banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Vượt qua giông bão

09/01/2026 Lượt xem: 2358

Tôi gặp anh vào năm cuối sinh viên đại học, trong một dịp đi thực tập ở cơ sở, chuẩn bị cho kế hoạch làm đồ án tốt nghiệp ra trường.

        Anh đến với tôi mộc mạc, chân thành nên đã nhanh chóng chiếm được cảm tình của tôi, mặc dù trước đó một vài chàng trai ngỏ lời yêu tôi nhưng đều bị tôi từ chối. Sau này tôi vẫn thắc mắc với chính mình là chẳng hiểu tại sao, lúc ấy tôi đã nhận lời yêu anh một cách dễ dàng đến vậy.

         2 năm sau, khi việc làm của tôi đã ổn định, chúng tôi quyết định làm lễ cưới. Và một năm sau, đứa con đầu lòng của chúng tôi ra đời. Quả thật, đến lúc đó tôi mới nhận thức đầy đủ rằng: Cuộc sống vợ chồng và xây dựng một mái ấm gia đình hoàn toàn không hề đơn giản.

        Bố mẹ anh đều đã qua đời, anh lại là con cả nên phải có trách nhiệm lo cho 2 em của anh nữa. Đồng lương vốn đã ít ỏi của anh lại bị san sẻ nên chẳng còn là bao. Nuôi một mình anh cũng còn phải dè xẻn. Anh lại chẳng biết xoay sở kiếm thêm, vì thế mà từ khi đứa con đầu lòng của chúng tôi ra đời, gia đình tôi lâm vào cảnh khó khăn. Vừa hết thời gian nghỉ sinh con, tôi đã phải vội vã đi làm và còn phải tranh thủ đi dạy thêm ngoại ngữ buổi tối để kiếm thêm tiền. Cuộc sống mưu sinh đầy khó khăn vất vả đã làm cho khoảng cách giữa tôi và anh xa dần. Chúng tôi ít có thời gian nói chuyện, tâm sự với nhau. Ngoài công việc làm thêm và chăm sóc con, tôi tranh thủ vùi đầu vào giấc ngủ để lấy lại sức cho ngày hôm sau. Cũng may là anh tỏ ra cảm thông với tôi. Hết giờ làm việc là anh tranh thủ giúp việc gia đình: cơm nước, giặt giũ, lau nhà, trông con.v.v… Anh không nề hà bất cứ công việc nào. Thế nhưng, từ trong sâu thẳm của lòng mình, đã có lúc tôi chán anh và tiếc nuối thời kỳ con gái. Giá như tôi nhận lời yêu B. thì bây giờ đã có nhà lầu xe hơi hoặc lấy Q.H. thì cũng không đến nỗi khổ như bây giờ, thế mà…

        Khi con chúng tôi bắt đầu đi học lớp một, thì anh may mắn nhận được một số đề tài khoa học. Sau khi được áp dụng, họ trả công anh rất cao. Nhưng thật rủi cho gia đình tôi. May mắn đến với anh thì lại là lúc tôi gặp xui xẻo. Tiền làm thêm dành dụm được anh đưa hết cho tôi để tôi đi mua sắm đồ dùng sinh hoạt trong gia đình, thì tôi đã sơ ý bị kẻ gian lấy cắp. Vừa tiếc của, vừa lo sợ bị anh rầy la, về đến nhà, tôi ôm mặt khóc. Nghe tôi kể, lúc đầu mặt anh tái đi, anh ngồi im lặng hồi lâu, rồi đến bên cạnh tôi vỗ về an ủi:

        - Thôi đừng khóc nữa! Thế là may đấy !

        - May là may thế nào ? Tôi gắt lên  với anh.

        - Hôm vừa rồi, anh đi xem bói người ta bảo, tháng này nhà mình không mất của thì sẽ bị tai nạn xe cộ. Thôi, thế là của đi thay người rồi. May rồi…

        Người tôi bỗng nhẹ đi và nỗi buồn “tiếc của” trong tôi cũng vơi dần … nhưng những năm đó, “vận hạn” liên tiếp giáng xuống gia đình tôi. Sau đó không lâu, một lần khác, tôi không về nhà ăn cơm trưa với anh như thường lệ mà nhận lời mời chiêu đãi ở nhà hàng với một anh bạn trai cùng học hồi xưa mới ở nước ngoài về. Chuyện sẽ chẳng có gì xảy ra nếu như anh bạn cũ chở tôi bằng xe máy không bị tai nạn giao thông và tôi phải vào bệnh viện đều trị một tuần. Điều tôi lo sợ nhất là anh hiểu lầm tôi, song không thấy anh nhắc gì đến chuyện này. Ngày ngày anh vào viện chăm sóc tôi và lo việc nhà tươm tất. Anh còn nói rằng: “Mấy hôm trước, một cô bạn cũ của anh mới ở nước ngoài về cũng mời cả phòng đi nhà hàng. Ai mới về nước cũng mong gặp bạn cũ. Ở bên đó xa quê hương, họ sống thiếu thốn tình cảm, vả lại ai cũng cần có mối quan hệ giao lưu bạn bè… Thấy anh cảm thông và vui vẻ nên mặc cảm “tội lỗi” của tôi cũng mau chóng qua đi. Lẽ thường ở đời, hết mưa là nắng. Những khó khăn của gia đình tôi rồi cũng mau chóng qua đi. Cuộc sống của tôi và anh dần dần đi vào ổn định. Cháu bé ngoan và học giỏi. Tôi và anh cùng được tăng lương.

