banner 728x90

Truyện ngắn: Bác xích lô và ông khách lạ

20/08/2025 Lượt xem: 2786

Cuối năm, dòng người trở nên đông đúc. Ai cũng hối hả lo mua sắm bánh mứt, cây cảnh, trang trí nhà cửa thật đẹp để đón năm mới. Riêng bác xích lô vẫn như mọi ngày: sáng ăn qua quýt ổ bánh mì rồi đạp xe đến gần bến xe, chờ những chuyến xe khách từ các tỉnh về, đón mời khách...

Đã mấy ngày nay, bác không chạy được cuốc xe nào. Mấy năm trước, cuối năm, những người làm ăn tha hương hoặc các cô cậu sinh viên về quê đông lắm, sân ga trở nên nhộn nhịp. Năm nay, khách đi đâu hết trơn, hoặc có lẽ mấy tài xế taxi, xe thồ ở bến giành hết khách rồi. Cái nghề đạp xích lô thô sơ, chậm chạp của bác, ai mà thèm đi nữa. Thôi, xong vụ Tết, sang năm, bác kiếm việc khác làm có lẽ hay hơn! Song, đúng vào lúc chán nản nhất, bác gặp được một vị khách hào phóng. Cuộc sống có những điều bất ngờ, thật thú vị biết bao!

Vị khách tuổi chừng ba mươi, mặc quần áo đã bạc màu. Anh ta đến gần bác, lịch sự hỏi: “Anh có thể chở em đến nhà nghỉ nào gần đây được không?”. Qua cử chỉ và lời nói, bác đoán vị khách này thuộc người có học thức. Đến nhà nghỉ, người khách bước xuống xe, hỏi: “Anh lấy bao nhiêu tiền công”? Tuy có thiện cảm với khách, song đang lúc khó khăn, bác đành “chém”: “50 nghìn đồng!”. Vị khách không nói gì, vẫn vui vẻ, tươi cười, còn lịch sự đưa tiền cho bác bằng hai tay. Đã vậy, anh ta còn nói: “Chiều nay, anh chở giúp em tham quan cảnh đẹp nơi đây được không?”. Như vớ được mánh, bác nói như reo lên: “Được chứ, được chứ!...”.

Bình thường trưa nào bác xích lô cũng ngủ nửa tiếng để có sức chạy tới khuya. Hôm nay, bác không ngủ, ăn xong đĩa cơm bụi là đạp xe tới nhà nghỉ. Đến nơi, bác thấy khách đã ngồi đợi sẵn. Có lẽ anh ta nóng lòng muốn tham quan hết cảnh đẹp nơi đây. Thấy bác đến, anh đứng dậy, mừng rỡ, bắt tay rồi leo lên xích lô, không cần hỏi giá cả. Đầu tiên, bác chở khách đi một vòng quanh thành phố. Đi đến chỗ nào, khách cũng tỏ ra thích thú. Lúc chở đến mấy địa điểm khác, bỗng dưng khách nhảy xuống đất, nói:

- Anh mệt rồi, để em chở cho!

Bác xích lô ái ngại:

- Không được, em là khách mà không thể để em chở anh được.

Thế nhưng người khách vẫn nhất quyết đổi chỗ với bác xích lô. Từ lúc đó trở đi, vị khách du lịch chở bác đi ngắm cảnh, lúc nào mệt thì thay nhau chở, nói cười vui vẻ, giống như hai người bạn. Ngày nào bác xích lô cũng gắn bó với chiếc xe nhưng chỉ ngồi đằng sau, gồng hết sức mình để chở khách. Hôm nay là lần đầu tiên trong đời bác vinh dự được ngồi đằng trước cho khách chở mình nên cảm động lắm. Đến chiều, sau khi đi hết các điểm du lịch và quay về nhà nghỉ, người khách hỏi:

- Anh lấy bao nhiêu tiền công?

Bác xích lô lúng túng:

- Anh chở em một đoạn, em chở anh một đoạn, thật lòng không biết lấy bao nhiêu cho phải. Thôi thì em đưa anh bao nhiêu cũng được!

Người khách lấy 500.000 đồng nhét vào túi bác, lại còn mời: “Tối nay, anh em mình đi nhậu nhé!”.

Buổi tối, bác và vị khách ngồi nhậu bên cái quán ở vỉa hè, tỉ tê tâm tình, giống như bạn thân xa lâu ngày gặp nhau. Lúc này, bác mạnh dạn hỏi:

- Qua cách ăn nói lịch sự, tế nhị, anh đoán chắc em là người có học thức cao?

