banner 728x90

Cốm làng Vòng – Mùa thu Hà Nội

01/07/2025 Lượt xem: 2948

Không biết tự bao giờ, cái tên cốm làng Vòng đã trở thành nỗi nhớ xanh non của đất Kinh kỳ. Người Hà Nội đi xa, mỗi độ thu về, lại bâng khuâng ngậm ngùi khi nghĩ tới hương cốm phảng phất trên những con phố xưa, như một lời nhắc nhở dịu dàng về tuổi thơ đã qua và quê nhà còn đó.

Làng Vòng – một làng cổ nằm ven đô, nay đã hòa trong lòng phố xá nhộn nhịp, nhưng vẫn giữ cho mình nét thanh đạm, ít nhiều trầm mặc, y như hương cốm – khiêm nhường mà đằm sâu. Mỗi sớm thu, trong sương bạc, tiếng chày giã cốm thập thình vọng ra từ sân nhà ai, nghe ấm lòng như khúc nhạc ru. Người làng Vòng làm cốm không chỉ bằng đôi tay khéo léo mà còn bằng cả sự kiên nhẫn, tỉ mỉ, tựa như họ đang nâng niu, gìn giữ linh hồn của lúa nếp non.

Cốm sinh ra từ những bông lúa vừa kịp uốn câu hương sữa. Người ta hái lúa lúc tinh mơ, hạt nếp còn căng tròn, sóng sánh nhựa ngọt. Qua bao công đoạn công phu – rang, giã, sảy, sàng – cốm mới thành hình, mỏng tang, mềm mịn, xanh như ngọc. Đôi bàn tay mộc mạc của người làm cốm bỗng hóa phép, biến hạt lúa bình dị thành thứ quà thanh tao, tinh khiết đến nao lòng.

Hà Nội thu nào cũng hanh hao, nắng vàng như rót mật. Trong tiết trời se sắt ấy, người ta chờ mong cái hương cốm nồng nàn, lẫn trong gió heo may. Cốm làng Vòng không ồn ào khoe sắc, không đậm đà như phở, không ngọt gắt như bánh kẹo. Cốm lặng lẽ hiện diện trên lá sen xanh, mỏng manh và nhẫn nại. Chỉ cần nhẹ nhàng nhón một nhúm nhỏ, đưa lên môi, sẽ thấy cả mùa thu tan chảy nơi đầu lưỡi – vị ngọt dịu của nếp sữa, mùi hương thanh khiết của lá sen, và cái dẻo mịn như tơ của hạt cốm.

Người Hà Nội xưa vốn cầu kỳ trong cách thưởng thức cốm. Cốm phải được gói trong hai lớp lá sen – lá ngoài già đượm hương, lá trong non xanh giữ độ ẩm. Thêm sợi rơm vàng buộc nhẹ, vừa để kín gió vừa như dấu triện riêng của mùa. Mở gói cốm ra, hương thơm dìu dịu thoát lên, len vào kẽ tóc, vương trên tay áo. Thứ mùi hương giản dị mà ám ảnh ấy, đến già rồi vẫn cứ nhớ.

Mẹ tôi kể, ngày xưa, mỗi mùa cốm, bà nội thường để dành một gói nhỏ cúng tổ tiên, rồi chia phần cho con cháu. Đám trẻ khi ấy mong nhất cái gói cốm bé xíu, được cẩn thận bóc ra, vo từng viên xinh xinh, ăn chầm chậm mà ngỡ mình đang nuốt cả trời thu. Cốm làng Vòng không chỉ là món quà, mà còn là ký ức. Nó gói ghém cả một phần đời người Hà Nội – thời còn áo nâu, guốc mộc, tiếng rao quà rong trên con phố hẹp.

Cốm cũng đi vào thơ ca, thành biểu tượng của nét tinh tế, thanh nhã đất Thăng Long. Nhà thơ Thạch Lam từng viết: “Cốm không phải là thức quà của người vội vã… Cốm là thức quà của người thanh nhã, của những cặp tình nhân, của tình quê hương sâu kín.” Quả thật, cốm là sự chậm rãi, là dịu dàng, là khoảnh khắc lắng đọng giữa nhịp sống xô bồ.

Mỗi lần cầm gói cốm trên tay, tôi lại thấy lòng mình mềm đi. Nhớ bóng dáng những người đàn bà gánh hàng rong, tà áo sẫm màu, nón thúng che nắng, giọng rao trầm khàn mà ấm áp: “Ai cốm làng Vòng đây!” Nghe mà thương quá đỗi. Thương cái nghề giữ gìn hạt ngọc mùa thu, thương người làng Vòng kiên nhẫn giữa phố phường đổi thay.

