banner 728x90

Truyện ngắn: Anh thương binh

01/05/2025 Lượt xem: 2726

Tôi rời quân ngũ trở về quê với đôi nạng gỗ nhưng lòng vẫn rộn lên niềm vui vì đất nước, quê hương không còn nỗi ám ảnh của chiến tranh.

Vợ tôi đến với tôi trong sự tình cờ. Đó là ngày đoàn thanh niên xã tình nguyện giúp những gia đình thương binh liệt sĩ. Thấy tôi đang đứng trên đôi nạng gỗ cuốc đất, cô ấy thấy thương nên bắt chuyện. Rồi chúng tôi nên vợ, nên chồng bắt đầu từ ngày ấy.

Tôi rất thương yêu vợ. Tôi xin cho vợ vào dạy ở trường mẫu giáo của xã. Để đáp ứng yêu cầu phải có trình độ lớp 12, tôi động viên vợ đi học bổ túc ban đêm. 3 năm đối với tôi là một quãng thời gian đầy thử thách, khi con đầu lòng của chúng tôi mới 2 tuổi. Vợ tôi phải đi học ở thị trấn cách nhà cả chục cây số, lại đi học vào ban đêm, nhiều lúc thương vợ mà chẳng thể làm sao được. Đôi lúc  thấy vợ tỏ ra chán nản, tôi chỉ biết động viên, an ủi: “Cuộc sống nay khác rồi em ạ! Bất luận làm việc gì cũng vậy, không có bằng cấp, học vấn thì không thể nào làm tốt được công việc. Em hãy cố gắng lên”. Rồi vợ tôi cũng có được bằng phổ thông trung học.

Nhưng sự việc không dừng lại ở đó, thêm một lần nữa tôi phải gồng mình trên đôi nạng để động viên vợ đi học tiếp trường Cao đẳng Sư phạm mẫu giáo Trung ương ở thành phố. Nỗi vất vả, đổ mồ hôi trên từng đám ruộng và chăm chút con cái không bằng những cơn sóng lòng khi chịu đựng lời đàm tiếu của hàng xóm rằng “không biết giữ vợ ở nhà, không khéo cốc mò, cò xơi”. Nhưng tôi tin vợ, tin vào tình cảm vợ chồng chung sống bao nhiêu năm nay nên bỏ ngoài tai những lời nói đó. Hạnh phúc và sự thành công không phụ lòng những người biết hy sinh, chờ đợi. 4 năm sau, vợ tôi ra trường, tôi mừng rơi nước mắt và cảm thấy sung sướng vô cùng.

Bây giờ vợ tôi là hiệu trưởng trường mẫu giáo mầm non của xã, các con tôi đã vào đại học. Nhiều khi tôi nói đùa với vợ: “Nếu anh không là thương binh thì làm gì anh có được em và các con như hôm nay”. Vợ tôi chỉ biết ngả đầu vào vai tôi. Hạnh phúc đến với tôi thật trọn vẹn.

 

Phúc Nguyên

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Không thể chờ đến ngày mai

Ký ức tuổi thơ bên cố là những buổi trưa trốn cha mẹ lang thang hết khu vườn này đến cánh đồi khác cùng tụi nhỏ trong xóm. Nhà cố nằm giữa đồng, đằng sau là dòng sông và trước mặt là một ngọn tháp cổ kính. Thuở bé, khung cảnh nên thơ ấy không hấp dẫn tôi bằng những thứ trái dại trong khu vườn mênh mông của cố.

Tạp văn: Dòng kênh quê tôi

Con kênh bê tông dẫn nước từ đập sông Cái về tưới đồng ruộng nằm sát gò đất trồng hoa màu của tôi. Mùa lại mùa, bên này kênh tôi gánh nước tưới rau, bên kia kênh em ngồi giặt áo mỗi sáng mỗi chiều. Dòng kênh là chứng nhân cho chuyện tình của tôi và em lớn lên theo năm tháng, là mạch sống để dân làng tôi no đủ.

Truyện ngắn: Ngoại tình

Tôi ngước nhìn lên bức ảnh cưới treo ở góc phòng, hai kẻ kia đang tay trong tay, tay ôm hoa tươi cười mãn nguyện. Mười năm trước chắc hẳn cả tôi và chồng tôi đều nghĩ, được cùng nhau sống dưới một mái nhà là niềm hạnh phúc nhất thế gian. Thực ra thì cũng đã có những ngày như vậy. Cho đến khi áo cơm đè nặng, và những đứa con lần lượt ra đời…

Câu chuyện gia đình: Cha và con

Những câu chuyện nhỏ thôi, nhưng rất đời, với những lát cắt nhiều dư vị, với những thông điệp đầy ý nghĩa về tình cảm gia đình. Ở đó có chút xa xót thật đấy, nhưng rồi lại vẫn thấy lẩn khuất cái tình đời, tình người đằng sau những câu chữ...

Nắm cỏ sữa

Những câu chuyện nhỏ thôi, nhưng rất đời, với những lát cắt nhiều dư vị, với những thông điệp đầy ý nghĩa về tình cảm gia đình. Ở đó có chút xa xót thật đấy, nhưng rồi lại vẫn thấy lẩn khuất cái tình đời, tình người đằng sau những câu chữ...

Truyện ngắn: Đi câu

Nghỉ hè, nó được về quê chơi ít hôm. Thấy hai thằng cạnh nhà cũng bằng tuổi nó đi câu cá, nó xin đi theo. Biết nó là con gái thành phố, chưa quen câu cá, một thằng tuyên bố:

Truyện ngắn: Chuyện hôn nhân của má và tôi

Từ tòa án, chị dông xe về thẳng nhà ba má. Mới đến cổng, thấy ba má ngồi ngoài thềm, chị ào ào: “Xong hết rồi, tòa cho ly hôn, tuyên sắp nhỏ ở với con”. Thấy ba má không nói năng gì, chỉ có tiếng thở dài, chị tiếp: “Ba đừng giận, má đừng trách, tội nghiệp con. Đường hôn nhân của con ngắn quá, đâu như ba má, rộng thênh, thẳng tắp, cứ thế mà đi”. Má nhìn chị lắc đầu, vu vơ: “Thẳng đâu mà thẳng, rộng đâu mà rộng, bây”.

Câu chuyện gia đình: Vô tâm hay vô ý

Nói năng thận trọng, chín chắn trong giao tiếp là đều cần thiết đối với tất cả mọi người. Tuy nhiên, hầu hết mọi người chỉ chú trọng đến điều này khi quan hệ tiếp xúc ở cơ quan, trong công việc hay ở chỗ đông người… mà ít khi được chú ý trong quan hệ sinh hoạt gia đình. Chính vì vậy, đôi khi chỉ vì những câu nói vô tình mà làm cho mối quan hệ gia đình trở nên rắc rối, phức tạp, hiểu lầm nhau, dẫn đến những trận xung đột không đáng có trong cuộc sống vợ chồng.
Top