banner 728x90

BÀI 1: Lễ hội Phủ Suối Mỹ Quan, lễ hội tiêu biểu của tỉnh Thanh Hóa.

03/04/2024 Lượt xem: 3255

 “… Xứ Thanh Phủ Suối Mỹ Quan

Tâm linh điểm đến Thánh ban phù trì

Thượng Thiên Mẫu Liễu tạc ghi

Gần động Từ Thức Trời Ngài trên cho …

… Hỡi ai cầu ước khỏi lo

Phủ Suối linh địa xả kho tặng quà

Lênh đênh Cửa Phủ cho qua

Khéo tu thuận phát Đức Bà Phúc Âm …

… Viện Văn tiếp nhận gieo mầm

Thực hành Thờ Mẫu hương trầm bay xa

Chùa Thanh Vân Tự thờ Bà

Đông Cung Vương Chúa mặn mà lòng dân …

… Thiền sư Dương Không Lộ Phần

Chân tu kéo lưới dậy dân Thần Phù

Địa linh nhân kiệt khéo tu

Động Tiên Cô Chín lãng du Đồi Chùa …

Bài thơ của Thạc sĩ Phùng Quang Trung – Chủ tịch Hội đồng Thẩm định Viện Nghiên cứu Văn hóa Tín ngường Việt Nam khi về thăm  Phủ Suối Mỹ Quan, thuộc xã Hà Vinh,  huyện Hà Trung tỉnh Thanh Hóa mới đây, nơi linh địa thờ Thánh Mẫu Liễu Hạnh, đã nói lên phần nào vùng đất linh thiêng, sơn thủy hữu tình. Du khách thập phương hãy đến đây một lần và tham dự Lễ hội Phủ Suối Mỹ Quan, chắc chắn sẽ không thể quên.

Theo truyền ngôn gia phả các dòng họ và theo cụ Ngô Xuân Thược (91 tuổi) cũng như các cụ cao niên ở đây kể lại thì:  Vào khoảng trước Công Nguyên có gia đình ông Ngô Dăng và Phạm Độ người ở Phúc Lộc (Phúc Thọ – Hà Nội ngày nay) chạy vào đây lánh nạn (vì cha, anh các ông theo Thục Phán An Dương Vương, bị Triệu Đà sát hại. Hai ông đã đưa gia đình vào núi Lủ sinh sống lánh nạn, dần mở mang cơ nghiệp, thành lập nên Chòm Lủ. Từ hai gia đình của hai ông, con cái lớn lên, tách ra hộ riêng và mộ số dòng họ khác lúc đầu như: Họ Lại, họ Hoàng, họ Mai, từ nơi khác di cư đến (được hơn 20 hộ, với khoảng trên 200 khẩu). Chòm Lủ trở lên chật hẹp, hai ông bàn tách riêng thành 2 chòm: Chòm Trên và Chòm Dưới. Chòm Trên ở khu vực vùng ông Ức ở, hiện nay là thôn 12. Chòm Dưới thuộc vùng ông Phương Đông Thị ở ngày nay là thôn 11. Cùng với thời gian, cuộc sống ngày một cải thiện, dân cư ngày càng đông đúc, một phần do sinh sôi nảy nở, một phần dân nơi khác di cư đến và do vậy diện tích canh tác, đất ở được khai khẩn, mở mang. Đến đời ông Ngô Đăng Lý kế tục cha ông đã tiến hành mở đường bộ lên tới Dốc Xây, đường Khe Mân, đường ven Khe Bến, đường Mạch Trùng và các đường nội bộ liên khu dân cư. Đồng thời khai thông đường thủy từ Khe Bến xuống đến cửa Thần Phù. Vào khoảng thế kỷ thứ III, làng xóm ngày một rộng mở, từ chòm ấp ban đầu đến đây được phát triển lên, gọi là Hoa Cảo Trang. Đến thế kỷ thứ IX, Hoa Cảo Trang được đổi thành làng Gia Kiều. Đời sông nhân dân lúc này khá phát triển, có tới 13 dòng họ cùng sinh sống (họ Trịnh, họ Lã, họ Bùi, họ Mai, họ Phạm, họ Trương, họ Lê, họ Đặng, họ Đinh, họ Trần, họ Vũ, họ Nguyễn và họ Mạc). Họ đã tập trung nhân lực đào sông Mần từ núi Đình vòng ra sông Hoạt lúc bấy giờ. Kinh tế phát triển, giao thông thuận tiện, chợ Nền Quán được mở mang ra ngay bên bờ sông Mần. Do sự phát triển của cộng đồng dân cư ngày một đông đúc, cộng với đời sống tâm linh đa dạng và với sự thâm nhập của Đạo Thiên Chúa Giáo vào đời sống xã hội nơi đây nên đã chia tách ra làm hai. Xưa kia, đất làng Mỹ Quan là rừng rậm (có nhiều hùm beo, thú dữ…). Đến thế kỷ thứ IX có hai ông Lã Dao và Bùi Văn Chấn mang gia đình từ đất Kinh Bắc chạy vào đây sinh sống – Đến thê kỷ thứ X (thời nhà Lý) có 2 ông Cao Sơn - Cao Cát và Thánh Lưỡng vào sống, nhập cư lập lên làng Hòa Hợp Trang. Đến khoảng thế kỷ XV được đổi thành Mỹ Quan Trang, đến triều Nguyễn đổi thành làng Mỹ Quan.

