banner 728x90

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

09/02/2026 Lượt xem: 2415

Trạm chờ xe buýt hôm nay không hiểu sao lại đông nghẹt người. An Thi vừa thấy một chiếc xe buýt số 9 quen thuộc chạy tới, cô vội nhanh chân bước lên cửa nhìn vào trong xe thì vô cùng thất vọng vì không còn chỗ ngồi, người đứng giữa xe cũng chật cứng, An Thi khẽ thở dài rồi bước xuống đường. Chị bán vé xe la lên:

- Nè cô kia, lên rồi còn đi xuống là sao, rảnh quá ha.

- Dạ, em xin lỗi, tại xe đông quá…

An Thi lí nhí trả lời, chiếc xe buýt lao vút đi, để lại đám khói đen phía sau… An Thi đi lại băng ghế ngồi chờ chuyến xe tiếp theo. Chợt điện thoại vang lên, nhỏ Ngọc gọi. An Thi vội bấm phím nghe.

- Đi tới đâu rồi? Tụi này ra quán karaoke E5 đợi luôn nghen.

- Ờ, tui đang đợi… xe buýt, mọi người tới trước đi.

- Nhanh lên đi cô nàng. Chàng Bảo đang sốt ruột gọi tụi này như sắp cháy nhà nè.

- Ừ, biết rồi mà.

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…

“Két… két…”. Tiếng thắng xe vang lên, An Thi hoảng hồn khi thấy người mình xoay một vòng. Cô té xuống lòng đường vì va chạm với một chiếc xe gắn máy đang chạy đến. Chiếc xe máy loạng choạng tránh được An Thi và người lái xe vội quăng xe nhảy qua một bên… Nhanh như cắt, người đó kéo tay An Thi chạy nhanh vào lề đường trước khi một xe hơi chạy đến. Anh ta buông tay An Thi, đi cà nhắc ra dựng xe lên, rồi cố gắng đạp xe nổ máy. Mọi người xung quanh ngơ ngác nhìn mà chưa kịp phản ứng gì. An Thi choàng tỉnh, rồi giật mình chạy ra kêu lớn:

- Anh gì ơi, chân anh đang chảy máu kìa. Cho tôi xin lỗi.

Người thanh niên lắc đầu nhìn An Thi, rồi chạy xe đi. An Thi ngơ ngác nhìn theo, chợt thấy hối hận vì sự bất cẩn của mình, đã làm cho anh ta bị té xe. Mà cũng may là anh ta cố tình tránh cô, chứ không thì chưa biết hậu quả ra sao nữa.

- Cô có sao không?

An Thi giật mình khi nghe bác xe ôm đang dừng xe bên cạnh.

- Dạ, không sao.

- Sao cô không đứng đợi tui chạy qua đón, cũng may là anh chàng đó đã kịp tránh cô. Anh ta cũng hiền khô, hổng nói gì hết. Giờ cô tính đi đâu?

- Dạ, bác chở con đến quán karaoke ở đường Phan Xích Long.

An Thi chợt thay đổi quyết định.

- À mà thôi, bác chở con đến một tiệm bánh rồi chở con qua chùa Kỳ Quang.

******

Khuôn viên chùa Kỳ Quang thật rộng, dưới những tán cây bồ đề có nhiều ghế đá cho khách, hoặc các em bé ra ngồi nghỉ…

An Thi đi nhanh vào khu nuôi trẻ em khuyết tật. Cô chợt giật mình thấy người thanh niên với tướng đi cà nhắc đang bước dọc hành lang. Anh ta ôm thùng linh kiện máy tính đi vào khu lớp học dành cho cô nhi. Một cô bé nhìn thấy anh thì mừng rỡ, rồi ra dấu bằng ngôn ngữ ký hiệu.

An Thi cũng hiểu được ngôn ngữ này. Trong những năm đầu đại học, cô đã tham gia nhóm tình nguyện ở trường khiếm thính, rồi đến nhà tình thương để giúp cho các em bé bị khuyết tật. An Thi rất thông cảm với sự bất hạnh của các em, nên cô đã học thông thạo cách sử dụng ngôn ngữ ký hiệu, để trò chuyện với những em bị câm điếc.

