banner 728x90

Truyện ngắn: Món nợ ân tình

13/03/2025 Lượt xem: 2771

Năm đó anh đi thi đại học. Ở quê nghèo, trước khi đi thi, anh tham khảo một số chỗ ăn, chỗ ở từ thiện để không phải tốn tiền. Song, khi vào đến nơi thì những chỗ anh tham khảo đã kín người. Ngay cả các phòng trọ, nhà nghỉ, khách sạn mini gần chỗ thi cũng không còn trống. Anh phân vân, chẳng biết tính làm sao giữa nơi phố thị đông người.

Đúng lúc ấy, anh gặp được bác Ba sửa xe đạp, nhà ở gần địa điểm thi. Bác có dáng hao gầy, lúc nào cũng mặc bộ quần áo cũ kỹ, dính đầy dầu nhớt. Bác cũng là người mà lúc mới tới trường, anh đã có lần hỏi thăm. Bác bảo: “Nếu bí quá, không còn chỗ ở thì cháu ở nhà bác cũng được!”. Có được chỗ ở không tốn tiền, lại thuận lợi như thế thì còn gì bằng. Anh mừng rỡ vô cùng, cảm ơn bác ríu rít.

Bác dẫn anh vô nhà. Đó là căn phòng khoảng 10m2, bề bộn và dơ bẩn. Trong nhà chứa đầy những lốp và xe đạp cũ; vách tường loang lổ đầy những màu sơn. Bác dọn dẹp tất cả, chất lên thành đống, mua chiếc chiếu mới về cho anh nằm. Sáng hôm sau, anh dậy rất sớm để chuẩn bị đi thi thì đã thấy bác dậy từ lúc nào. Lúc đi thi về, anh ăn cơm bụi dọc đường, ai ngờ đâu bác đã nấu cơm chờ sẵn nên anh phải ngại ngùng ăn cùng. Mấy ngày anh đi thi, bác lo lắng từ miếng ăn đến giấc ngủ, giống như người thân trong gia đình. Lúc khăn gói về quê, bác còn cho tiền xe, anh không lấy nhưng bác vẫn nhét vào túi anh. Ngồi trên xe, anh thầm nghĩ: Sau này có dịp, anh nhất định sẽ không quên ân tình này!   

Anh học xong, ra trường, đi làm, công việc nối tiếp công việc. Mấy lần vào TP. Hồ Chí Minh, anh tính ghé thăm bác, nhưng vì trái đường nên hẹn lần sau. Lần sau, lần sau nữa, anh vào TP. Hồ Chí Minh thì gặp bạn bè lôi kéo nhậu nhẹt, say sưa rồi lại quên. Lại hẹn. Mới rồi, anh vào thăm bác, chỗ ở năm nào nay đã thay đổi chủ. Hỏi thăm, người ta nói bác qua đời đã mấy tháng rồi!... Nhìn vết tích cũ, cổ anh nghẹn đắng, nước mắt cứ chực dâng trào...

Hương Lan

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Bài học làm mẹ

Từ xưa, tôi đã không thích trẻ con. Bọn trẻ con mũi dãi lòng thòng, ăn vô ọe ra, bày biện quăng vãi đồ chơi khắp nhà. Mấy đứa cháu kêu tôi bằng dì thường bị quát vì dám tự tiện vô phòng tôi, đái dầm lên giường tôi.

Truyện ngắn: Khi niềm tin tan vỡ

Anh tặng cô một chiếc cốc sứ trắng nhân ngày sinh nhật. Trên mặt cốc có in hình anh và cô lồng trong một trái tim màu đỏ. Cô rất thích, nâng niu trân trọng. Tình yêu mười năm của cô cuối cùng cũng được đáp lại. Ai cũng bảo cô và anh rất đẹp đôi...

Câu chuyện gia đình: Phụ nữ không chồng mà có con

Trước đây, do định kiến xã hội mà người phụ nữ nếu vì một lý do nào đó không lấy được chồng đã phải sống đơn độc suốt đời. Điều này đến nay vẫn còn hiện hữu trong ý thức của nhiều người, làm thành bức rào ngăn cản những phụ nữ muốn tìm đến niềm khát khao được làm mẹ.

Truyện ngắn: Đừng đùa cợt với tình yêu

20 tuổi, tôi đẹp rực rỡ như một bông hoa mới nở và nổi bật lên giữa đám bạn bè cùng trang lứa. Như biết bao cô gái đến tuổi trăng tròn, tôi có khá nhiều chàng trai theo đuổi. Có thể nói, nếu muốn, chỉ cần tôi gật đầu một cái là có ngay các chàng “vệ sĩ” tự nguyện, “lái xe” miễn phí theo tôi đi bất cứ chỗ nào.

Tạp văn: Ký ức hoa đào

Hằng năm, cứ mỗi mùa xuân đến, đất trời ngập trong sắc hoa, hoa nào cũng đẹp, nhưng tôi vẫn thấy yêu nhất hoa đào. Hoa đào- mang mùa xuân đến với mọi nhà, mang niềm vui xuân say mê đến với mọi người. Hoa đào- một kỷ niệm sâu lắng của tuổi thơ tôi

Tản văn: Xuân về trên mọi miền đất nước

Xuân đã tràn ngập trên khắp ngả đường. Từ Bắc đến Nam, các loài hoa và cây cảnh đặc trưng của mùa xuân đang thi nhau khoe sắc. Những ngày cuối năm 2025, dù còn bận với nhiều công việc, tôi vẫn dành chút thời gian đi du xuân, ngắm cảnh sắc thiên nhiên của đất trời khắp ba miền: Trung, Nam, Bắc…

Câu chuyện gia đình: Hãy biết yêu quý trái tim mình

Thuở nhỏ tôi là một đứa bé nóng tính, ngang bướng và nổi tiếng khóc dai. Mẹ tôi cho rằng đó là do di chứng của nhiều lần tôi bị sốt cao lên cơn co giật nhưng ba tôi thì bảo là do mẹ tôi nuông chiều. Tôi thường bị ba đánh đòn vì không chịu nổi tiếng khóc rấm rứt và dai dẳng của tôi nhưng càng đánh tôi càng đổ lì.

Câu chuyện gia đình: Mất rồi mới thấy giá trị thật

Khi còn đang là sinh viên năm thứ nhất của một trường đại học, chị là một hoa khôi của lớp. Thông minh học giỏi, hiền hậu, rụt rè, nhút nhát và rất nữ tính của chị đã làm cho nhiều chàng trai trong trường để ý đến chị. Biết thế, nên chị đã cố gắng vùi đầu vào bài vở để quên đi những ánh mắt mê mẩn của cánh con trai.
Top