banner 728x90

Truyện ngắn: Đề phòng

15/04/2025 Lượt xem: 2890

Trong tình bạn, anh ghét nhất sự nửa vời. Tính anh thẳng thắn, đã chơi với ai là hết mình với người đó, không chút đắn đo. Mấy lần anh bị bạn lừa nhưng tính anh vẫn vậy, không chịu thay đổi.

May mà anh có người bạn thân, chơi với nhau những hai mươi năm, tình cảm thắm thiết. Có chuyện vui buồn về gia đình, về cuộc sống, anh đều tâm sự với bạn. Ngược lại, mỗi lần có điều gì vui, bạn đều gọi anh đến chia vui. Một lần, bạn ngẫu hứng làm bài thơ tặng anh, anh thẳng thừng chê: “Dở tệ, vậy mà cũng bày đặt làm thơ!”. Bạn nóng nảy: “Uổng công tôi thức đêm, làm thơ tặng ông! Ông nói như thế, khác nào đánh đổ hết công lao của tôi. Từ nay về sau, tôi với ông không bạn bè gì nữa!...”. Anh cố giải hòa, nhưng bạn nhất quyết không chịu quay lại. Anh luyến tiếc và ngẫm nghĩ, bao nhiêu kỷ niệm ân tình, một chút thẳng thắn thật lòng chê bạn, tình bạn coi như chấm hết! Điều làm anh buồn hơn là, khi không còn chơi với nhau, bạn đi nói xấu, thêm bớt với mọi người về gia đình, về cuộc sống của anh, những điều anh đã tin tưởng tâm sự với bạn.

Một buổi chiều, sau khi tan sở, anh với thằng bạn ở cơ quan rủ nhau đi nhậu. Anh tâm sự về chuyện của mình: “Tôi rút kinh nghiệm rồi, bạn bè không nên tâm sự hết với nhau, ông ạ! Càng tâm sự nhiều, càng đau!...”. Bạn tỏ ra hiểu biết, khuyên: “Đúng vậy, bạn bè không nên tâm sự hết, nên chơi “nửa vời” thôi, để còn đường thối lui. Nếu một mai không còn chơi với nhau nữa, sẽ an toàn cho mình hơn!”. Anh thấy bạn nói cũng có lý... Có điều đêm về, anh cứ trằn trọc suy nghĩ: Bạn bè chơi với nhau mà luôn đề phòng, “nửa vời”, tính đường thối lui, đâu phải là tình bạn nhỉ !?...

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nhật ký tình yêu

Không biết từ bao giờ, tôi thích đứng bên ngoài cửa sổ ngắm em. Tôi thích nhìn em mê mải đọc báo, thích cái dáng trầm tư của em đang ngẫm ngợi. Và điều này nữa, thỉnh thoảng, tôi và em cùng nhận xét, bàn bạc về một truyện ngắn nào đó… Chính đôi mắt rực sáng, long lanh của em truyền cho tôi sự phấn khích để tôi hoa chân múa tay một cách say mê. Đôi mắt em hay mùi lá hương nhu quen thuộc tỏa ra từ mái tóc em làm tôi ngây ngất?

Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn

Cuộc sống hiện đại với bao bận rộn và đủ đầy, những đứa con bé bỏng của chị chẳng thèm những thứ quà vặt của miền quê nghèo ngày xưa mà hào hứng bên hiên nhổ tóc bạc cho mẹ để được trả mấy ngàn đồng, chúng cứ vô lo với chuyện học hành, với đủ thứ chuyện khác.

Truyện ngắn: Về miền dĩ vãng

Có tiếng gọi văng vẳng bên tai khiến ông choàng thức, nheo mắt nhìn ra bên ngoài. Nơi khung cửa, nắng chiều đang le lói chiếu sáng qua tấm màn che màu vàng nhạt hắt ánh sáng vào chỗ ông nằm. Ông ngồi dậy tựa tay vào thành giường rồi lê bước đến cửa đẩy nhẹ quai nắm để cảm nhận luồng gió mát, nhìn phía ban công dưới ấy là lòng đường có những sợi dây điện giăng ngang chằng chịt.

Câu chuyện gia đình: Đứng núi này trông núi khác

Thời gian qua đi, cuộc sống ngày càng thay đổi tốt đẹp hơn lên. Chồng Phượng đã làm được những gì anh mong muốn. Phượng vẫn ngày hai buổi với công việc của nhân viên văn phòng, cộng thêm những bận bịu gia đình với số thành viên tăng thêm. Phượng không mong gì hơn cuộc sống vật chất tuy không thoải mái lắm nhưng tinh thần thanh thản, bình yên.

Truyện ngắn: Em muốn được là chính mình

Tốt nghiệp đại học, cô trở thành nhân viên thư viện, tạm hài lòng với đồng lương đủ chi tiêu một cách dè xẻn. Bởi so với những ngày còng lưng đạp xe hàng chục cây số dạy kèm thời sinh viên, như thế với cô đã là tốt lắm.

Truyện ngắn: Chị tôi

Chị tôi, trong bộ đồ bệnh nhân, bước theo người y tá vào phòng mổ. Nhìn dáng liêu xiêu của chị, tôi thấy chạnh lòng mà không dám khóc. Năm mươi tuổi đời, xinh đẹp và độc thân. Giống như những bông hoa trưng trong mùa nắng, những cơn buồn nhiều hơn cuộc vui đã làm cho nhan sắc chị tàn phai nhanh dần theo năm tháng.

Truyện ngắn ngắn: Chuyến xe ôm miễn phí

Tan học, mình bắt đại một chuyến xe ôm công nghệ. Chú tài xế tầm hơn 50 tuổi, chiếc xe cũ kỹ nhưng cực kỳ sạch sẽ. Suốt quãng đường chú không nói gì, chỉ lẳng lặng chạy. Đến nơi, mình hỏi hết bao nhiêu tiền thì chú xua tay: "Thôi, chuyến này chú mời, không lấy tiền." Mình ngớ người, tưởng chú đùa nên rút tờ 50k ra đưa

Truyện ngắn: Tình đơn phương

Hưởng dặn tôi đi ăn với nó bữa cơm cuối cùng trước khi đi Úc, học bổng du học 2 năm bổ sung cho luận án cao học đề tài gì đó về kinh tế. Thật ra đó chỉ là một chuyến rong chơi không mất tiền. Còn trong sâu thẳm lòng Hưởng, đây có thể là một cách để trốn chạy tình yêu.
Top