banner 728x90

Tản văn: Chia tay tuổi học trò

03/07/2025 Lượt xem: 2860

Tháng 6 lặng lẽ đi qua, cánh phượng hồng chớm nở khẽ khàng như một lời nhắc nhở: một năm học đã khép lại. Trên những vòm cây già, tiếng ve lại ngân lên bản nhạc mùa hạ hối hả mà cũng tha thiết đến nao lòng. Có người bảo tiếng ve là khúc ca tiễn biệt tuổi học trò. Với tôi, đó là âm thanh của ký ức – thứ ký ức mãi xanh trong miền sâu thẳm của trái tim.

Khi nắng rót vàng ươm trên lối nhỏ, khi gió mùa hạ phả lên mặt những hạt nóng nồng hương rơm rạ, lòng tôi lại rưng rưng nghĩ về mùa hè cuối cùng của tuổi học trò. Tôi đã không biết, giây phút ấy mình đã bước ra khỏi vùng trời thơ dại, để rồi sau này mỗi lần ngoảnh lại, thấy lòng mình khắc khoải những nỗi nhớ không thành tên.

Tôi vẫn nhớ rõ con đường đất đỏ dẫn tới ngôi trường cấp ba bé nhỏ. Những buổi trưa hè nắng quẫy lửa trên mặt đường, chúng tôi đạp xe vai kề vai, mồ hôi mặn trên môi mà miệng vẫn cười vang, vì biết mỗi ngày được cùng nhau đã là một món quà vô giá. Hành lang lớp học bấy giờ ẩn chứa bao mơ ước, bao câu chuyện thầm thì, bao ánh mắt ngập ngừng chưa kịp nói thành lời.

Những trưa ở lại trường, bọn con gái chúng tôi trải chiếu dưới gốc bàng, bày cơm nắm muối vừng, vừa ăn vừa kể về ước mơ của mình. Có bạn mong trở thành bác sĩ, có đứa khát khao cầm phấn đứng trên bục giảng, có người chỉ mong sớm rời quê ra thành phố. Lẫn trong tiếng cười là những giọt nước mắt vụng dại, khi chợt nhận ra mùa hè này sẽ không còn trở lại, mai này mỗi đứa một phương trời xa.

Rồi ngày chia tay cũng đến. Trong lớp học chật chội, lời hát của thầy vang lên, đứt quãng vì xúc động:

… Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi

Tóc xanh bây giờ đã phai

Thầy vẫn đứng

Bên sân trường năm ấy

Dõi theo bước em trong cuộc đời…

Giọng thầy khàn đi, mắt thầy ngân nước. Và tôi – kẻ tưởng mình mạnh mẽ nhất lớp – đã òa khóc. Tiếng nấc của tôi kéo theo tiếng thút thít khắp gian phòng. Chúng tôi ôm nhau, không ai nói thành lời, chỉ nghe tim mình đập gấp gáp như sợ thời gian sẽ giật mất phút cuối cùng được ở bên nhau.

Mùa hạ ấy đã lấy đi của tôi sự vô tư hồn nhiên, trả lại một trái tim thổn thức với bao khao khát vụng dại. Những cuốn sổ lưu bút truyền tay nhau vội vã, mực xanh chưa kịp khô, ai đó còn ép nhành phượng đỏ như minh chứng cho một thời tha thiết. Có người hẹn hò nhau, lấy giọt máu non tơ khắc lời thề sẽ nhớ mãi, yêu mãi – thứ tình yêu mỏng manh nhưng đẹp đẽ hơn bất kỳ viên ngọc nào.

Rồi tôi rời quê hương, với cuộc sống mưu sinh cực nhọc. Lòng tôi trống hoác, chỉ muốn đạp xe mãi tìm về một góc sân trường còn phảng phất mùi bảng đen, phấn trắng. Ngày biết mình trượt đại học, tôi ngồi trên bậc thềm khu ký túc, khóc như một đứa trẻ đánh mất tất cả. Nhưng rồi, giữa tủi thân và nỗi buồn, tôi bỗng thấy một ý nghĩ sáng lên: Có thất bại mới hiểu hết sức nặng của ước mơ, mới biết mình phải trưởng thành.

