banner 728x90

Tản văn: Ký ức tuổi thơ

27/08/2025 Lượt xem: 2362

Ở quê tôi, nhà nào cũng trồng ít nhất một hàng cau. Cau vừa làm hàng rào, vừa che bóng mát và lấy quả cho các cụ ăn trầu môi đỏ thắm. Cau cũng góp phần cải thiện đời sống của người dân quê tôi.

Từ bé tôi đã thấy hai hàng cau thẳng tắp trước ngõ. Những tán lá xòe tỏa bóng mát, những buồng cau đầy trái lúc lỉu. Đến quê tôi, nếu không cẩn thận sẽ bị lạc vì ngõ nhà nào cũng giống nhau. Đặc biệt, tất cả các xóm trong xã đều lấy những con số để đặt tên, chỉ riêng xóm tôi được gọi đơn giản là xóm Cau.

Tôi yêu lắm những cây cau trước ngõ! Mùa hè, khi việc học gác lại, những trò chơi được bày ra. Nào là ô ăn quan, đánh đáo, nhảy dây, đánh kiện…Chúng tôi chơi vô tư mà không sợ nắng vì đã có những tán lá cau tạo thành những cái những chiếc ô khổng lồ che bóng mát.

Những hôm mất điện, ngoại tôi lại lấy những mo cau làm thành những chiếc quạt bé xíu! Quạt làm từ mo cau vừa bền vừa dai, khi khô cầm lại nhẹ. Mo cau còn được lũ trẻ làng tôi chế ra đủ trò. Khi thì ra đồi cát sau nương ngồi lên mo cau mà thả cho nó trượt. Thích không kém trượt trong công viên nước. Mỗi tội trượt mo cau nhiều quá đâm ra bao nhiêu chiếc quần của lũ trẻ đều thủng hết. Bị bố mẹ la mà vẫn không chừa.

Mùa đông, ngoại tôi gom những chiếc mo cau và lá khô chất vào kho củi để dành đun dần. Lửa cháy đượm, tí tách như những bản nhạc.

Đời cau cũng giống như cuộc đời những người dân quê tôi. Cau vượt qua thời tiết khắc nghiệt của vùng đất quê tôi vẫn hiên ngang vươn thẳng, làm gương cho bao người hèn nhát cứ thấy khó khăn đã vội chùn bước. Người dân quê tôi mỗi khi gặp khó khăn, thường bảo ban nhau vươn lên: “Như cau bao đời vẫn sống ở quê mình, tại sao mình lại không thể…?!”.

Cau là một trong ít loài cây cho quả quanh năm. Dù xuân, hạ, thu hay mùa đông lạnh buốt cau vẫn cho ra quả đều đều. Tôi thích ngắm những lúc tàu cau già bắt đầu rụng xuống, phía trên cao lộ một màu trắng nõn nà, phình to ra. Đó là lúc hoa cau bắt đầu trổ. Hương cau cứ thoang thoảng, dìu dịu dễ chịu. Mỗi khi căng thẳng vì học tập, tôi lại ra những gốc cau ngồi nghe ngan ngát hương đưa.

Hai đứa em gái tôi có cùng một sở thích là để tóc dài. Hương cau cứ thoảng thoảng lẫn vào từng sợi tóc. Tuổi trăng tròn, hai đứa hay bối rối, ngượng ngùng khi đi đâu đó có ai buột miệng khen “Ai mà có mùi thơm dễ chịu quá!”. Giờ đây cô chị đã lấy chồng xa, tôi nhớ nó vô cùng và thật thấm thía câu thành ngữ: “Chị em gái như trái cau non”. Đã là dân xóm cau thì hầu như thằng con trai nào cũng leo trèo giỏi. Nhớ lắm nhưng hôm ba mẹ bảo trèo lên những thân cau cao tít tắp mà bẻ lấy những buồng cau lúc lỉu. Có khi gặp được tổ chim sẻ trên ngọn cây. Nhìn chúng lim dim mắt mà yêu quá đỗi. Mới thấy quê mình thanh bình đến nhường nào!