        Cũng năm đó anh được cơ quan cử đi công tác dài hạn ở nước ngoài. Sau này khi xa anh rồi, tôi mới hiểu được những tình cảm mà anh đã dành cho tôi. Một người bạn thân của anh đã vô tình kể cho tôi biết: Hôm tôi bị mất cắp, anh cũng tiếc của lắm, nhưng nghĩ lại thấy có lo nghĩ buồn phiền cũng chẳng giải quyết được gì, mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe nên anh đã nhanh trí nghĩ ra trò đi xem bói để an ủi tôi…

         Tôi là một phụ nữ có nhan sắc nên từ khi anh vắng nhà, rất nhiều người đàn ông nhòm ngó, ve vãn, song cũng chính lúc này, tôi lại thấy yêu anh hơn bao giờ hết. Biết bao cay đắng, buồn vui và những phút giây hạnh phúc ngọt ngào, anh đã chia sẻ cùng tôi, cùng đi với tôi suốt một chặng đường dài…. Anh đã gắn bó với tôi suốt những tháng năm gian khổ vất vả ấy, lẽ nào bây giờ tôi lại phản bội anh?... Tôi luôn nhủ lòng mình như vậy và hình dung thấy anh luôn bên cạnh tôi vì thế mà tôi đã vượt qua tất cả những cám dỗ xung quanh mình…

        Tôi kể lại chuyện riêng của tôi để muốn nói với các bạn một điều: Lòng chung thủy bao giờ cũng xuất phát từ tình yêu thật sự và cũng chính anh đã tạo được tình yêu thật sự trong tôi./.

Đào Quốc Thịnh

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Mái nhà yêu thương

Má tôi mất khi mấy chị em tôi còn rất nhỏ. Ba tôi đau ốm triền miên không làm được việc nặng nhọc. Chị Hai tôi mới 17 tuổi đã phải thay mẹ gồng gánh nuôi ba và đàn em dại. Thân con gái mà chị làm quần quật như sức vóc đàn ông, không từ việc gì dù nặng nhọc, miễn là có thể biến thành gạo, thành tiền.

Truyện ngắn: Bài học làm mẹ

Từ xưa, tôi đã không thích trẻ con. Bọn trẻ con mũi dãi lòng thòng, ăn vô ọe ra, bày biện quăng vãi đồ chơi khắp nhà. Mấy đứa cháu kêu tôi bằng dì thường bị quát vì dám tự tiện vô phòng tôi, đái dầm lên giường tôi.

Truyện ngắn: Khi niềm tin tan vỡ

Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh và cô lồng trong một trái tim màu đỏ. Cô rất thích, nâng niu trân trọng. Tình yêu mười năm của cô cuối cùng cũng được đáp lại. Ai cũng bảo cô và anh rất đẹp đôi...

Câu chuyện gia đình: Phụ nữ không chồng mà có con

Trước đây, do định kiến xã hội mà người phụ nữ nếu vì một lý do nào đó không lấy được chồng đã phải sống đơn độc suốt đời. Điều này đến nay vẫn còn hiện hữu trong ý thức của nhiều người, làm thành bức rào ngăn cản những phụ nữ muốn tìm đến niềm khát khao được làm mẹ.

Truyện ngắn: Đừng đùa cợt với tình yêu

20 tuổi, tôi đẹp rực rỡ như một bông hoa mới nở và nổi bật lên giữa đám bạn bè cùng trang lứa. Như biết bao cô gái đến tuổi trăng tròn, tôi có khá nhiều chàng trai theo đuổi. Có thể nói, nếu muốn, chỉ cần tôi gật đầu một cái là có ngay các chàng “vệ sĩ” tự nguyện, “lái xe” miễn phí theo tôi đi bất cứ chỗ nào.

Tạp văn: Ký ức hoa đào

Hằng năm, cứ mỗi mùa xuân đến, đất trời ngập trong sắc hoa, hoa nào cũng đẹp, nhưng tôi vẫn thấy yêu nhất hoa đào. Hoa đào- mang mùa xuân đến với mọi nhà, mang niềm vui xuân say mê đến với mọi người. Hoa đào- một kỷ niệm sâu lắng của tuổi thơ tôi

Tản văn: Xuân về trên mọi miền đất nước

Xuân đã tràn ngập trên khắp ngả đường. Từ Bắc đến Nam, các loài hoa và cây cảnh đặc trưng của mùa xuân đang thi nhau khoe sắc. Những ngày cuối năm 2025, dù còn bận với nhiều công việc, tôi vẫn dành chút thời gian đi du xuân, ngắm cảnh sắc thiên nhiên của đất trời khắp ba miền: Trung, Nam, Bắc…

Câu chuyện gia đình: Hãy biết yêu quý trái tim mình

Thuở nhỏ tôi là một đứa bé nóng tính, ngang bướng và nổi tiếng khóc dai. Mẹ tôi cho rằng đó là do di chứng của nhiều lần tôi bị sốt cao lên cơn co giật nhưng ba tôi thì bảo là do mẹ tôi nuông chiều. Tôi thường bị ba đánh đòn vì không chịu nổi tiếng khóc rấm rứt và dai dẳng của tôi nhưng càng đánh tôi càng đổ lì.
Top