Giờ đây, mỗi lần mùa phượng lại đến, lòng tôi vẫn dội lên một nỗi nhớ dịu ngọt mà đau đáu. Tuổi học trò đã rời xa, bỏ lại tôi với những mùa hè chẳng thể chạm lại lần thứ hai. Có ai trong chúng ta quên được những trưa hè mải miết ôn thi, những buổi chia tay nước mắt chan hòa, những buổi sáng cùng nhau đạp xe trên con đường ngập nắng, cười vang dưới bầu trời đầy ve kêu rả rích…

Thời gian như dòng sông xuôi chảy, cuốn trôi hết thảy về miền xa khuất. Chỉ có mùa hè của ký ức là ở lại, thắp lên trong tôi ngọn lửa tin yêu mỗi lần yếu lòng, dạy tôi biết rằng: có những điều dù đã mất đi, vẫn sẽ vĩnh viễn thuộc về mình. Hàng phượng vĩ trước cổng trường cũ chắc giờ vẫn đỏ rực mỗi độ hè về nhắc tôi nhớ về một thời tuổi trẻ./.

Nguyễn Kim Phụng

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.

Truyện ngắn: Tình yêu ba người

Tôi là bạn của Tuấn, Hân và Thảo. Tôi thấy ba người vẫn đối với nhau rất thân thương sau đám cưới. Tôi tin rồi Tuấn sẽ có được hạnh phúc mới bởi tình yêu đã cho anh hiểu ra nhiều điều. Cả Hân và Thảo nữa. Những con người dám yêu vì mình, dám thành thật để là bạn. Tôi thích và quý những tính cách ấy.

Tản văn: Chia tay mùa hè

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.

Truyện ngắn: Đi trong cơn mưa

Cuộc sống của tôi từ sau khi cưới anh chỉ là quanh quẩn ở thành phố này, trong căn nhà rộng 305 mét vuông, có vườn hoa, thảm cỏ, ghế xích đu, có tường rào cong cong bằng sắt, có cả tiếng chim hót buổi sáng chao đậu trên các cây cao. Tôi cũng thèm đi rong chơi đến một miền đất nào đó, dẫu chỉ là một bản làng heo hút, một con đường quê đất đỏ và có thể chỉ là một làng chài ven biển. Những giấc mơ đó của tôi, Luân đều thực hiện được mỗi khi có điều kiện.

Truyện ngắn: Sau mỗi chuyến ra khơi

Như một lẽ thường nào đó, khi đứng trước biển, ba tôi lại đượm buồn. Cái buồn dường như không có nguồn cơn, chỉ vắt dòng đi qua khắp miền ký ức, rơi tõm vào dòng sóng cuộn xô rồi hóa thành những cái nhìn xa ngái trong đôi mắt đầy những quầng thâm của ba. Và chỉ cần nhìn dáng ông tập tễnh từng bước và vài tiếng ho khục khặc kéo theo, người ta sẽ biết, ông đang yếu đuối trước cuộc đời.

Truyện ngắn: Vết rách

Trong cuộc sống, đôi khi cả trong giấc mơ, con người vắt cạn trí lực để mưu cầu hạnh phúc. Vậy mà nỗi đau luôn rình rập còn hạnh phúc thật mong manh. Cháu nội chị vừa đến tuổi đi mẫu giáo thì con dâu chị bỏ chồng con đi về một bến bờ xa lắc... Đôi cánh tay đã mất đi một bàn tay của người mẹ lại phải giúp con trai đứng vững trong những tháng ngày hụt hẫng.

Truyện ngắn: Chuyện thời chiến tranh

Qua khỏi cánh rừng thưa là chạm vào ánh sáng vàng rực của cánh đồng đã nhuộm chín màu trăng. Xa xa là những vườn cây ăn quả liền nhau, vươn cao hơn tất cả là những thân cây cau vững chãi.
Top