banner 728x90

Truyện ngắn: Tìm lại người xưa

14/08/2024 Lượt xem: 2515

Với Nguyễn, đó là chuyến xe về nguồn đầu tiên sau bao bộn bề lo toan cho cuộc sống, dù chẳng phải lao động vất vả nhưng cái nghề của anh không cho phép anh dừng chân một nơi nào quá lâu. Nghề địa chất. Tranh thủ những ngày nghỉ, Nguyễn quyết “phượt” một chuyến lên miền kỷ niệm. Đó là khu di tích lịch sử quốc gia - Trung ương Cục miền Nam, tiện thể về thăm người bạn cũ ở Chàng Riệc.

Xe băng băng qua những cánh đồng lúa xanh bát ngát, qua những dòng sông yên ả thanh bình, qua những làn điệu dân ca ngọt ngào, xao xuyến bởi Nguyễn vừa thoáng gặp hình bóng con đò và cô lái xinh tươi với lòng thuyền đầy ắp sắc màu hoa, trái. Nguyễn hình như không nghe tiếng la hét của ai đó khi chiếc điện thoại của họ cứ tẹt tẹt, tè tè. Nguyễn đang sống cùng ký ức.

Ngày đó, đạn bom khốc liệt. Nguyễn nhớ hôm ấy là đầu mùa mưa, anh cùng đồng đội đi tìm ốc núi về nấu bung với trái chuối rừng, một món ngon của thiên nhiên ban tặng cho những người lính luôn phải chiến đấu gian nan, đói thường xuyên, no bất chợt. Bỗng Nguyễn và đồng đội nghe tiếng lựu pháo nổ chát chúa gần đó. Họ lao nhanh đến xem thử chuyện gì thì hỡi ôi, cô giáo của bản Rùm Đuôn bị trúng bom. Tất cả băng cá nhân được Nguyễn cùng đồng đội gom lại, băng bó cho cô rồi cáng cô về cứ.

Tuy là chiến khu, bệnh viện trong lòng đất, phương tiện cứu chữa thiếu thốn, thuốc men không nhiều nhưng với lòng nhiệt tâm thì chuyện gì cũng có thể cho kết quả khả quan, ngoại trừ thương tích quá hiểm và thời gian di chuyển quá dài. Các y, bác sĩ hôm đó đã vận dụng hết tài năng của mình nhưng kết quả chưa thật sự hoàn hảo như mong đợi, bởi cô gái bị thương nhiều chỗ và mất khá nhiều máu. Một cuộc hội ý y khoa chớp nhoáng là phải tiếp máu cho cô ấy. Những người lính đã sẵn sàng... nhưng chỉ có Nguyễn là người thích hợp bởi anh cùng nhóm máu với cô. Vậy là rõ rồi. Cánh lính còn lại chia nhau làm ốc, lặt rau và nấu cháo. Họ mong Nguyễn và cô gái sẽ nhanh chóng hồi phục bởi món ăn này tuy dân dã nhưng vô cùng ngon và bổ.

- Đây cũng là rượu quý đấy, toàn là mật nhân, đương quy, cao sơn dương... các cậu làm một ly cho khỏe gân cốt - Bác sĩ bệnh viện khẩn khoản mời cánh lính khi công việc truyền máu cho cô gái đã hoàn thành.

- Rõ.

- Còn Nguyễn sao rồi, bác sĩ?

- Có em y tá bón cháo cho rồi, các cậu yên tâm. Nghỉ ngơi chốc lát là về được thôi.

* * *

Về lại đơn vị, bẵng đi một thời gian, Nguyễn thôi không nghĩ về cô gái ấy nữa. Cho đến một hôm, đồng đội vào báo có người đến thăm thì Nguyễn thật sự bồn chồn. Hẳn là cô gái ấy rồi bởi Nguyễn đâu còn ai thân thích.

- Chào cô giáo.

- Chào anh, cho em gặp anh Nguyễn.

- Là tôi đây.

- Anh Nguyễn... - Cô gái khóc thút thít - Em cảm ơn anh vô cùng...

- Có gì đâu, cô giáo.

- Không có anh, các anh... thì em đã đi rồi.

Nguyễn vụng về không dám lau mắt cho người ta.

- Số mệnh cả thôi cô giáo à, giống như không có cô và dân bản thì chúng tôi không thể hát bài “Tiếng chày trên sóc Bom Bo”.

Cô gái phì cười. Quà cho anh là đôi gà mái, xấp giấy kẻ ngang và vài cây bút bi - những thứ rất hiếm trong thời chinh chiến. Nguyễn từ chối khéo vì nghĩ cô giáo cần chúng hơn mình.

- Tôi xin nhận đôi gà để mời anh em... còn giấy, bút xin gởi lại cô giáo...

- Bộ anh chẳng bao giờ viết thư cho người nhà sao?

- Có ai đâu để mà viết.

- Bạn bè cũng không ư?

Nguyễn nhè nhẹ lắc đầu. Cô gái nhìn về xa xôi, nghe chừng đang xúc động thật sự.

