banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Thương cha

16/03/2026 Lượt xem: 2349

 

Mẹ đi bước nữa ở tuổi 40. Cha vẫn ở vậy một mình. Căn nhà nhỏ quanh năm thiếu hơi người nghe não nề những hôm mưa bão. Tôi lên sáu cứ nằng nặc đòi ở với cha, có lẽ không thích một người đàn ông xa lạ bên cạnh mẹ mình.

Tôi vào lớp 1. Cha với chiếc xe Honda 67 vẫn rong ruổi chở hàng từ chợ huyện xuống thị xã kiếm tiền chăm lo cho con gái.

Ngày khai giảng, cha bế tôi đến trường. Lúc ấy, đường lộ bị ngập nước đến mắt cá chân, cha sợ tôi ngã dơ đồ, ướt cặp. Giữa buổi sáng mờ sương, hai cha con tíu tít đi qua những cây cầu tre bắc qua mấy con mương.

Tôi lên tám, cha hay đau yếu. Hàng hóa lúc có lúc không, cha chỉ chở ngày một buổi. Mấy hôm không có cuốc xe nào, cha dẫn tôi ra đồng xem người ta gặt lúa. Trời chiều mát rượi, cha cõng tôi chạy băng băng trên đường đê. Hai cha con đi hái thù lù, thứ quả có hình thon dài căng mẩy, cắn vào giòn rụm vị chua chua làm tôi mê tít. Khi mệt, cha thả tôi xuống ụ rơm ai đó vừa tuốt xong, vẫn còn mùi thơm nồng và ngai ngái. Có khi hai cha con nằm vật ra, gối đầu lên chiếc gối rơm tơi xốp, ngó lên bầu trời trong vắt có mấy con chim vừa tung cánh bay. Những lúc đó cha buồn, mắt cha đỏ hoe. Đứa con gái tám tuổi chưa hiểu chuyện, dúi đầu vào ngực cha, nói cha đừng khóc, con sẽ luôn ở bên cha.

Tôi 18, không thực hiện được lời hứa hôm nào. Tôi lên thị xã, nhập vào dòng phố thị. Cha vẫn lủi thủi một mình trong căn nhà cửa trước không kín, cửa sau thiếu chốt. Chiếc xe Honda 67 được trùm mền trong sân nhà. Cha yếu, không còn sức chạy xe như ngày nào. Cha nhận sửa đồ mộc cho hàng xóm. Khi thì chiếc ghế hư, lúc thì cái bàn gãy chân... Đôi khi có những thứ không thể sửa được nhưng cha vẫn cố. Như cách cha gìn giữ mẹ trong lòng.

Những ngày cuối tuần tôi về thăm nhà, cha ngồi bần thần trước tủ búp phê lật lại mấy tấm hình gia đình ố vàng. Cha khóc. Tôi muốn chạy lại ôm lấy vai cha, dụi đầu vào ngực cha như hồi còn nhỏ, khóc cùng cha. Nhưng tôi 18, và tôi đã quay đi. Tôi sợ mình yếu đuối. Tôi sợ mình gục ngã. 12 năm qua cha con tôi đã cùng nhau đi qua tất cả, dù chẳng nói với nhau, nhưng cả tôi và cha đều sợ phơi bày nỗi đau, vết thương sẽ chẳng bao giờ lành được. Thế nên chúng tôi cứ lặng im, cứ âm thầm yêu thương nhau mà sống. Thế nên tôi phải tránh đi, dù giọt nước mắt của cha khi ấy đã theo tôi trên mọi ngã đường...

12 năm, cha một bóng giữa đời hiu quạnh.

Giờ này chắc cha đang đợi tôi về. Tôi sẽ cùng cha ra đồng, chạy băng băng trên triền đê, gối đầu nhìn bầu trời rộng lớn và sẽ là bờ vai để cha tựa vào lúc yếu lòng.

