banner 728x90

Truyện ngắn: Quà chợ quê

27/03/2025 Lượt xem: 2906

Ngày nhỏ, niềm vui lớn của tuổi thơ tôi là ngóng mẹ đi chợ về!

Hầu như ngày nào mẹ cũng đi chợ. Đi bán vài thứ sản vật nhà nuôi, nhà trồng: buồng chuối, buồng cau, dăm con vịt, con gà hoặc mớ cà, dưa, bí, mướp… Vậy nhưng, ngày không có gì bán, mẹ vẫn cứ… đi. “Quen chân, ở nhà buồn…”, mẹ bảo. Nói vậy thôi, không bán gì thì mẹ đi mua chút thức ăn tươi về lo cơm cho cả nhà. Cha làm quần quật ngoài đồng, mẹ không đành lòng nhìn thấy bữa trưa cha trệu trạo nhai bát cơm khô thiếu cá, thiếu canh. Còn nữa, mấy đứa con cũng cần ăn uống đàng hoàng. Để lớn, để bớt sinh bịnh sinh đau. “Tiền ăn rẻ hơn tiền thuốc…”, mẹ luôn chống chế mỗi khi nghe cha phàn nàn chuyện chợ búa tốn kém!

Ấy là chuyện người lớn, còn lũ nhóc chúng tôi thực tình mong mẹ đi chợ, ngóng mẹ đi chợ về chỉ với duy nhất một mối quan tâm: quà chợ!

Có sang gì đâu những món quà chợ quê xưa, những món quà đem cho lũ trẻ ngày nay chắc lắm đứa chê: vài chiếc bánh bò, gói kẹo bột túm lá sen, năm ba vắt cốm (bắp hoặc gạo nếp) rang nổ trộn đường đen, miếng kẹo dừa (hoặc đậu phụng) làm kiểu thủ công, sên đường đỏ chín tới… Ấy vậy mà ngon, rất ngon. Còn phải hỏi, con nít quê xưa, mười đứa thì hết chín đứa luôn thích đồ ngọt!

Mùa trái cây rừng, quà chợ sẽ được mẹ đổi sang túi trái xay đen mướt, mìn mịn lông tơ, xâu trái đỏ (dâu da rừng) chín chua chua ngọt ngọt; đôi khi là túm sim ăn vào tím rịm cả miệng, hoặc sang hơn là trái mít nài (loại mít rừng, có mùi thơm đặc trưng, rất hấp dẫn) lớn chỉ độ cái bát ăn cơm nhưng thơm nức mũi! Đôi lần, mẹ đổi món sang các thứ trái cây nhà: xoài, ổi, mít, đu đủ… không hấp dẫn bằng nhưng có còn hơn không.

Dịp “trọng đại” hoặc tiền dư dả, mẹ sẽ mua bánh cam hoặc chuối chiên, bịch chè, bịch chanh muối ướp đá - những thứ “hàng cao cấp” lâu lâu mới thấy mặt. Còn nhớ, ngày anh tôi thi đậu trung học, mẹ mừng, đi chợ về thưởng cho anh nguyên một… bịch chè ướp đá to! Còn phải hỏi, anh tôi vốn rất khoái chè…

Hầu như mẹ ít khi nào quên quà chợ. Hôm nào lỡ quên, lỡ… hết tiền, về, nhìn vẻ mặt buồn xo của mấy đứa con, mẹ xem chừng áy náy lắm. Vậy nên, với mẹ, gói quà chợ cho con có tầm quan trọng không thua gì thịt cá, rau dưa - những món thiết yếu mẹ vẫn phải mua mỗi lần đi chợ! Mừng quà chợ đã quen, ngày nào mẹ không đi chợ là buồn, thấy nhớ, thấy thiếu thiếu cái gì. Phải rồi, thiếu niềm vui sáng mắt hò reo, tranh nhau lục giỏ mỗi khi đón mẹ đi chợ về. Niềm vui trẻ con lắm lúc chỉ nhỏ nhoi có vậy.

