banner 728x90

Truyện ngắn: Đề phòng

15/04/2025 Lượt xem: 2935

Trong tình bạn, anh ghét nhất sự nửa vời. Tính anh thẳng thắn, đã chơi với ai là hết mình với người đó, không chút đắn đo. Mấy lần anh bị bạn lừa nhưng tính anh vẫn vậy, không chịu thay đổi.

May mà anh có người bạn thân, chơi với nhau những hai mươi năm, tình cảm thắm thiết. Có chuyện vui buồn về gia đình, về cuộc sống, anh đều tâm sự với bạn. Ngược lại, mỗi lần có điều gì vui, bạn đều gọi anh đến chia vui. Một lần, bạn ngẫu hứng làm bài thơ tặng anh, anh thẳng thừng chê: “Dở tệ, vậy mà cũng bày đặt làm thơ!”. Bạn nóng nảy: “Uổng công tôi thức đêm, làm thơ tặng ông! Ông nói như thế, khác nào đánh đổ hết công lao của tôi. Từ nay về sau, tôi với ông không bạn bè gì nữa!...”. Anh cố giải hòa, nhưng bạn nhất quyết không chịu quay lại. Anh luyến tiếc và ngẫm nghĩ, bao nhiêu kỷ niệm ân tình, một chút thẳng thắn thật lòng chê bạn, tình bạn coi như chấm hết! Điều làm anh buồn hơn là, khi không còn chơi với nhau, bạn đi nói xấu, thêm bớt với mọi người về gia đình, về cuộc sống của anh, những điều anh đã tin tưởng tâm sự với bạn.

Một buổi chiều, sau khi tan sở, anh với thằng bạn ở cơ quan rủ nhau đi nhậu. Anh tâm sự về chuyện của mình: “Tôi rút kinh nghiệm rồi, bạn bè không nên tâm sự hết với nhau, ông ạ! Càng tâm sự nhiều, càng đau!...”. Bạn tỏ ra hiểu biết, khuyên: “Đúng vậy, bạn bè không nên tâm sự hết, nên chơi “nửa vời” thôi, để còn đường thối lui. Nếu một mai không còn chơi với nhau nữa, sẽ an toàn cho mình hơn!”. Anh thấy bạn nói cũng có lý... Có điều đêm về, anh cứ trằn trọc suy nghĩ: Bạn bè chơi với nhau mà luôn đề phòng, “nửa vời”, tính đường thối lui, đâu phải là tình bạn nhỉ !?...

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Cam chịu

Tình yêu khiến người ta cần có nhau và chính điều đó khiến cho nụ cười luôn rạng ngời trên mặt người chứ không phải là những giọt nước mắt. Lại càng không phải là bóng tối đến nỗi không nhìn thấy được ánh trăng chiếu vọng vào nhà, phải không Hường? Riêng tôi, tôi vẫn tin rằng Minh sẽ đi tìm Hường, khi đó Minh phải là con người hoàn toàn khác.

Truyện ngắn: Câu chuyện lính đảo

Những câu chuyện mộc mạc, giản đơn, xù xì như những rừng san hô dưới biển ấy, nhưng với mỗi chiến sĩ đã từng sống ngoài đảo, nó lại có sức sống mãnh liệt vô cùng. Lung linh, tỏa sáng trong trái tim mỗi người lính như mới hôm nào.

Truyện ngắn: Rau muống biển

Nơi tôi ở là một làng chài ven biển. Tôi sinh ra đã thấy biển trên đời, ấu thơ nơi tôi lớn là những ngày tôi chạy dọc hoài theo những triền cát nghe sóng vỗ vào lòng...

Truyện ngắn: Bức tranh thứ hai

Ba mươi tám tuổi, Nhã vẫn sống trong cảnh phòng không. Ngoài bộ bàn ghế salon và hai chiếc tủ gỗ, một đựng rượu trà, một chứa đầy sách, trong nhà chỉ có thêm vài vật dụng sinh hoạt bình thường như ti vi, tủ lạnh, giường nệm, bếp ga. Thế là đủ.

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.

Truyện ngắn: Tình yêu ba người

Tôi là bạn của Tuấn, Hân và Thảo. Tôi thấy ba người vẫn đối với nhau rất thân thương sau đám cưới. Tôi tin rồi Tuấn sẽ có được hạnh phúc mới bởi tình yêu đã cho anh hiểu ra nhiều điều. Cả Hân và Thảo nữa. Những con người dám yêu vì mình, dám thành thật để là bạn. Tôi thích và quý những tính cách ấy.

Tản văn: Chia tay mùa hè

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.
Top