banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

19/01/2026 Lượt xem: 2424

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Họ xem như trút được gánh nặng khi đưa hai chị em tôi vào được trại trẻ mồ côi này. Cuộc sống cứ thế trôi đi và chị em tôi lớn thành thiếu nữ lúc nào không hay. Hai chị em tôi đều xinh đẹp lại học giỏi nhưng trong lòng chúng tôi vẫn thiếu thốn tình cảm gia đình.

Ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển vào đại học, chị em tôi đón nhận niềm vui bằng cách khóc thật lớn. Cuộc đời tôi hửng lên một vầng ánh sáng nhưng điều làm hai chị em lo lắng nhất là lấy tiền đâu ra cho tôi học đại học. Điều đó quả là một chuyện quá lớn đối với chị em tôi. Vậy là em gái tôi quyết định đỡ đần chị bằng cách cương quyết nghỉ học đi làm để nuôi tôi học đại học mặc cho tôi ra sức ngăn cản. Em đi làm osin cho một gia đình giàu có, tốt bụng, hay đến trại trẻ mồ côi tặng quà. Chị em tôi sống chắt bóp, tiết kiệm hết mức có thể để vừa đủ số tiền lương mà em gái tôi lĩnh hàng tháng.

Cứ như vậy em gái đã đi làm nuôi chị ăn học suốt bốn năm học đại học mà chưa hề tính toán hay suy nghĩ gì. Tôi chỉ mong sao cho mình ra trường thật nhanh, tìm một công việc tốt để em đỡ khổ hơn và để đáp lại sự hy sinh lớn lao mà em dành cho chị. Tôi rất thương em và luôn căn dặn với lòng mình là gắng mà học rồi sau này đi làm giúp đỡ em. Tôi dự định khi có công việc ổn định rồi, tôi sẽ thuyết phục em gái đi học lại vì tôi biết đó là ước mơ cháy bỏng của em. Nhưng cuộc đời không như những gì mình mong muốn. Bây giờ tôi đã là sinh viên năm cuối và đang có người yêu. Gia đình người yêu tôi thúc giục làm đám cưới khi nào tôi tốt nghiệp đại học.

Bốn năm nay em gái tôi đi làm ôsin chắt chiu nuôi chị ăn học và chưa hề có một đồng vốn nào cho riêng mình. Tôi thương em gái sao thiệt thòi quá, suốt một thời xuân xanh đều dành hết cho chị, đời em chưa có lấy một ngày sung sướng… Tôi sẽ quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến hạnh phúc cho riêng mình. Nhiều khi tôi tình cờ nghe được những lời nói đùa của một số người với em gái tôi rằng: “Đi làm cực khổ nuôi chị ăn học, sau này chị có nghề nghiệp ngon lành còn em thì chẳng có gì hết. Chị học xong rồi đi lấy chồng thì coi như em mất hết vốn”. Những lúc như vậy, tôi chỉ thấy em gái cười không đáp lại câu nào cả.

Còn tôi thì thấy lòng mình như xát muối khi em lại nói: “Chị đừng gạt bỏ hạnh phúc, không dễ gì tìm được người yêu mình”.

Tôi như người đứng giữa ngã ba đường không biết phải chọn lựa con đường nào… Chỉ ước rằng: “Giá như tôi còn cha mẹ…”

Thu Hương

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…

Truyện ngắn: Tình yêu thủa học trò

Hắn nổi tiếng là con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, hộ khẩu thành phố. Bọn con gái nhắc đến hắn đầy ngưỡng mộ. Hắn trở thành người của đám đông sau đêm văn nghệ tất niên của trường. Hôm đấy, hắn đứng trên sân khấu, ôm đàn guitar hát nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc hắn rủ xuống vầng trán rộng và đuôi mắt nheo lại đa tình, làm cho biết bao cô sinh viên phải nhói tim và thao thức.

Truyện ngắn Mùa gặt lúa

Tràn ngập cánh đồng một màu vàng rực như tấm thảm vàng trải dài tít tắp báo hiệu một vụ mùa bội thu. Mới sáng sớm tinh mơ mà bà con đã đổ ra đồng thu hoạch. Không khí nhộn nhịp khắp đường làng, ngõ xóm chỗ nào cũng thấy lúa và rơm.

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 năm học 2024 - 2025 trường THCS Nam Trung Yên

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 của trường THCS Nam Trung Yên, quận Cầu Giấy, Hà Nội

Truyện ngắn: Bạn cựu chiến binh

Ông Hưng hơn bà năm tuổi. Vợ chồng lấy nhau từ sau ngày giải phóng, khi ông chuyển từ quân đội ra làm cán bộ ngành xây dựng. Tính đến nay đã trên ba mươi năm rồi, và thực ra, suốt chặng đường dài chung sống, có hai mặt con, bà chưa lần nào ghen tuông, chưa lần nào nghĩ chồng mình có mối quan hệ “ngoài luồng”. Ông cũng chưa làm gì để bà sinh nghi. Nhưng lần này bà cảm thấy khó chịu mà chẳng biết tâm sự cùng ai.

Tạp văn: Những cơn mưa

Lâu rồi cả nhà tôi chưa có một bữa cơm đông đủ. Công việc, học tập cứ cuốn các thành viên bận rộn và những bữa cơm cứ thế lệch giờ. Nhìn cả nhà quây quần, tôi nghe lòng ấm lạ lùng. Tôi chợt nhận ra chính cơn mưa là nỗi sợ năm nào nay lại giúp cả nhà tôi sống chậm lại một chút để tìm lấy yêu thương. Nhìn ra màn mưa mờ đục, tôi thầm cảm ơn cơn mưa vô cùng!

Tạp văn “Quê nhà”

Khi xa nơi đã gắn bó cả thời thơ ấu, tôi mới thấm thía nỗi nhớ quê nhà. Sau những giờ học mệt nhoài ở trường, tôi luôn muốn trở về quê, hòa mình vào cuộc sống bình yên thôn dã. Cứ mỗi lần có dịp nghỉ tết hay nghỉ hè, tôi lại cảm thấy mừng.
Top