Nhìn vào cách ra dấu của hai người, An Thi biết cô bé nói  máy vi tính của phòng em đang bị hư, nên rất vui khi anh thanh niên này đến để cài đặt lại giúp. Anh ta cũng vui vẻ trả lời  hôm nay sẽ cài thêm phần mềm diệt vi rút cho máy tính của các em. An Thi biết em bé đó tên là Mai, vì cô đã nhiều lần vào chùa này tặng quà cho các em. An Thi cũng nhận ra người thanh niên hồi nãy đã té xe vì tránh cô, nên vội đi đến để xin lỗi.

Bé Mai nhìn thấy An Thi thì mừng rỡ. Cô tặng bé một gói bánh và bé chúc mừng sinh nhật cô. An Thi nhìn người thanh niên và làm ký hiệu muốn xin lỗi vì chuyện té xe. Anh ta mỉm cười thật hiền, rồi kéo Mai đi cùng anh về phòng vi tính.

Bé Mai mỉm cười chào An Thi và bước đi. An Thi nhìn người thanh niên với vẻ cảm mến, cô vội ra dấu hỏi số điện thoại và Facebook của anh. Bé Mai ngạc nhiên nhìn An Thi rồi cười híp mắt ra dấu anh ấy tên là Hoàng Quân, làm anh mắc cỡ ...

An Thi vào thăm các em bé cô nhi, gửi tặng mấy gói bánh xong  ra về. Trong lòng  cô vẫn còn ấn tượng với nụ cười và ánh mắt rất tình cảm của “người thanh niên im lặng” tên Quân, đang làm IT và có tấm lòng thiện nguyện giống như cô.

*****

Đám bạn thấy An Thi, liền trách móc.

- Ê bữa nay sinh nhật mà sao tới muộn dữ vậy?

Ngọc đánh vào tay An Thi.

- Tui tưởng ai bắt cóc bồ rồi đó, làm gì mà giờ này mới tới?

- Ờ… thì đợi xe buýt lâu quá, nên phải đi xe ôm.

An Thi nói nhỏ vào tai Ngọc: “Tui mới quen được một anh chàng rất đẹp choai”.

- Ghê chưa, bao nhiêu trai đẹp xung quanh đều theo bồ hết rồi, chừa cho tui một tên coi.

An Thi nháy mắt tinh nghịch nhìn Ngọc, vừa lúc đó Bảo ôm hộp bánh kem thật to đi vào, nhìn An Thi ngọt ngào.

- Em lại kẹt xe buýt nữa hả? Anh muốn tặng em chiếc xe tay ga Vision màu hồng thật hợp dáng em, vậy mà em cứ ngại ngùng không chịu lấy mà đi.

An Thi mỉm cười.

- Dạ… Em thích đi xe buýt cho tiện, dù sao cũng cảm ơn anh.

- Em cứ xa cách với anh hoài. Tụi mình quen nhau hai năm rồi, lẽ nào con tim em chưa rung động vì anh?

An Thi im lặng nhìn Bảo, tuy anh đã đeo đuổi cô hai năm qua nhưng An Thi vẫn giữ khoảng cách. Mấy đứa bạn thân nói An Thi chảnh nhưng thật ra con tim có lý lẽ riêng của nó. Cô không thể ép mình yêu một người không hợp với tính cách cũng như khác lối sống. An Thi cười nói:

- Chuyện đó tính sau đi nha, hôm nay là sinh nhật em.

Bảo cười trừ.

- Chúc mừng sinh nhật em, thêm tuổi mới sẽ càng xinh đẹp hơn.

Giọng nhỏ Ngọc chợt vang lên.

- Thôi bắt đầu buổi tiệc nào. Mấy đứa châm nến và tắt đèn đi.

Trong ánh nến lung linh An Thi thầm cầu nguyện, nhóm bạn cùng hát lên bài Happy Birthday thật vui vẻ.

- Thổi nến đi nào.

An Thi đang chuẩn bị thổi nến, mấy đứa bạn xô Bảo lại gần. Chợt một cây nến rớt xuống trúng tay áo của Bảo làm cháy một lỗ nhỏ, anh hốt hoảng vung tay làm cho cây nến rơi xuống chân An Thi.

- Tiêu chiếc áo hàng hiệu của tui rồi. Chán quá đi!

Bảo tiếc rẻ than thở.