… Mà không, không nhỏ, bởi ngoài cái ngọt thơm thông thường cố hữu, quà chợ của mẹ còn luôn thấm đẫm yêu thương, ngọt lịm tình mẫu tử; cho những đứa con thơ thụ hưởng từng miếng ngon không chỉ bồi bổ riêng phần thể chất mà còn dưỡng nuôi cả tâm hồn…

Hương Lan

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.

Truyện ngắn: Đồng cảm

Không gian trong quán cà phê đêm cuối năm ngày càng yên ắng. Ngoài trời, một cơn gió thổi qua làm tấm rèm cửa sổ của quán tung lên. Vài giọt mưa lất phất theo gió bay lọt vào chỗ đôi tình nhân…

Truyện ngắn: Mưa bóng mây

Khách sạn nằm sát bãi biển. Từ tầm cao của tầng ba, mỗi sáng mở cửa sổ đón mặt trời mọc, biển trong ánh hoàng hôn hút hồn chị. Biển như được dát ngàn sao ngọc, đẹp lộng lẫy kiêu sa dưới nắng mai. Nhưng chỉ giây lát thôi, nỗi buồn không định được tên lại chiếm hữu cõi lòng chị.

Truyện ngắn: Tìm lại người xưa

Xe băng băng qua những cánh đồng lúa xanh bát ngát, qua những dòng sông yên ả thanh bình, qua những làn điệu dân ca ngọt ngào, xao xuyến bởi Nguyễn vừa thoáng gặp hình bóng con đò và cô lái xinh tươi với lòng thuyền đầy ắp sắc màu hoa, trái. Nguyễn hình như không nghe tiếng la hét của ai đó khi chiếc điện thoại của họ cứ tẹt tẹt, tè tè. Nguyễn đang sống cùng ký ức.

Truyện ngắn: Nhật ký tình yêu

Không biết từ bao giờ, tôi thích đứng bên ngoài cửa sổ ngắm em. Tôi thích nhìn em mê mải đọc báo, thích cái dáng trầm tư của em đang ngẫm ngợi. Và điều này nữa, thỉnh thoảng, tôi và em cùng nhận xét, bàn bạc về một truyện ngắn nào đó… Chính đôi mắt rực sáng, long lanh của em truyền cho tôi sự phấn khích để tôi hoa chân múa tay một cách say mê. Đôi mắt em hay mùi lá hương nhu quen thuộc tỏa ra từ mái tóc em làm tôi ngây ngất?

Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn

Cuộc sống hiện đại với bao bận rộn và đủ đầy, những đứa con bé bỏng của chị chẳng thèm những thứ quà vặt của miền quê nghèo ngày xưa mà hào hứng bên hiên nhổ tóc bạc cho mẹ để được trả mấy ngàn đồng, chúng cứ vô lo với chuyện học hành, với đủ thứ chuyện khác.

Truyện ngắn: Về miền dĩ vãng

Có tiếng gọi văng vẳng bên tai khiến ông choàng thức, nheo mắt nhìn ra bên ngoài. Nơi khung cửa, nắng chiều đang le lói chiếu sáng qua tấm màn che màu vàng nhạt hắt ánh sáng vào chỗ ông nằm. Ông ngồi dậy tựa tay vào thành giường rồi lê bước đến cửa đẩy nhẹ quai nắm để cảm nhận luồng gió mát, nhìn phía ban công dưới ấy là lòng đường có những sợi dây điện giăng ngang chằng chịt.

Câu chuyện gia đình: Đứng núi này trông núi khác

Thời gian qua đi, cuộc sống ngày càng thay đổi tốt đẹp hơn lên. Chồng Phượng đã làm được những gì anh mong muốn. Phượng vẫn ngày hai buổi với công việc của nhân viên văn phòng, cộng thêm những bận bịu gia đình với số thành viên tăng thêm. Phượng không mong gì hơn cuộc sống vật chất tuy không thoải mái lắm nhưng tinh thần thanh thản, bình yên.
Top