Thu Hương

Mẹ đi bước nữa ở tuổi 40. Cha vẫn ở vậy một mình. Căn nhà nhỏ quanh năm thiếu hơi người nghe não nề những hôm mưa bão. Tôi lên sáu cứ nằng nặc đòi ở với cha, có lẽ không thích một người đàn ông xa lạ bên cạnh mẹ mình.

Tôi vào lớp 1. Cha với chiếc xe Honda 67 vẫn rong ruổi chở hàng từ chợ huyện xuống thị xã kiếm tiền chăm lo cho con gái.

Ngày khai giảng, cha bế tôi đến trường. Lúc ấy, đường lộ bị ngập nước đến mắt cá chân, cha sợ tôi ngã dơ đồ, ướt cặp. Giữa buổi sáng mờ sương, hai cha con tíu tít đi qua những cây cầu tre bắc qua mấy con mương.

Tôi lên tám, cha hay đau yếu. Hàng hóa lúc có lúc không, cha chỉ chở ngày một buổi. Mấy hôm không có cuốc xe nào, cha dẫn tôi ra đồng xem người ta gặt lúa. Trời chiều mát rượi, cha cõng tôi chạy băng băng trên đường đê. Hai cha con đi hái thù lù, thứ quả có hình thon dài căng mẩy, cắn vào giòn rụm vị chua chua làm tôi mê tít. Khi mệt, cha thả tôi xuống ụ rơm ai đó vừa tuốt xong, vẫn còn mùi thơm nồng và ngai ngái. Có khi hai cha con nằm vật ra, gối đầu lên chiếc gối rơm tơi xốp, ngó lên bầu trời trong vắt có mấy con chim vừa tung cánh bay. Những lúc đó cha buồn, mắt cha đỏ hoe. Đứa con gái tám tuổi chưa hiểu chuyện, dúi đầu vào ngực cha, nói cha đừng khóc, con sẽ luôn ở bên cha.

Tôi 18, không thực hiện được lời hứa hôm nào. Tôi lên thị xã, nhập vào dòng phố thị. Cha vẫn lủi thủi một mình trong căn nhà cửa trước không kín, cửa sau thiếu chốt. Chiếc xe Honda 67 được trùm mền trong sân nhà. Cha yếu, không còn sức chạy xe như ngày nào. Cha nhận sửa đồ mộc cho hàng xóm. Khi thì chiếc ghế hư, lúc thì cái bàn gãy chân... Đôi khi có những thứ không thể sửa được nhưng cha vẫn cố. Như cách cha gìn giữ mẹ trong lòng.

Những ngày cuối tuần tôi về thăm nhà, cha ngồi bần thần trước tủ búp phê lật lại mấy tấm hình gia đình ố vàng. Cha khóc. Tôi muốn chạy lại ôm lấy vai cha, dụi đầu vào ngực cha như hồi còn nhỏ, khóc cùng cha. Nhưng tôi 18, và tôi đã quay đi. Tôi sợ mình yếu đuối. Tôi sợ mình gục ngã. 12 năm qua cha con tôi đã cùng nhau đi qua tất cả, dù chẳng nói với nhau, nhưng cả tôi và cha đều sợ phơi bày nỗi đau, vết thương sẽ chẳng bao giờ lành được. Thế nên chúng tôi cứ lặng im, cứ âm thầm yêu thương nhau mà sống. Thế nên tôi phải tránh đi, dù giọt nước mắt của cha khi ấy đã theo tôi trên mọi ngã đường...

12 năm, cha một bóng giữa đời hiu quạnh.

Giờ này chắc cha đang đợi tôi về. Tôi sẽ cùng cha ra đồng, chạy băng băng trên triền đê, gối đầu nhìn bầu trời rộng lớn và sẽ là bờ vai để cha tựa vào lúc yếu lòng.

Thu Hương

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Chậu hoa ngày 8/3

Hồi mới yêu nhau, chị nũng nịu ra điều kiện rằng, sau này vào những ngày lễ, anh phải mua hoa tặng chị. Lúc cưới nhau rồi, giữ lời hứa năm xưa, hễ cứ đến ngày lễ, anh lại mua hoa tặng vợ.

