banner 728x90

Tản văn: Cảm xúc tháng Ba

21/03/2026 Lượt xem: 2508

Tháng Ba đã đến rồi, đất trời thay đổi từng ngày. Không còn cái ủ dột của mưa tháng Giêng, những hạt mưa li ti dai dẳng kéo dài từ sáng sớm đến những ngày tiếp theo. Nắng tháng Ba sao mà hanh hao đến vậy, một màu vàng óng như mật ong rừng, đủ sưởi ấm những ngày rét mướt. Sáng sớm, từ ô cửa sổ ban công ta bất giác nhìn ra ngoài đường lớn. Cây sấu hôm nay bỗng thay da đổi thịt, những chiếc lá úa vàng xếp cạnh nhau, thay nhau rụng xuống trước sân nhà, nó xoáy tít rồi cuốn theo chiều gió, để lại trong tôi những suy nghĩ miên man về những ký ức tháng Ba.

Ở một góc vườn nhỏ bên hiên nhà, mẹ đã dậy sớm lúc nào không hay. Mẹ tôi là vậy, thức khuya dậy sớm để làm những công việc không tên. Thời tiết thuận lợi mùa này sâu bệnh rất phát triển. Sáng sớm, mùi đất ẩm đọng sương sớm pha lẫn hương thơm hoa cây cỏ. Những luống cải mẹ trồng ngày trước Tết Nguyên đán nay đã phơi phới sức xuân, bẹ lá xanh mướt đọng những hạt sương trong veo. Khóm cải nào chưa hái kịp đã phát triển thành ngồng, trổ bông hoa vàng bắt mắt, thu hút từng đàn bướm trắng đến chập chờn đậu trên hoa lá để sinh sản. Với mẹ, việc chăm bẵm khu vườn rau sạch luôn là mục tiêu hàng đầu để cho gia đình có bữa cơm ngon, canh ngọt. Những ngọn rau khoai, rau cải, rau mùng tơi tươi tốt của mẹ vun trồng bao công sức, bao giọt mồ hôi trên đôi vai gầy của mẹ, nhỏ từng giọt thấm xuống luống đất quê. Để rau luộc chấm với nước mắm quê trong mỗi bữa cơm hàng ngày thơm ngon mùi thơm đồng ruộng.

Trong góc vườn ấy, có một cây bưởi đã gắn bó với gia đình tôi qua bao năm tháng. Sau cơn bão số 5, gió bão quật ràn rạt, tan nát, trơ trụi lá, lớp vỏ cây chi chít những viết thương. Nay tháng Ba chạm ngõ, cây đâm chồi nảy lộc, hoa nở trắng một góc vườn. Một mùi thơm ngan ngát như cuốn ta về thời học sinh ngây ngô vụng dại “Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp/ Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa” (Hương thầm).

Tôi cũng đã đi qua năm tháng tuổi học trò như thế, hương bưởi thơm làm cho lòng ai bối rối. Để rồi những ước hẹn thề vu vơ đi theo ký ức êm đềm về một thời xa xăm, nhắc lại làm lòng ai không khỏi lưu luyến.

Tháng Ba này tôi vẫn không thể quên những kỷ niệm đẹp nhất về màu áo xanh, xanh của bầu trời Tổ quốc, của biển cả bao la và của những năm tháng tình nguyện thời sinh viên. Ai cũng bảo thời sinh viên là quãng đời đẹp nhất, mơ mộng và vô tư nhất khi không phải lo lắng về cơm, áo, gạo tiền… sống với những đam mê vụng dại. Tôi đã lớn lên với những kỷ niệm sôi nổi một thời, những bước chân nhiệt huyết theo chiến dịch tình nguyện mùa hè xanh về những miền xa xôi háo hức… Có những trải nghiệm đáng nhớ trong cuộc đời, mới thấy ta thật nhỏ bé, chưa làm được gì cho đất nước hôm nay. Ở vùng sâu, vùng xa thiếu rất nhiều thứ,  từ cơ sở vật chất đến hạ tầng giao thông. Nhưng cái được trông mong lớn nhất là bàn tay của những con người biết hy sinh, biết vun trồng cho một xã hội phát triển. Những con chữ được gieo, những tấm áo lành được gửi đến, những y bác sĩ trẻ khám chữa bệnh miễn phí cho đồng bào các dân tộc miền núi… Đó là những món quà lớn nhất, giàu tấm lòng nhân ái nghĩa tình nhất khi khoác trên mình những chiếc áo xanh tình nguyện. Để đến khi gấp lại tấm áo và mở ra, chúng ta lại tiếp tục hành trình mới mang tên sức trẻ tháng Ba, khát vọng tháng Ba…