Bây giờ, Hà Nội đã khác xưa nhiều. Nhà cao tầng chen nhau mọc lên, đường sá thênh thang, tấp nập. Nhưng vẫn có những người lặng lẽ gìn giữ hương cốm cũ. Mùa thu về, hương cốm làng Vòng lại lẩn quất đâu đó, khiến trái tim người đi xa chợt rưng rưng. Như một lời hẹn – dẫu phố phường đổi khác, vẫn còn đó một thứ mùi thơm xanh, chở che nỗi nhớ quê nhà.

Đào Quốc Thịnh

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Trả ơn anh

Anh nhìn xuống cổ tay, đồng hồ đã chỉ sang con số 10. Người ta đưa nàng vào lúc 8 giờ sáng. Nghĩa là anh đã đứng trước cửa phòng mổ hơn hai tiếng. Hai tiếng đồng hồ, so với cuộc đời 26 năm của anh thì chỉ là khoảnh khắc. Nhưng giờ đây, đó là một thời gian dài dằng dặc, tưởng chừng như vô tận.

Truyện ngắn: Mạ ơi

Ba mất sớm, con cháu ở xa, mạ sống một mình ở quê. Khi gia đình anh chị có cái ăn cái mặc tương đối đủ đầy thì mạ đã già yếu. Vợ chồng anh muốn đưa mạ vô thành phố ở cùng, nhưng mạ nói còn vườn tược, mồ mả tổ tiên ai lo, với lại mạ quê mùa, không quen ở thành phố ồn ào, khói bụi, đắt đỏ. Mấy đứa em cũng xúm vào thuyết phục, nói mãi mà mạ không nói lại câu nào nên đành thôi.

Truyện ngắn: Tình yêu ba người

Tôi là bạn của Tuấn, Hân và Thảo. Tôi thấy ba người vẫn đối với nhau rất thân thương sau đám cưới. Tôi tin rồi Tuấn sẽ có được hạnh phúc mới bởi tình yêu đã cho anh hiểu ra nhiều điều. Cả Hân và Thảo nữa. Những con người dám yêu vì mình, dám thành thật để là bạn. Tôi thích và quý những tính cách ấy.

Tản văn: Chia tay mùa hè

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.

Truyện ngắn: Đi trong cơn mưa

Cuộc sống của tôi từ sau khi cưới anh chỉ là quanh quẩn ở thành phố này, trong căn nhà rộng 305 mét vuông, có vườn hoa, thảm cỏ, ghế xích đu, có tường rào cong cong bằng sắt, có cả tiếng chim hót buổi sáng chao đậu trên các cây cao. Tôi cũng thèm đi rong chơi đến một miền đất nào đó, dẫu chỉ là một bản làng heo hút, một con đường quê đất đỏ và có thể chỉ là một làng chài ven biển. Những giấc mơ đó của tôi, Luân đều thực hiện được mỗi khi có điều kiện.

Truyện ngắn: Sau mỗi chuyến ra khơi

Như một lẽ thường nào đó, khi đứng trước biển, ba tôi lại đượm buồn. Cái buồn dường như không có nguồn cơn, chỉ vắt dòng đi qua khắp miền ký ức, rơi tõm vào dòng sóng cuộn xô rồi hóa thành những cái nhìn xa ngái trong đôi mắt đầy những quầng thâm của ba. Và chỉ cần nhìn dáng ông tập tễnh từng bước và vài tiếng ho khục khặc kéo theo, người ta sẽ biết, ông đang yếu đuối trước cuộc đời.

Truyện ngắn: Vết rách

Trong cuộc sống, đôi khi cả trong giấc mơ, con người vắt cạn trí lực để mưu cầu hạnh phúc. Vậy mà nỗi đau luôn rình rập còn hạnh phúc thật mong manh. Cháu nội chị vừa đến tuổi đi mẫu giáo thì con dâu chị bỏ chồng con đi về một bến bờ xa lắc... Đôi cánh tay đã mất đi một bàn tay của người mẹ lại phải giúp con trai đứng vững trong những tháng ngày hụt hẫng.

Truyện ngắn: Chuyện thời chiến tranh

Qua khỏi cánh rừng thưa là chạm vào ánh sáng vàng rực của cánh đồng đã nhuộm chín màu trăng. Xa xa là những vườn cây ăn quả liền nhau, vươn cao hơn tất cả là những thân cây cau vững chãi.
Top