banner 728x90

Bòi và nội

09/04/2025 Lượt xem: 2841

Cha mẹ mất sớm, Bòi ở với nội từ nhỏ. Ngày ngày nội bươn chải, gánh chè đi bán dạo khắp xóm làng, nuôi Bòi khôn lớn. Bòi lớn cao bao nhiêu, lưng nội càng còng xuống bấy nhiêu. Giờ đây Bòi đã học đại học, cuộc sống xa quê khó khăn nên ít khi về nhà thăm nội. Nội ở một mình, nhớ Bòi lắm.

Dịp cuối năm, Bòi dắt cô bạn gái người thành phố về quê giới thiệu với nội. Nội mừng quýnh, hết lau dọn phòng cho cháu, lại lo nấu nướng. Ngày đầu, nội bảo: “Bòi ơi, cháu dắt bạn gái ra vườn hái mận, hái ổi ăn đi. Lát nội nấu cơm xong, gọi tụi cháu vào ăn!...”. Ngày hôm sau, nội lại bảo: “Bòi ơi, cháu nên dắt bạn lên xóm Bàu chơi. Ở đó, quê mình mùa này trồng hoa bán Tết rất nhiều, đẹp lắm!”... Nội lúc nào cũng luôn miệng nói Bòi ơi, Bòi à!... Bòi mắc cỡ, đợi lúc bạn gái không có mặt, kéo tay nội ra sau hè nói riêng: “Con lớn rồi, nội đừng kêu tên Bòi nữa nhé? Kêu tên Bòi vừa xấu, vừa quê!...”.

Song, người già hay quên, có những chuyện mới nói buổi sáng, buổi chiều quên ngay; ngược lại, có những chuyện đã mấy chục năm về trước nhưng nhớ, kể lại vanh vách. Ngày hôm sau, nội lại quên, gọi tiếp: “Bòi ơi, ra đuổi bắt giùm nội con gà...”. Bòi xấu hổ với bạn gái, lớn tiếng trách nội: “Ở trong giấy khai sinh, nội đặt con tên Nghĩa. Theo như lời nội hy vọng, nghĩa là ơn nghĩa, tình nghĩa. Tên đẹp như vậy, nội không kêu, mà cứ kêu Bòi ơi, Bòi à! Nội nói nữa, con lên thành phố ở luôn đó...”. Nội lại cười: “Ừ, quên! Mai nội sẽ không nói nữa...”. Nói thì nói vậy, chứ nội lo lắng không dám chắc ngày mai mình có quên hay không.

Nhớ lại ngày xưa, cháu thiếu sữa mẹ, khóc cả đêm, nội phải ôm cháu ngủ ngồi cho tới sáng. Dân gian bày, đặt tên con cháu xấu xí sẽ ít đau bệnh. Nội đặt tên cháu là Bòi! Tuy thích gọi tên đẹp do mình đặt, nhưng nội không dám kêu, chỉ một Bòi, hai Bòi!... Kêu riết, thành quen...

Võ Hồng Phúc

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Tình yêu thủa học trò

Hắn nổi tiếng là con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, hộ khẩu thành phố. Bọn con gái nhắc đến hắn đầy ngưỡng mộ. Hắn trở thành người của đám đông sau đêm văn nghệ tất niên của trường. Hôm đấy, hắn đứng trên sân khấu, ôm đàn guitar hát nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc hắn rủ xuống vầng trán rộng và đuôi mắt nheo lại đa tình, làm cho biết bao cô sinh viên phải nhói tim và thao thức.

Truyện ngắn Mùa gặt lúa

Tràn ngập cánh đồng một màu vàng rực như tấm thảm vàng trải dài tít tắp báo hiệu một vụ mùa bội thu. Mới sáng sớm tinh mơ mà bà con đã đổ ra đồng thu hoạch. Không khí nhộn nhịp khắp đường làng, ngõ xóm chỗ nào cũng thấy lúa và rơm.

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 năm học 2024 - 2025 trường THCS Nam Trung Yên

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 của trường THCS Nam Trung Yên, quận Cầu Giấy, Hà Nội

Truyện ngắn: Bạn cựu chiến binh

Ông Hưng hơn bà năm tuổi. Vợ chồng lấy nhau từ sau ngày giải phóng, khi ông chuyển từ quân đội ra làm cán bộ ngành xây dựng. Tính đến nay đã trên ba mươi năm rồi, và thực ra, suốt chặng đường dài chung sống, có hai mặt con, bà chưa lần nào ghen tuông, chưa lần nào nghĩ chồng mình có mối quan hệ “ngoài luồng”. Ông cũng chưa làm gì để bà sinh nghi. Nhưng lần này bà cảm thấy khó chịu mà chẳng biết tâm sự cùng ai.

Tạp văn: Những cơn mưa

Lâu rồi cả nhà tôi chưa có một bữa cơm đông đủ. Công việc, học tập cứ cuốn các thành viên bận rộn và những bữa cơm cứ thế lệch giờ. Nhìn cả nhà quây quần, tôi nghe lòng ấm lạ lùng. Tôi chợt nhận ra chính cơn mưa là nỗi sợ năm nào nay lại giúp cả nhà tôi sống chậm lại một chút để tìm lấy yêu thương. Nhìn ra màn mưa mờ đục, tôi thầm cảm ơn cơn mưa vô cùng!

Tạp văn “Quê nhà”

Khi xa nơi đã gắn bó cả thời thơ ấu, tôi mới thấm thía nỗi nhớ quê nhà. Sau những giờ học mệt nhoài ở trường, tôi luôn muốn trở về quê, hòa mình vào cuộc sống bình yên thôn dã. Cứ mỗi lần có dịp nghỉ tết hay nghỉ hè, tôi lại cảm thấy mừng.

Bài học cuộc sống: Gieo hạt sẽ cho cây

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để nếm thử vị lạ của loại quả này.

Câu chuyện gia đình: “Bài học của cha”

Tôi là người khuyết tật. Từ ngày còn bé xíu, người ta đã chép miệng bảo tôi là con bé bất hạnh, đáng thương và tội nghiệp. Chính vì thế, trong tôi đã dần bắt đầu hình thành tính cách bi quan trước những khó khăn dù lớn hay nhỏ. Gặp bất cứ điều gì, tôi cũng đều thấy nó rắc rối và quá sức đối với một người không khỏe mạnh như mình.
Top