Tháng Ba, mùa con ong đi lấy mật. Tháng Ba, gió vẫn thổi qua hiên nhà,  những cánh bướm chập chờn trong gió mang theo hương hoa bưởi nồng nàn. Mẹ vẫn lúi húi, chăm bẵm khu vườn nhỏ như cách ươm những mầm cây cho đời. Còn tôi, đứng trước những khoảng trời rộng lớn nhìn màu nắng tháng Ba mà phơi phới niềm tin yêu dành cho quê hương, Tổ quốc mình./.

Trần Anh Đức (Hà Tĩnh)

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.

Truyện ngắn: Tình yêu ba người

Tôi là bạn của Tuấn, Hân và Thảo. Tôi thấy ba người vẫn đối với nhau rất thân thương sau đám cưới. Tôi tin rồi Tuấn sẽ có được hạnh phúc mới bởi tình yêu đã cho anh hiểu ra nhiều điều. Cả Hân và Thảo nữa. Những con người dám yêu vì mình, dám thành thật để là bạn. Tôi thích và quý những tính cách ấy.

Tản văn: Chia tay mùa hè

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.

Truyện ngắn: Đi trong cơn mưa

Cuộc sống của tôi từ sau khi cưới anh chỉ là quanh quẩn ở thành phố này, trong căn nhà rộng 305 mét vuông, có vườn hoa, thảm cỏ, ghế xích đu, có tường rào cong cong bằng sắt, có cả tiếng chim hót buổi sáng chao đậu trên các cây cao. Tôi cũng thèm đi rong chơi đến một miền đất nào đó, dẫu chỉ là một bản làng heo hút, một con đường quê đất đỏ và có thể chỉ là một làng chài ven biển. Những giấc mơ đó của tôi, Luân đều thực hiện được mỗi khi có điều kiện.

Truyện ngắn: Sau mỗi chuyến ra khơi

Như một lẽ thường nào đó, khi đứng trước biển, ba tôi lại đượm buồn. Cái buồn dường như không có nguồn cơn, chỉ vắt dòng đi qua khắp miền ký ức, rơi tõm vào dòng sóng cuộn xô rồi hóa thành những cái nhìn xa ngái trong đôi mắt đầy những quầng thâm của ba. Và chỉ cần nhìn dáng ông tập tễnh từng bước và vài tiếng ho khục khặc kéo theo, người ta sẽ biết, ông đang yếu đuối trước cuộc đời.

Truyện ngắn: Vết rách

Trong cuộc sống, đôi khi cả trong giấc mơ, con người vắt cạn trí lực để mưu cầu hạnh phúc. Vậy mà nỗi đau luôn rình rập còn hạnh phúc thật mong manh. Cháu nội chị vừa đến tuổi đi mẫu giáo thì con dâu chị bỏ chồng con đi về một bến bờ xa lắc... Đôi cánh tay đã mất đi một bàn tay của người mẹ lại phải giúp con trai đứng vững trong những tháng ngày hụt hẫng.

Truyện ngắn: Chuyện thời chiến tranh

Qua khỏi cánh rừng thưa là chạm vào ánh sáng vàng rực của cánh đồng đã nhuộm chín màu trăng. Xa xa là những vườn cây ăn quả liền nhau, vươn cao hơn tất cả là những thân cây cau vững chãi.
Top