Tôi còn nhớ ánh mắt ba mẹ thường đượm buồn khi cau được mùa. Sao lại vậy? Ba giải thích: “Được mùa cau, đau mùa lúa”. Trong khi ở xóm mình cau được mùa thì ngoài kia bao người dân lại mất mùa lúa. Ba mẹ tôi là vậy, người quê tôi là vậy. Không chỉ lo nghĩ cho bản thân mình thôi mà còn lo nghĩ cho bao người khác!

Giờ ở nơi xa, tôi thèm lắm được trở về quê hương hít hà hương cau dân dã…

Hương Lan

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nơi ấy, một mùa xuân đi qua

Nhập ngũ, sau ba tháng huấn luyện tân binh, học điều lệnh nội vụ, đội ngũ và bắn đạn thật xong bài một, tôi được điều về tiểu đoàn công binh huấn luyện kỹ thuật binh chủng, để chuẩn bị tăng cường lực lượng cho biên giới Tây Nam...

Truyện ngắn: Nhặt của rơi

Tiếng reo của nó làm tôi run bắn người. Ông bà kia cũng phát hiện thấy nó. Thằng Hòa lùi lại định chạy nhưng không kịp...

Câu chuyện gia đình: Hôn nhân vụ lợi và bi kịch

Trai gái yêu nhau và khi hai bên cảm thấy đã có tương đối đầy đủ các điều kiện cần thiết, họ quyết định tiến tới hôn nhân. Hôn nhân là một biểu hiện cao đẹp nhất của tình yêu. Thế nhưng, điều này không phải đúng trong mọi trường hợp.

Truyện ngắn: Bác xích lô và ông khách lạ

Cuối năm, dòng người trở nên đông đúc. Ai cũng hối hả lo mua sắm bánh mứt, cây cảnh, trang trí nhà cửa thật đẹp để đón năm mới. Riêng bác xích lô vẫn như mọi ngày: sáng ăn qua quýt ổ bánh mì rồi đạp xe đến gần bến xe, chờ những chuyến xe khách từ các tỉnh về, đón mời khách...

Quà tặng

Tôi cầm tờ quyết định nhập ngũ, với một mớ thắc mắc trong đầu: ở cương vị bố tôi, quan hệ rộng, quen biết nhiều mà không xin cho tôi ở lại, để đứa con trai độc nhất phải đi xa?

Truyện ngắn: Kỷ niệm mùa mai vàng trước Tết

Giữa tháng Chạp, mẹ giục tôi lặt lá mai cho kịp Tết. Công việc này hầu như năm nào tôi cũng đảm nhận. Mọi năm tôi làm rất nhanh, rất hứng khởi, bởi tôi không phải làm một mình mà luôn có “trợ lý”. Tháng Chạp nào “trợ lý” cũng sang nhà để cùng tôi lặt lá mai.

Truyện ngắn: Về với biển

Quê tôi không phải là vùng biển,. Bố mẹ tôi mất sớm, tuổi ấu thơ của tôi bị ngập chìm trong mưu sinh, kiếm sống và học hành. Không giống những đứa trẻ khác, ngày hè được bố mẹ đưa đi tắm biển, đến tận năm 18 tuổi, tôi vẫn chưa một lần ra biển, chưa được thưởng thức cái vị mặn tanh nồng của nước biển, và nhìn thấy không gian mênh mông của biển cả, những cánh buồm no gió với hương biển nồng nàn như trong những tác phẩm văn học.

Tản văn: Hương hoa bưởi năm xưa

Giếng nước nhà tôi cũng thảng hoặc trôi lững lờ vài cánh hoa bưởi, vốc đầy hai tay làn nước ấy vã lên mặt, tôi cảm nhận rõ hương vị của quê hương lan tỏa. Sự gắn bó với nơi chôn rau cắt rốn của mỗi người chính là bắt đầu từ một làn hương, một màu hoa như thế!
Top