Ngọc hốt hoảng vội bật đèn lên. Sáp nến và ngọn lửa đã làm cho mu bàn chân của An Thi bị phồng rộp, nhưng cô mím chặt môi không than van…

An Thi vào Facebook thấy có tín hiệu chờ kết bạn. An Thi bấm nút xác nhận mà không cần vào xem vì đã biết đó là Quân.

- Chúc mừng sinh nhật muộn nhé. Mai anh sẽ có quà tặng em.

-  Cám ơn anh. Nhưng em không dám nhận đâu.

- Đó là quà sinh nhật, em không nên từ chối.

- Em thành thật xin lỗi vì chuyện làm anh bị… té xe.

- Kakaka…. Anh cười rất vui vì đã quen em trong tình huống đặc biệt đó.

- Em cũng bất ngờ, nhưng thật vui vì đã có duyên gặp lại anh ở chùa.

Hai người vui vẻ chat, vào like và bình luận trên Face của nhau. An Thi và Quân đã trò chuyện rất hợp ý và có nhiều quan điểm chung. Câu chuyện cứ thế trôi đi, đến khi An Thi tạm biệt Quân thì đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng. Cô chỉ còn đủ sức để shut down máy và ngả đầu xuống chiếc gối êm, mơ đến ngày mai…

******

An Thi thích mưa và cỏ. Cô thường một mình lang thang trong mưa, hoặc những buổi chiều nắng nhạt nằm dài trên bãi cỏ để được ngửi hương cỏ non tinh khiết. Khi quen Quân không hiểu sao An Thi lại thấy mình rất bình yên, tuy anh chưa bao giờ nói với cô một lời nào. Có người dù chỉ mới gặp nhau một lần, mà ta biết chắc chắn đó là duyên nợ, còn có người đi bên cạnh ta rất lâu nhưng chẳng bao giờ cùng chung nhịp đập với con tim mình…

Tuy phải ra dấu để trò chuyện với Quân, nhưng An Thi không cảm thấy bất tiện.  Cô lại có dịp trau dồi khả năng nói chuyện bằng ký hiệu với anh và các em bé ở chùa Kỳ Quang thuận lợi hơn. An Thi đã tìm quyển sách của Juan Pablo de Bonet để nghiên cứu kỹ hơn về ngôn ngữ ký hiệu của người câm.

Một đêm trăng rằm. Hai người ngồi bên nhau ở đồi cỏ gần cầu Ánh Sao. Quân mạnh dạn ra dấu "Anh yêu em", An Thi xúc động muốn bật khóc. Cô đã chờ đợi cảm giác hạnh phúc này từ rất lâu rồi…

An Thi thấy thoải mái hơn khi Bảo như một cơn gió thoảng, đã đến và đi không làm cho cô lo lắng. Nhưng cô bỗng nhớ đến chuyện nhỏ Ngọc nói rằng khi hai người yêu nhau, họ phải mạnh dạn ra mắt với bạn bè và gia đình, đó mới là tình yêu đích thực. An Thi hơi lo vì không biết mọi người sẽ suy nghĩ sao khi gặp Quân. Cô nhẹ nhàng ra dấu hỏi Quân.

- Mấy đứa bạn em nó muốn gặp anh.

Quân bình thản ra dấu trả lời.

-  Em cứ hẹn gặp các bạn đi.

- Nhưng mà em ngại…

Quân khẽ ôm vai An Thi, rồi ra dấu.

- Anh biết em lo lắng về chuyện anh không nói được. Nhưng khi yêu nhau hai người là một, em sẽ  thay anh nói về tình yêu của chúng ta.

-  Em rất yêu anh và lo lắng anh sẽ mặc cảm khi người khác có ý ngăn cản chuyện hai đứa mình.

Quân chợt hôn lên trán An Thi, rồi khẽ cười.

- Em nhớ hôm mình đi xem anh chàng Nick Vujicic nói chuyện không. Anh ấy cũng có một gia đình hạnh phúc thì tại sao mình lại lo ngại, phải không em?

