banner 728x90

Bài học cuộc sống: Gieo hạt sẽ cho cây

30/01/2026 Lượt xem: 2348

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để nếm thử vị lạ của loại quả này.

***

Có một anh thanh niên rất thích kết giao bạn bè, tình cờ đi đến địa phương này. Anh mua rất nhiều quả Am La, chuẩn bị mang về nhà. Nhưng trên đường về, anh liên tục kết giao bạn mới, liên tục tặng cho bạn bè mới những quả Am La. Những người bạn của anh rất vui vẻ, người nào cũng luôn miệng khen hương vị của loại trái cây này.

Chớp mắt đã về đến nhà, người thanh niên này mở giỏ ra xem thì chỉ còn thừa lại hai quả Am La. Anh quyết định mang hai quả Am La này tặng cho hai người em gái của mình, mỗi người một quả, để họ cũng được nếm thử hương vị của quả Am La.

Hai chị em nhận được quả Am La từ tay người anh, vô cùng mừng rỡ. Người chị cầm quả Am La cắn một miếng, rồi tấm tắc khen: "Quả này mùi hương rất thơm, ăn lại rất ngon. Em gái, em cũng mau nếm thử đi!".

Cô em gái cầm lấy quả Am La, ngắm bên trái rồi lại ngắm bên phải, thích thú không rời tay. Cô cũng muôn nếm thử hương vị của quả Am La, nhưng cô lại nghĩ: "Anh chỉ mang về có hai quả, hai chị em chúng ta ăn hết chúng rồi sẽ không còn nữa, thật là đáng tiếc!".

Cô chị cắn hai ba miếng thì đã ăn xong quả Am La, liền vứt hạt của nó đi mất. Cô em ngược lại không nỡ ăn, nên đặt nó vào trong đĩa, ngày ngày ngắm nhìn, ngửi mùi hương của nó.

Người anh nói với cô em gái nhỏ: "Loại quả này để lâu nó sẽ hư, hay là em ăn nó đi!".

Cô em gái nghe xong, mới chịu ăn quả Am La này. Cô ấy ăn rất chậm, từ từ thưởng thức hương vị của nó, cảm thấy đây là loại quả hiếm có trên thế gian.

Cô em gái ăn xong quả Am La, nhưng không nỡ vứt hạt nó đi, cô để hạt trong lòng bàn tay, tỉ mỉ nâng niu. Bỗng nhiên, cô nảy ra ý nghĩ trồng quả Am La.

Cô chạy đến hỏi người anh điều kiện nhiệt độ, đất đai của nơi phát sinh ra quả Am La, sau đó mang hạt Am La gieo vào nơi đất đai màu mỡ.

Mỗi ngày, cô đều chăm sóc kỹ lưỡng, tưới nước, bón phân điều độ. Chẳng bao lâu hạt đâm chồi nảy mầm, cô vô cùng mừng rỡ, càng thêm quan tâm chăm sóc.

Thời gian trôi qua nhanh, cây đã cao lên, trên cây trĩu nặng quả Am La hương vị thơm ngon.

Cô chị nhìn thấy thành quả của cô em, cảm thấy rất hối tiếc vì lúc đầu đã vứt hạt đi. Cô em nehj nhàng an ủi chị, đồng thời hái quả Am La xuông tặng cho anh chị và bà con cùng nếm thử. Cò nói với mọi người rằng: "Xin mọi người sau khi ăn quả xong, hãy mang hạt tặng lại cho tôi, đừng vứt hạt của chúng đi!".

Mọi người nghe lời của cô, đều mang hạt tặng lại. Cô em mang những hạt này gieo xuống đất. Chẳng bao lâu sau, nơi đó mọc lên thành một dãy rừng cây Am La.

Hương Lan

 

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: “Bài học của cha”

Tôi là người khuyết tật. Từ ngày còn bé xíu, người ta đã chép miệng bảo tôi là con bé bất hạnh, đáng thương và tội nghiệp. Chính vì thế, trong tôi đã dần bắt đầu hình thành tính cách bi quan trước những khó khăn dù lớn hay nhỏ. Gặp bất cứ điều gì, tôi cũng đều thấy nó rắc rối và quá sức đối với một người không khỏe mạnh như mình.

Câu chuyện gia đình: Đâu là điều quan trọng

Lâu lắm rồi mới có cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con mà người chịu im lặng lắng nghe là con. Giỏi lý lẽ trong những cuộc đấu khẩu chỉ là chuyện nhỏ thôi con à, giữ được hòa khí trong gia đình và tạo được không gian bình yên cho người thân yêu của mình mới là điều quan trọng.

Câu chuyện gia đình: 4 bà vợ bên ta

Ông yêu người vợ thứ tư nhất, ông tự hào về người vợ thứ ba, ông tìm đến người vợ thứ hai như một người bạn tâm tình nhưng hầu như chẳng bao giờ chú ý đến người vợ thứ nhất…

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.
Top