Mảnh đất có sơn thanh thủy tú đã được đặt cho cái tên đúng như vẻ đẹp của nó là Mỹ Quan trang, nơi di tích lịch sử văn hóa Phủ Suối thờ Thánh Mẫu Đệ nhất Thượng Thiên Liễu Hạnh ăn sâu trong tiềm thức của bao lớp người dân nơi đây và được triều đình phong kiến Việt Nam sắc phong ghi nhận. Lễ hội Phủ suối là một trong những lễ hội tiêu biểu của huyện Hà Trung tỉnh Thanh Hóa.

Thạc sĩ Phùng Quang Trung và du khách thập phương

(còn nữa).

Tác giả Thạc sĩ Phùng Quang Trung

 

Tags:

Bài viết khác

Đàn ching kram trong đời sống văn hóa các dân tộc Tây Nguyên

Đàn ching kram, còn gọi là chiêng tre, không chỉ là một nhạc cụ truyền thống mà còn là biểu tượng văn hóa, kết tinh đời sống tinh thần của người Ê Đê nói riêng và các dân tộc thiểu số Tây Nguyên nói chung. Với các nghệ nhân, ching kram không đơn thuần là phương tiện diễn tấu âm nhạc, mà là cách để kết nối với cội nguồn, với thiên nhiên và những giá trị văn hóa được truyền qua nhiều thế hệ.

Nước mắm – tinh hoa hồn biển trong văn hóa Việt

Việt Nam được thiên nhiên ưu đãi với đường bờ biển dài hơn 3.000 km, nguồn hải sản phong phú cùng khí hậu gió nắng đặc trưng của vùng nhiệt đới gió mùa. Trong điều kiện tự nhiên ấy, từ rất sớm, cư dân ven biển đã sáng tạo nên nước mắm – loại gia vị mặn mà, đậm đà, kết tinh tinh hoa của biển cả và trí tuệ dân gian Việt Nam.

Văn hóa Đông Sơn – Nền tảng rực rỡ của văn minh Việt cổ

Văn hóa Đông Sơn là một trong những đỉnh cao tiêu biểu của văn minh Việt cổ, phản ánh rõ nét bản sắc văn hóa bản địa của cư dân người Việt trong thời kỳ tiền – sơ sử. Trên nền tảng văn hóa này, các nhà nước đầu tiên trong lịch sử dân tộc như Văn Lang thời các Vua Hùng và Âu Lạc dưới triều An Dương Vương đã được hình thành, mở đầu cho tiến trình dựng nước lâu dài của dân tộc Việt Nam.

Nghệ thuật múa Khmer – Di sản văn hóa Tây Ninh

Tây Ninh là vùng đất hội tụ và giao thoa của nhiều nền văn hóa, nơi các giá trị truyền thống của cộng đồng các dân tộc vẫn được gìn giữ và phát huy trong đời sống đương đại. Trong bức tranh văn hóa đa sắc ấy, nghệ thuật múa truyền thống của đồng bào Khmer, tiêu biểu là múa chằn và múa Apsara, giữ vai trò quan trọng, góp phần làm nên bản sắc riêng của địa phương.

Chùa Cổ Thạch: Chốn tâm linh cổ kính giữa biển và núi

Giữa vùng duyên hải đầy nắng gió của tỉnh Bình Thuận cũ, chùa Cổ Thạch (hay chùa Hang) hiện lên như một khoảng lặng hiếm hoi, nơi con người có thể tạm rời xa nhịp sống hối hả để tìm về sự an yên. Tựa lưng vào núi đá, hướng mặt ra biển Đông, ngôi cổ tự hơn 180 năm tuổi mang vẻ đẹp giao hòa giữa thiên nhiên hoang sơ và không gian tâm linh trầm mặc, trở thành điểm dừng chân không thể bỏ qua trên hành trình khám phá miền biển Nam Trung Bộ.

Chùa Vĩnh Tràng – Di sản kiến trúc độc đáo giữa lòng Nam Bộ

Chùa Vĩnh Tràng, ngôi cổ tự nổi tiếng của vùng đất Mỹ Tho xưa, nay thuộc phường Mỹ Phong, tỉnh Đồng Tháp, từ lâu được xem là một trong những trung tâm sinh hoạt Phật giáo quan trọng của khu vực Đồng bằng sông Cửu Long. Không chỉ mang giá trị tôn giáo, chùa còn là một di sản văn hóa – kiến trúc đặc sắc, thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước.

Âm nhạc truyền thống Việt Nam – Giai điệu bền bỉ cùng thời gian

Âm nhạc truyền thống Việt Nam là một phần quan trọng trong kho tàng di sản văn hóa dân tộc, phản ánh chiều sâu lịch sử và đời sống tinh thần phong phú của người Việt. Trải qua hàng trăm năm hình thành và phát triển, những làn điệu dân gian, nhạc lễ, nhạc cung đình vẫn được lưu truyền, gìn giữ như những “giai điệu của tâm hồn”, gắn bó mật thiết với sinh hoạt văn hóa cộng đồng.

Tháp Trầm hương – biểu tượng văn hóa giữa lòng phố biển

Từ lâu, trầm hương được xem là món quà quý của thiên nhiên, kết tinh từ linh khí đất trời qua hàng ngàn năm. Không chỉ mang giá trị tâm linh, trầm hương còn là dấu ấn văn hóa đặc biệt của cư dân vùng duyên hải miền Trung.
Top