Từ khóe mắt An Thi những giọt nước trong veo đang lăn ra. Cô đã hiểu tình yêu đôi khi không cần phải nói ra, mà chỉ qua ánh mắt, cử chỉ yêu thương và sự hi sinh vì nhau…

Hoài Thu

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Chợ nổi miền Tây

Trong nắng lóa đầu ngày, một cậu học trò níu tay tôi: “Cô ơi, cô có khách”. Tôi chưa kịp nói gì thì Ngọc hiện ra trước mặt tôi. Tôi đã từng yêu Ngọc và từng đau vùi cả tháng trời vì Ngọc. Chắc tôi sẽ mừng vì ba năm trời xa lạ anh vẫn còn nhớ, tìm tới nơi tôi trốn tránh, ngỏ lời xin lỗi và dự định đưa tôi về thành phố. Nhưng tôi đã tiễn Ngọc ra bến tàu như tiễn một người khách ghé thăm bình thường: “Em sẽ lấy chồng. Anh thấy đó, anh ấy và em vừa đi chợ nổi về”.

Tản văn: Xuân đến với mọi nhà

Một đời người vui buồn có bao nhiêu ngày Tết mà đề huề con cháu trong không khí ấm áp của tiết trời, của xuân đến bên thềm qua bao thế hệ. Đẹp và cao quý, giản đơn hay cao sang vẫn rộn rã tiếng cười chao trong nắng se vàng. Một tờ lịch cuối cùng đi qua sẽ có một tờ lịch mới mẻ tinh khôi lại đến cho ngày mới, cho năm mới, cho người thân và mong một năm mới nhiều mưa thuận gió hòa trải trên đất Việt khi xuân đến với mọi nhà.

Tản văn: Tết về quê

Tết quê mới đúng nghĩa từ ngàn xưa để lại. Nhưng kỳ thực với người xa quê, ngày Tết được sống trong không khí đoàn viên, đầm ấm gia đình mới là Tết. Tết đó vẫn mãi đi theo dặm dài cuộc đời, xa xứ bao năm vẫn nhớ thương về. Tết nhớ bóng cha già tất tưởi lo toan cho mâm cúng tất niên chiều cuối năm, bóng mẹ hao gầy mừng đứng đợi con đầu ngõ, xoa mái tóc nửa đời sương gió vẫn còn “trẻ thơ”... Tết về quê, nơi đó có sự dịu ngọt tình cảm chan chứa mãi không vơi!

Tản văn: Chợ bến sông quê

Chợ quê có thể nhóm họp trên mặt đê, ở bãi đất trống, ven đường, hay giữa đình làng... Chợ quê chỉ có dăm cái lều thấp lợp rạ mỏng, vài dãy quán ngói... mà hầu hết người mua, người bán đều đứng hoặc ngồi giữa trời, nó chỉ sôi động, ồn ã một chốc lúc buổi sáng hay chiều hôm, rồi lại tan chợ.

Tản văn: Mùa xuân quê tôi

Sau một mùa đông, từng tia nắng ấm áp của mùa xuân đã theo tháng giêng về cùng. Ngọn gió giao mùa cứ xôn xao như từng khúc hát gọi xuân về. Ánh nắng của mùa này cũng vàng hơn. Những tia nắng ấm áp báo hiệu một mùa xuân lại đang về. Bầu trời xanh cũng cao hơn cho những đàn chim én bay về.

Tết trong ký ức của con

Tết này, chúng con – những đứa con đã đủ lớn khôn để có thể tự lo cho mình - lại về bên mẹ. Mẹ ơi, đây là nhang để thắp dâng lên ông bà, đây là áo mới tặng mẹ, tặng ba nè. Còn đây nữa, đây là thuốc bổ, là sữa cho mẹ, vì bây giờ trông mẹ yếu lắm. Tết này mẹ đừng lo lắng gì nữa nhé, chúng con đã khôn lớn cả rồi.

Tản mạn: Nét đẹp văn hóa Tết Việt Nam

Tết Việt - hai tiếng thiêng liêng và ấm áp trong trái tim hàng chục triệu người con, dù ở trong lòng Tổ quốc hay còn sống khắp nơi trên hành tinh trái đất. Đó là tài sản tinh thần của nhiều thế hệ đang được gìn giữ và trao truyền lại cho con cháu mai sau.

Tản văn: Mong ước mùa xuân

Mùa xuân đã về, ai cũng cầu mưa thuận gió hòa, ai cũng mong cây xanh lộc biếc! Mùa xuân gắn với quê hương, xứ sở…nhất là trong những ngày Tết Việt đầu năm!
Top