banner 728x90

Tản văn: Xuân trong mắt người thi sĩ

24/06/2025 Lượt xem: 2825

Trong bốn mùa của thiên nhiên, mùa xuân làm cho chúng ta vui nhất và cũng thoáng một chút buồn nhất. Mùa xuân như một cô gái đẹp ghé đến chơi nhà chàng trai, làm cho chủ nhà rộn vui (Tết) và khi nàng bước đi (xuân sang - tháng Giêng) để lại thềm lá ngẩn ngơ. Vì thế, mỗi khi nắng xuân vàng chan chứa trong veo với trời xanh thì tâm hồn người đa cảm đều có cảm giác xao xuyến về những điều đã qua. Do vậy, những thi nhân Việt từ đầu thế kỷ trước cho đến giờ mỗi khi làm thơ xuân đều mang một vẻ xao xác buồn, vì hơn ai hết trái tim nhà thơ thường đa sầu.

Chế Lan Viên trong bài thơ “Xuân” có câu rất bi ai: Tôi có chờ đâu, có đợi đâu/Đem chi xuân lại gợi thêm sầu? Thi nhân hờn dỗi với mùa xuân thực ra vì quá yêu xuân và biết trước nỗi buồn của cảnh “xuân sang” hanh hao sẽ phải chia ly.

Hàn Mặc Tử là họa sĩ vẽ bức tranh xuân thật kỳ vĩ với đầy âm sắc và cảm xúc chơi vơi, tiếc nhớ tới vô cùng trong bài thơ nổi tiếng “Mùa xuân chín”. Với bốn khổ thơ là bốn khoảng không gian, bốn bầu trời và trái tim nhung nhớ. Kết mỗi đoạn thơ là dòng nhấn như ánh mắt ngấn nước của thi nhân về thân phận con người dưới lăng kính bức tranh xuân. Câu thơ cuối cùng là niềm khắc khoải day dứt đến khôn cùng: Chị ấy năm nay còn gánh thóc/Dọc bờ sông trắng nắng chang chang. Hàn Mặc Tử múa bút cùng nắng xuân hanh hao đã vẽ xong đời người con gái làm cho chúng ta thấy giật mình, đầy ngậm ngùi: Mùa xuân như giấc mơ qua nhanh quá!

Nếu bức tranh thi sĩ họ Hàn chỉ tả buổi sáng tới trưa thì Anh Thơ lại ướt đẫm cảm xúc buồn hiu của “Chiều xuân” với cô thiếu nữ một mình bên sông. Quê thi sĩ có dòng sông Thương miền Bắc Giang nên hình ảnh bến vắng nơi đây thật hữu tình: Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng/Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi/Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng/Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời. Mùa xuân trong sương bảng, mưa rây... Chỉ đến khi có “vệt nắng” hiện lên: Làm giật mình một cô nàng yếm thắm/Cúi cuốc cào cỏ ruộng sắp ra hoa. Nhiều người nhận xét đây là câu thơ thần của Anh Thơ làm “giật mình” bao trái tim con người nhưng rất buồn.

Nhiều người rất ngạc nhiên không hiểu vì sao trong bài thơ “Vội vàng”, thi sĩ Xuân Diệu kết bài thơ dài dằng dặc lẫn lộn nhiều cảm xúc hối hả lại bằng câu: Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi! Thật vui tươi, hồn nhiên kỳ lạ, nhưng trở lại trong đoạn đầu bài thơ thì ai cũng hiểu vì Xuân Diệu đã từng thốt lên: Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần nên đó là điều tất yếu. Hóa ra Xuân Diệu đang là một đứa trẻ tơ non về tâm hồn nên mùa xuân với ông thật hiện thực, không chút buồn. Nói như vậy để thấy không hẳn ai cũng thấy xuân hanh hao.