Truyện ngắn: Anh muốn vào đại học

Mùa hoa sữa năm ấy, trong thời gian tìm việc, cô, một cử nhân sư phạm vừa tốt nghiệp, nhận nhiệm vụ dạy bổ túc văn hóa cho người dân lao động. Học trò của cô phần lớn là những người lớn tuổi. Ban ngày họ làm đủ nghề kiếm sống: đạp xích lô, ba gác, bán hàng, lái xe ôm… Đứng trên bục nhìn xuống những mái đầu bù xù đang cúi sát xuống bàn, những gương mặt sạm nắng đang viết viết xóa xóa… cô thấy thương họ quá.

Tản văn: Hương bưởi tháng ba

Đã lâu tôi chưa có dịp về thăm quê. Về để được bước chân rộn rã trên con đường làng, qua cánh cổng làng trầm mặc rêu phong, qua cây đa cổ thụ sừng sững hàng trăm năm tuổi. Về để ùa vào tâm thức mình hương hoa bưởi tinh khiết, nồng nàn…

Truyện ngắn: Nghề trồng mai

Đã hơn 20 năm kể từ ngày ba dạy cho nghề trồng mai tô điểm mỗi độ xuân về, cũng ngần ấy năm, tôi chưa có được giây phút sum họp bên gia đình trong thời khắc giao thời thiêng liêng. Tết năm nay có lẽ là kỷ niệm đặc biệt nhất đối với tôi. Lòng tôi bỗng rộn lên cảm xúc khó tả khi tận hưởng cảnh gia đình tụ họp đông đủ trong đêm giao thừa - niềm hạnh phúc giản đơn mà tôi đã mong đợi suốt một thời gian dài…

Tản văn: Sắc xuân thành phố biển

Mới hôm qua, phố vẫn còn hun hút gió heo may cuối đông…, sáng nay đã rực rỡ những sắc hoa xuân như bức tranh được phết thêm những gam màu tươi mới. Những ngày đầu xuân mới, nhìn thấy sắc vàng hoa cúc nhuộm vàng cả một góc phố, màu đỏ của hoa trạng nguyên dát trên vỉa hè bỗng thấy yêu thành phố này đến lạ. Những con đường, những góc phố thân quen nay khác lạ, mọi thứ cũ kỹ dường như tan biến, thay vào đó là những hình dáng sắc màu tươi mới, tinh khôi tràn đầy sức sống!

Chợ Tết quê tôi

Cuối thu, khi những chiếc búp trên các cây mai rải rác, bóc vỏ lụa, xòe nụ trên những cành cây khúc khuỷu và trước sân các nhà trong xóm, hoa vạn thọ nở rộ trong nắng vàng, ấy là lúc những buổi chợ Tết ở quê tôi bắt đầu.

Tản văn: Rồi mùa xuân anh ấy sẽ về

Một mùa xuân mới đang về. Xuân về bằng những chồi non ứa nhựa đang cựa mình vươn lên, bằng ánh nắng vàng như trải mật trong cái lạnh se se... Trên đường ven biển tấp nập du khách, không gian cứ ngập tràn giai điệu bài hát Mùa xuân gọi của Trần Tiến: Mẹ ơi sáng nay xuân về, mẹ trông ra ngoài hiên nắng, mẹ mong đứa con xa nhà…

Khai bút, một phong tục người Việt xưa

Theo quan niệm dân gian, nội dung khai bút đầu xuân phải do người viết tự nghĩ ra, không sao chép của người khác. Đó có thể là những chữ ghi họ tên, tuổi, quê quán của người cầm bút, một vài vần thơ sáng tác ngẫu hứng... Đôi khi, đơn giản là những xúc cảm hay những kỳ vọng tốt đẹp về gia đình, bạn bè, công việc, học hành, thi cử...
Top