- Dạ không, em học hành dở dang...

- Em xài tiền hào phóng, không tính toán với anh, hẳn em phải khá thành đạt?

- Dạ không...

- Vậy em làm gì?

- Dạ... ở Sài Gòn, em cũng đạp xích lô!

Bác xích lô ngạc nhiên:

- Em đạp xích lô, sao hào phóng với anh như thế?

Đến đây, người khách thành thật tâm sự:

- Mình cùng nghề, nên em hiểu nỗi khổ của nhau! Vừa rồi, em may mắn chở một bà Việt kiều tốt bụng, bà ấy cho em mấy trăm đô la. Nhân lúc gần Tết ế ẩm, em tranh thủ thời gian đi chơi Tết sớm, chứ đầu năm, người ta vui vẻ đi chơi, mình phải gồng lưng đi làm, rảnh đâu mà đi...

Bác xích lô đứng dậy, móc bóp:

- Cũng cảnh nghèo khó như nhau, anh không lấy tiền em đâu!

Vị khách chặn tay lại:

- Em còn trẻ, có nhiều cơ hội. Anh cứ cầm tiền, mùng một Tết anh đừng đi làm, hãy chở chị đi chùa một lần giống như người ta!...

Bác xích lô ngậm ngùi, xúc động nói:

- Cảm ơn em, cho anh mượn tạm! Sau này có duyên, có dịp, anh sẽ gửi lại em!...

Nói vậy, nhưng trong lòng bác lo lắng, không biết về sau mình có tiền để vào Sài Gòn gửi lại món nợ này không!?...

Phúc Nguyên

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.

Truyện ngắn: Tình yêu ba người

Tôi là bạn của Tuấn, Hân và Thảo. Tôi thấy ba người vẫn đối với nhau rất thân thương sau đám cưới. Tôi tin rồi Tuấn sẽ có được hạnh phúc mới bởi tình yêu đã cho anh hiểu ra nhiều điều. Cả Hân và Thảo nữa. Những con người dám yêu vì mình, dám thành thật để là bạn. Tôi thích và quý những tính cách ấy.

Tản văn: Chia tay mùa hè

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.

Truyện ngắn: Đi trong cơn mưa

Cuộc sống của tôi từ sau khi cưới anh chỉ là quanh quẩn ở thành phố này, trong căn nhà rộng 305 mét vuông, có vườn hoa, thảm cỏ, ghế xích đu, có tường rào cong cong bằng sắt, có cả tiếng chim hót buổi sáng chao đậu trên các cây cao. Tôi cũng thèm đi rong chơi đến một miền đất nào đó, dẫu chỉ là một bản làng heo hút, một con đường quê đất đỏ và có thể chỉ là một làng chài ven biển. Những giấc mơ đó của tôi, Luân đều thực hiện được mỗi khi có điều kiện.

Truyện ngắn: Sau mỗi chuyến ra khơi

Như một lẽ thường nào đó, khi đứng trước biển, ba tôi lại đượm buồn. Cái buồn dường như không có nguồn cơn, chỉ vắt dòng đi qua khắp miền ký ức, rơi tõm vào dòng sóng cuộn xô rồi hóa thành những cái nhìn xa ngái trong đôi mắt đầy những quầng thâm của ba. Và chỉ cần nhìn dáng ông tập tễnh từng bước và vài tiếng ho khục khặc kéo theo, người ta sẽ biết, ông đang yếu đuối trước cuộc đời.

Truyện ngắn: Vết rách

Trong cuộc sống, đôi khi cả trong giấc mơ, con người vắt cạn trí lực để mưu cầu hạnh phúc. Vậy mà nỗi đau luôn rình rập còn hạnh phúc thật mong manh. Cháu nội chị vừa đến tuổi đi mẫu giáo thì con dâu chị bỏ chồng con đi về một bến bờ xa lắc... Đôi cánh tay đã mất đi một bàn tay của người mẹ lại phải giúp con trai đứng vững trong những tháng ngày hụt hẫng.

Truyện ngắn: Chuyện thời chiến tranh

Qua khỏi cánh rừng thưa là chạm vào ánh sáng vàng rực của cánh đồng đã nhuộm chín màu trăng. Xa xa là những vườn cây ăn quả liền nhau, vươn cao hơn tất cả là những thân cây cau vững chãi.
Top