Còn chúng ta hôm nay, tiết cảnh và thời gian cũng như cảm xúc cũng khác xưa rất nhiều, khi xuân đến ồn ào ngày Tết; khi xuân đi lẳng lặng mặc dù vẫn để lại tràn ngập những bờ hoa đầy sắc màu. Mọi người lại phải cắm cúi với niềm suy ước của mình để bước tới. Nhưng nếu có lúc chỉ cần đôi phút ngồi lại ở góc vườn vắng ngắm nhìn lên vòm lá xanh biếc thì chắc chắn cảm xúc sẽ tràn về và lòng ta cũng chút buồn. Đó chính là niềm hạnh phúc của con người trước thiên nhiên kỳ diệu: xuân qua rồi! Lại hẹn ước mùa xuân sau.

Hồng Phúc

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Hoa Quỳnh Anh

Tôi có cả ngàn lý do để đi ngang nhà em. Những lý do của tôi chỉ để biện minh cho một điều duy nhất là tôi muốn được nhìn thấy em. Nhà em rất dễ nhận ra trên con đường nhỏ vào xóm nhỏ đó bởi giàn hoa Quỳnh Anh nở ngập tràn hoa.

Truyện ngắn: Số nghèo...

Thầy chủ nhiệm lớp tôi là thầy dạy văn. Thầy đã già, tóc bạc, dáng thầy khòng khòng, đi chúi về phía trước. Ai cũng bảo số thầy vất vả...

Truyện ngắn: Trở về mái nhà xưa

Đoàn tàu khách trườn qua đường đèo vắt ngang lưng núi. Trong toa tàu, khách còn ngon giấc, chỉ có Thuấn ngồi nghe gió gào rít, xô đập ô cửa. Phía vịnh biển, những chấm sáng ngư đăng trông như hạt tấm vung vãi trên dải lụa đen. Vẫn âm thanh xình xịch quen thuộc, nhưng nhịp gõ bánh sắt chậm lại khi đoàn tàu uốn lượn vòng cua. Lòng Thuấn nôn nao khi sắp tới quê nhà.

Câu chuyện gia đình: Hai người phụ nữ

Thỉnh thoảng, khi nằm một mình, hoặc vợ chồng có việc gì đó trục trặc, mặt nặng, mặt nhẹ với nhau, Vũ lại nhớ, lại nghĩ về Huyền.

Truyện ngắn: Cơn bão ở một vùng quê

Mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi nhưng không hung hãn như dự báo ban đầu. Hình như bão đã đổi hướng. Ai cũng tin là ngày mai bầu trời sẽ quang đãng, nắng ấm chan hòa.

Truyện ngắn: Ly cà phê đắng

Hoàng hôn đang buông xuống bằng những tia sáng nhạt nhòa rơi rớt trên những rặng cây. Những con đường nồng nàn mùi hoa sữa đưa tôi đến quán cà phê quen thuộc. Giờ này, quán rất vắng. Tôi đi thẳng đến cái bàn đá nơi góc vườn. Ở đó có một cây khế già rậm rạp. Những chùm quả lúc lỉu kéo những tán lá la đà, tạo nên một khoảng không gian vừa kín đáo vừa thơ mộng.

Truyện ngắn: Vết thương chưa liền sẹo

Thời gian đầu sau khi anh đi, nàng hay nhận được thư anh, đầy ắp tình yêu và nỗi nhớ. Nhưng sau đó thì bặt tin, dù nàng đã tìm mọi cách dò hỏi. Ít lâu sau, Hà, cô bạn thân thời đại học của nàng báo tin: Anh đã lấy vợ.

Câu chuyện gia đình: Chuyện má tôi

Với tôi, má là hình mẫu của vẻ đẹp người phụ nữ thuần đức. Má đẹp chân phương, mộc mạc nhưng mặn mà. Tôi thích mái tóc luôn bới cao thơm mùi bồ kết của má. Ba tôi chữ nghĩa nhiều, lấy má vì mến cái nết. Người trong xóm trầm trồ: “Má tụi bây làm lở núi lở non”, tôi mỉm cười hãnh diện và học ở má bài học về sự chịu thương chịu khó...
Top