xí sẽ ít đau bệnh. Nội đặt tên cháu là Bòi! Tuy thích gọi tên đẹp do mình đặt, nhưng nội không dám kêu, chỉ một Bòi, hai Bòi!... Kêu riết, thành quen...

Võ Hồng Phúc

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Em muốn được là chính mình

Tốt nghiệp đại học, cô trở thành nhân viên thư viện, tạm hài lòng với đồng lương đủ chi tiêu một cách dè xẻn. Bởi so với những ngày còng lưng đạp xe hàng chục cây số dạy kèm thời sinh viên, như thế với cô đã là tốt lắm.

Truyện ngắn: Chị tôi

Chị tôi, trong bộ đồ bệnh nhân, bước theo người y tá vào phòng mổ. Nhìn dáng liêu xiêu của chị, tôi thấy chạnh lòng mà không dám khóc. Năm mươi tuổi đời, xinh đẹp và độc thân. Giống như những bông hoa trưng trong mùa nắng, những cơn buồn nhiều hơn cuộc vui đã làm cho nhan sắc chị tàn phai nhanh dần theo năm tháng.

Truyện ngắn ngắn: Chuyến xe ôm miễn phí

Tan học, mình bắt đại một chuyến xe ôm công nghệ. Chú tài xế tầm hơn 50 tuổi, chiếc xe cũ kỹ nhưng cực kỳ sạch sẽ. Suốt quãng đường chú không nói gì, chỉ lẳng lặng chạy. Đến nơi, mình hỏi hết bao nhiêu tiền thì chú xua tay: "Thôi, chuyến này chú mời, không lấy tiền." Mình ngớ người, tưởng chú đùa nên rút tờ 50k ra đưa

Truyện ngắn: Tình đơn phương

Hưởng dặn tôi đi ăn với nó bữa cơm cuối cùng trước khi đi Úc, học bổng du học 2 năm bổ sung cho luận án cao học đề tài gì đó về kinh tế. Thật ra đó chỉ là một chuyến rong chơi không mất tiền. Còn trong sâu thẳm lòng Hưởng, đây có thể là một cách để trốn chạy tình yêu.

Tản văn: Tiếng rao đêm

Thời sinh viên, tôi ở nhờ nhà ngoại đi học. Nhà ngoại gần đường tàu. Những đêm thức khuya, nghe tiếng tàu nghiến trên đường ray xình xịch xình xịch, chợt thấy mông lung những ý nghĩ xa xôi.

Truyện ngắn: Hoa Quỳnh Anh

Tôi có cả ngàn lý do để đi ngang nhà em. Những lý do của tôi chỉ để biện minh cho một điều duy nhất là tôi muốn được nhìn thấy em. Nhà em rất dễ nhận ra trên con đường nhỏ vào xóm nhỏ đó bởi giàn hoa Quỳnh Anh nở ngập tràn hoa.

Truyện ngắn: Số nghèo...

Thầy chủ nhiệm lớp tôi là thầy dạy văn. Thầy đã già, tóc bạc, dáng thầy khòng khòng, đi chúi về phía trước. Ai cũng bảo số thầy vất vả...

Truyện ngắn: Trở về mái nhà xưa

Đoàn tàu khách trườn qua đường đèo vắt ngang lưng núi. Trong toa tàu, khách còn ngon giấc, chỉ có Thuấn ngồi nghe gió gào rít, xô đập ô cửa. Phía vịnh biển, những chấm sáng ngư đăng trông như hạt tấm vung vãi trên dải lụa đen. Vẫn âm thanh xình xịch quen thuộc, nhưng nhịp gõ bánh sắt chậm lại khi đoàn tàu uốn lượn vòng cua. Lòng Thuấn nôn nao khi sắp tới quê nhà.
Top