banner 728x90

Truyện ngắn: Vết thương chưa liền sẹo

23/03/2026 Lượt xem: 2347

Nàng đặt trước mặt anh ly nước:

- Làm sao anh biết em ở đây?  

- Hà cho anh địa chỉ của em. Với lại, Nha Trang bé xíu ấy mà !

Anh cười nhẹ. Còn nàng chỉ nhún vai, im lặng.

… Anh và nàng học cùng trường đại học. Họ yêu nhau khi nàng bước vào năm cuối, còn anh đã tốt nghiệp. Ra trường, anh được cơ quan chọn đi nghiên cứu sinh ở Nga.

Trước ngày anh lên đường, nàng bỏ một buổi học. Chỉ có nàng và anh trong phòng trọ vắng vẻ. Anh vòng tay ôm nàng thật chặt, thì thầm những lời dặn dò chi tiết như dặn một đứa trẻ lên ba. Nàng gật đầu, cắn môi để khỏi bật khóc, nhưng nước mắt vẫn rơi, lặng lẽ. Chậm rãi, từ tốn, anh đặt lên môi nàng một nụ hôn dài, nóng bỏng. Bàn tay anh nhè nhẹ lướt trên vai, trên lưng, trên người khiến nàng rạo rực. Toàn thân nàng mềm nhũn trong cảm giác tê dại, ngây ngất…

Nàng xuất hiện trước Hội đồng bảo vệ luận văn với cái bụng bó chặt. Bản luận văn của nàng được thông qua khiến nàng thở phào. Giờ thì nàng có thể nghỉ ngơi, tránh những cặp mắt nghi ngại của những người xung quanh.

Về quê, hàng xóm nhìn cái bụng lùm lùm của nàng với vẻ ngạc nhiên: “Làm đám cưới lúc nào mà không thấy mời ai?”. Nàng chìa ra những bức thư từ nước ngoài: “Anh ấy đi gấp quá nên chúng cháu chỉ tổ chức đơn giản thôi ạ!”.

Những lời bàn tán, xì xào rồi cũng qua.

Đứa con của nàng sinh thiếu tháng, dặt dẹo như dải khoai héo. May mà nàng có mẹ. Bà dậy sớm, thức khuya, cặm cụi bắt từng con ốc, con cua để đổi gạo, còng lưng hái từng cọng rau, ngọn lá để nuôi nàng, cháu. Không biết nghe ai bày, bà lặn lội đi bắt những con cóc về làm thịt, nấu cháo cho cháu. Thật kỳ diệu. Con trai nàng dần có da có thịt, cứng cáp hẳn lên. Một thời gian sau, nàng nhận quyết định về công tác tại Nha Trang.  

Lặng lẽ châm thuốc, rít một hơi dài, anh chậm rãi :

- Anh biết! Anh có lỗi với em! Nhưng… Anh đã không được lựa chọn…

Thời gian đầu sau khi anh đi, nàng hay nhận được thư anh, đầy ắp tình yêu và nỗi nhớ. Nhưng sau đó thì bặt tin, dù nàng đã tìm mọi cách dò hỏi. Ít lâu sau, Hà, cô bạn thân thời đại học của nàng báo tin: Anh đã lấy vợ. Hai năm sau, nàng trở thành vợ Tuân, người đã chấp nhận làm cha con trai nàng; người đã kiên nhẫn chờ cho những vết thương trong trái tim nàng liền sẹo. Song, hạnh phúc chẳng tày gang, Tuân mất trong một tai nạn lao động. Nỗi đau lớn đến độ đứa con chung của nàng và Tuân bị sảy ngay sau đó.

Nàng hỏi: “Anh được mấy cháu?”. Một chút đắn đo, anh chậm rãi: “Thật ra, anh không có con. Đứa con gái đầu là con riêng của vợ anh. Còn thằng con trai, lúc đầu, anh tưởng nó là con anh…”.

Không nhìn nàng, bằng một giọng trầm rất nhẹ, anh bắt đầu kể về anh, về cuộc sống mà anh đã trải qua trên đất nước xa xôi ấy. Lúc mới qua Nga, như những người khác, anh kiếm tiền bằng cách thu hoạch trái cây, giúp việc cho các gia đình neo người… và cả ra chợ bán hàng… Tuy vất vả mà số tiền kiếm được hết sức nhỏ nhoi.

Cuối cùng, anh tìm được một công việc “ngon lành”: Nhận và chuyển tiền cho khách hàng. Tuy tiền thù lao cho mỗi chuyến “công tác” rất lớn, nhưng đó là một công việc vô cùng nguy hiểm: Kẻ cướp, cảnh sát Nga… luôn rình rập.

Khi đã kiếm được một số tiền kha khá, anh quyết định dừng lại. Song, trong chuyến kiếm tiền cuối cùng, anh bị bắt. Một số tiền rất lớn bị cướp sạch. Luật chơi rất nghiêm khắc. Nếu không trả được số tiền bị mất, anh sẽ không giữ được mạng sống. Người phụ nữ sau này là vợ anh đã đứng ra bảo lãnh, dàn xếp.  

Anh ngừng lời, tiếp tục rít thuốc. Nàng nhìn theo làm khói cuộn tròn trong không khí, muốn nói một câu gì an ủi anh nhưng cổ họng tắc nghẹn.