- Em cũng chỉ có một mình...

Nguyễn nhìn cô gái thật chậm như sợ những nét xinh xắn của đôi mắt, đôi môi, mái tóc đen óng lõa xõa sau vai kia không hằn rõ trong những ngày sau.

- Khi nào có dịp xuống làng, mời anh ghé trường em chơi nhé.

- Nhất định rồi cô giáo.

Họ quen nhau từ đó và cũng yêu nhau từ đó.

Cuộc đời luôn như con vụ quay cuồng, Nguyễn cùng đồng đội được lệnh thuyên chuyển qua mặt trận khác trong một đêm trăng rằm. Họ xa nhau không một lời từ biệt, không một kỷ vật ước thề.

* * *

- Đến nơi rồi, cô bác ơi.

Tiếng anh lơ xe cắt ngang dòng suy tư của Nguyễn. Mưa xuân lắc rắc phía cánh rừng biên giới làm cho những tia nắng cuối ngày ngưng đọng thành cái cầu vồng khổng lồ bao trùm cả ngọn núi Một hùng vĩ và thiêng liêng. Nguyễn phân vân bởi con đường về bản còn xa lắm, trong ký ức anh phải đi bộ cả ngày trời mới tới.

- Chị ơi, cho hỏi đường về Rùm Đuôn còn xa không?

- Có xe bus mà anh, lo gì. Khoảng hơn tiếng xe chạy.

- Cảm ơn chị.

- Tui cũng về đó mà.

- Thế thì hay quá, chị cho tôi theo với nhé.

- Cái anh này... - Người phụ nữ cười thật tươi.

Đó là một phụ nữ tuổi ngoài bốn mươi với nước da ngăm ngăm nhưng rắn chắc. Chị khá đẹp. Nét đẹp của người đủ đầy hạnh phúc.

- Chị này, ngày xưa nơi đó thưa thớt dân cư lắm mà.

- Mới phát triển sau năm 80.

- Còn chị...

- Tui thuộc diện dân nghèo thành thị không có việc làm ổn định nên phải đi kinh tế mới...

- Nhưng đâu phải hun hút miệt này?

- Tui có chị gái dạy học ở đây từ trước ngày giải phóng nên chọn.

Nguyễn hơi trầm tư bởi ngày đó bản chỉ có một trường học và chỉ có La là nữ. Lẽ nào...

- Phải La không? Phải người trong tấm ảnh này không?

Nguyễn móc ví lấy ra tấm ảnh trao cho người phụ nữ.

- Đúng rồi, chị tui đây mà. Ảnh chụp hồi chị đi học.

Một chút xúc động thoáng qua, người phụ nữ tiếp:

- Anh đã lập gia đình và ở thành phố?

- Chưa chị ạ.

- Để... thành kim cương chắc!

Nguyễn cười bâng quơ, nghĩ thầm cô gái này đáo để thật.

- Vậy theo chị, tôi có nên đến thăm La không? Tôi chỉ có người quen duy nhất ở đó là cô ấy.

- Tùy...

- La đã có gia đình?

- Thành tượng đá rồi, chị cũng chẳng có ai.

Nguyễn quay mặt đi để người phụ nữ không nhận ra là anh đang xúc động. Nguyễn trách mình không can đảm, không dám đối diện với sự thật là mình đã có vợ và đã chia tay với người vợ ấy.

- Chị này, giúp tôi tìm mua một bó hoa hồng.

Người phụ nữ nhìn Nguyễn:

- Xứ này làm gì có hoa hồng.

- Thế thì có hoa gì?

- Hoa xương rồng.

- Ai lại đi tặng cho người mình thương thứ hoa lắm gai ấy?

- Anh mà cũng thương chị tui nữa à, sao bắt chị tui đợi mòn đợi mỏi.

- Hoàn cảnh đưa đẩy chớ tôi có muốn đâu.

- Thôi, không bàn chuyện đó nữa. Ta vào chợ xã mua vài thứ cho bữa cơm chiều rồi về anh nhé, chị em đang chờ.

Nguyễn cùng người phụ nữ vào chợ. Vừa đi anh vừa huýt sáo nho nhỏ bản nhạc Valentine’s day dịu dàng nhưng sâu lắng, bản nhạc mà ngày xưa La thường hát cho anh nghe.

- Hoa hồng kìa - Nguyễn khều tay người phụ nữ.

- À… ngày mai là 8-3 nên chợ nhập về bán lễ, chứ ngày thường làm gì có.

- Chọn giúp anh hai bó hoa đẹp nhất nhé.

- Một thôi chứ...

- Đâu được, em cũng là người phụ nữ đáng yêu mà.

Nguyễn cười, người phụ nữ cũng cười. Mùa vẫn đang xuân. Vui nhất có lẽ là Nguyễn, bởi anh vừa gặp lại tình yêu chân thật của mình. Dẫu muộn nhưng chắc chắn là an bình, không sóng gió chênh chao.

Phúc Nguyên

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top