Bất ngờ, anh chồm người qua bàn, chộp hai tay nàng lắc mạnh: “Lần ấy… Chúng mình có một đứa con, phải không em?”. Nàng thảng thốt nhìn anh, ngạc nhiên đến độ đờ người ra. Anh nhìn sâu vào mắt nàng: “Bây giờ anh rất giàu! Anh sẽ bù đắp tất cả cho em và con!”. Người nàng chợt nóng bừng. Lớp cơ trên mặt giật giật. Toàn thân run rẩy. Nàng lặng lẽ rút tay lại, quay mặt đi. Hóa ra, anh đến đây chỉ vì tưởng con trai nàng là giọt máu của anh. Nếu anh có con, nếu thằng bé kia đúng là con anh, liệu anh có tìm nàng?

Nàng định thốt lên. Mà không, nàng muốn thét lên, thật to, với tất cả sự căm hận dồn nén từ bao năm: “Đúng! Nó là con anh đấy! Thì sao nào? Bao năm qua, không có anh, mẹ con tôi vẫn sống được. Chúng tôi không cần anh!”. Hay đại loại những câu tương tự. Thật cay! Thật đau! Thật hả hê! Cho bõ những cực nhọc, tủi hờn và đau đớn mà nàng phải gánh chịu.

Nhưng nàng kìm lại được. Như thế là không công bằng. Mọi chuyện xảy ra đâu hoàn toàn là lỗi của anh? Với lại, anh đã bị trả giá! Và quan trọng hơn, dù sao đi chăng nữa, anh cũng là cha của con trai nàng.

Nhưng chừng ấy thời gian và sự cách biệt là một hố sâu ngăn cách giữa anh và nàng. Và cả những nỗi đau mà nàng đã trải qua, giống như những vết thương chưa liền sẹo. Nàng sợ nếu chạm vào, chúng sẽ lại rỉ máu.

Nàng lắc đầu, nhìn anh bằng vẻ thông cảm và áy náy:

- Em rất tiếc! Nó không phải là con anh!

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Chuyện má tôi

Với tôi, má là hình mẫu của vẻ đẹp người phụ nữ thuần đức. Má đẹp chân phương, mộc mạc nhưng mặn mà. Tôi thích mái tóc luôn bới cao thơm mùi bồ kết của má. Ba tôi chữ nghĩa nhiều, lấy má vì mến cái nết. Người trong xóm trầm trồ: “Má tụi bây làm lở núi lở non”, tôi mỉm cười hãnh diện và học ở má bài học về sự chịu thương chịu khó...

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của vùng cao phía Bắc. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Tản văn: Cảm xúc tháng Ba

Tháng Ba đã đến rồi, đất trời thay đổi từng ngày. Không còn cái ủ dột của mưa tháng Giêng, những hạt mưa li ti dai dẳng kéo dài từ sáng sớm đến những ngày tiếp theo. Nắng tháng Ba sao mà hanh hao đến vậy, một màu vàng óng như mật ong rừng, đủ sưởi ấm những ngày rét mướt. Sáng sớm, từ ô cửa sổ ban công ta bất giác nhìn ra ngoài đường lớn.

Truyện ngắn: Nẻo về bình yên

Câu nói của mẹ nhẹ như hơi thở mà tôi thấy giận mình ghê gớm. Cánh cổng nhà không bao giờ khép, như cách mẹ luôn mở lòng để đón cha con tôi trở về khi chồn chân mỏi gối. Tôi nén tiếng thở dài ở lồng ngực. May mà vẫn có mẹ, là nẻo về bình yên...

Câu chuyện gia đình: Hãy tha thứ cho em

Côn và Na thân nhau từ bé. Hai đứa đi học cùng nhau, đi chăn trâu, mót lúa cũng rủ nhau đi cùng. Na vốn còi cọc nên hay bị bọn trẻ bắt nạt, Côn luôn đứng ra bênh vực. Suốt thời cắp sách, Na và Côn thường mơ ước đổi đời bằng con đường vào đại học để thoát khỏi cuộc sống nghèo khó của cha mẹ.

Truyện ngắn: Cái giếng làng tôi

Lúa lại lên xanh. Những bờ tre, vườn chuối chẳng bao lâu đã vươn cao, bạt ngàn. Gàu mo cau lại được thả lặng lẽ xuống giếng làng vào những canh ba vắng vẻ. Mẹ quay mặt, giấu tiếng thở dài. Tôi chống đôi nạng gỗ, từng bước ra giếng.

Truyện ngắn: Xóm núi múa lân

Xóm nghèo, lọt thỏm giữa ba bề núi, lơ thơ dăm chục nóc nhà. Một con đường duy nhất nối ra ngoài. Khỏi bìa xóm là rừng, còn nguyên cỏ cây hoang dại. Dân trong xóm đa phần sống bám rừng rú. Trẻ trong xóm cũng hoang dại, hồn nhiên như cây cỏ, học một buổi, buổi còn lại lên rẫy cùng ba mẹ hoặc tha thẩn chơi nhông.

Câu chuyện gia đình: Chậu hoa ngày 8/3

Hồi mới yêu nhau, chị nũng nịu ra điều kiện rằng, sau này vào những ngày lễ, anh phải mua hoa tặng chị. Lúc cưới nhau rồi, giữ lời hứa năm xưa, hễ cứ đến ngày lễ, anh lại mua hoa tặng vợ.
Top