banner 728x90

Truyện ngắn: Món nợ ân tình

13/03/2025 Lượt xem: 2835

Năm đó anh đi thi đại học. Ở quê nghèo, trước khi đi thi, anh tham khảo một số chỗ ăn, chỗ ở từ thiện để không phải tốn tiền. Song, khi vào đến nơi thì những chỗ anh tham khảo đã kín người. Ngay cả các phòng trọ, nhà nghỉ, khách sạn mini gần chỗ thi cũng không còn trống. Anh phân vân, chẳng biết tính làm sao giữa nơi phố thị đông người.

Đúng lúc ấy, anh gặp được bác Ba sửa xe đạp, nhà ở gần địa điểm thi. Bác có dáng hao gầy, lúc nào cũng mặc bộ quần áo cũ kỹ, dính đầy dầu nhớt. Bác cũng là người mà lúc mới tới trường, anh đã có lần hỏi thăm. Bác bảo: “Nếu bí quá, không còn chỗ ở thì cháu ở nhà bác cũng được!”. Có được chỗ ở không tốn tiền, lại thuận lợi như thế thì còn gì bằng. Anh mừng rỡ vô cùng, cảm ơn bác ríu rít.

Bác dẫn anh vô nhà. Đó là căn phòng khoảng 10m2, bề bộn và dơ bẩn. Trong nhà chứa đầy những lốp và xe đạp cũ; vách tường loang lổ đầy những màu sơn. Bác dọn dẹp tất cả, chất lên thành đống, mua chiếc chiếu mới về cho anh nằm. Sáng hôm sau, anh dậy rất sớm để chuẩn bị đi thi thì đã thấy bác dậy từ lúc nào. Lúc đi thi về, anh ăn cơm bụi dọc đường, ai ngờ đâu bác đã nấu cơm chờ sẵn nên anh phải ngại ngùng ăn cùng. Mấy ngày anh đi thi, bác lo lắng từ miếng ăn đến giấc ngủ, giống như người thân trong gia đình. Lúc khăn gói về quê, bác còn cho tiền xe, anh không lấy nhưng bác vẫn nhét vào túi anh. Ngồi trên xe, anh thầm nghĩ: Sau này có dịp, anh nhất định sẽ không quên ân tình này!   

Anh học xong, ra trường, đi làm, công việc nối tiếp công việc. Mấy lần vào TP. Hồ Chí Minh, anh tính ghé thăm bác, nhưng vì trái đường nên hẹn lần sau. Lần sau, lần sau nữa, anh vào TP. Hồ Chí Minh thì gặp bạn bè lôi kéo nhậu nhẹt, say sưa rồi lại quên. Lại hẹn. Mới rồi, anh vào thăm bác, chỗ ở năm nào nay đã thay đổi chủ. Hỏi thăm, người ta nói bác qua đời đã mấy tháng rồi!... Nhìn vết tích cũ, cổ anh nghẹn đắng, nước mắt cứ chực dâng trào...

Hương Lan

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Đất nước vào xuân

Một năm có bốn mùa. Như một quy luật của thiên nhiên, của đất trời, đông qua là xuân tới. Mùa xuân là khởi đầu của một năm và cũng là mùa mang đến những hy vọng, những nguồn sức sống mới căng tràn. Đất nước đang vào xuân.

Tạp văn: Tản mạn ngày xuân

“Em ơi, mùa xuân đến rồi đó...thắm đỏ ngàn hoa sắc mặt trời”! Câu hát vang lên như lời reo vui, nhắc nhở những ai đang còn mải miết với miếng cơm, manh áo biết Tết sắp về, Tết đã đến, mùa xuân đã về… trong dòng chảy bất tận của thời gian.

Chợ Tết cuối năm

Ngày cuối cùng của năm, những ngả đường dẫn đến các chợ tấp nập người và xe cộ. Phiên chợ ngày 30 Tết không chỉ là nơi buôn bán, mà còn là cái “cớ” để mỗi người dân tận hưởng không khí Tết nhất đang cận kề. Và ở đó, dòng người cứ trôi đi trong rộn rã sắc màu của mùa Xuân.

Truyện ngắn: Hai người cô đơn

Sáng nào cũng vậy, hễ con bé thức dậy là hắn biết ngay vì nó mở nhạc rất to, át cả tiếng nước chảy xối xả trong buồng tắm, rồi hát theo, nhảy kiểu nhịp điệu; sau đó là lục đục dắt xe ra, dập cửa cái cụp, đi làm. Đã thành thông lệ nên nhiều hôm con bé ngủ quên, thức dậy quáng quàng, không lặp lại những động tác quen thuộc thì hắn lại thấy thiêu thiếu...

Tạp văn: Cháo hến ngày mưa

Mùa gió Nồm (gió Tây Nam), hễ trời chuyển là mưa đến rất nhanh. Mưa bất chợt. Hồi nắng, hồi mưa, nhiều khi suốt ngày hoặc kéo dài cả tuần! Đôi lúc rảnh rỗi thảnh thơi, chợt nhớ quê kiểng, rồi nhớ sao những món ăn mẹ hay xào nấu cho mình ăn ngày mưa gió, không đi chợ được! Cháo hến ngày mưa có lẽ sẽ nhắc cho ta nhớ nhiều về tuổi thơ!

Truyện ngắn: Xa quê hương

Chiếc xe đò dừng lại ở ngã ba đường đất đỏ. Trên xe, một ông già mang hành lý lỉnh kỉnh bước xuống. Đó là ông già độ bảy mươi tuổi, da đen, thân hình xương xóc, nhìn như một lão nông. Đến bên lề rồi, ông vẫn đứng rất lâu, đưa mắt khao khát nhìn phong cảnh đó đây. Xa xa, những làn gió hiền hòa, mát rượi làm cho ông có cảm giác bình yên lạ thường.

Truyện ngắn: Tình yêu không thể nói ra

Cảm giác chờ đợi đôi khi thật khó chịu. An Thi hết nhìn đồng hồ rồi lại nhăn nhó, không hiểu sao hôm nay xe buýt đang chơi trò mèo vờn chuột với cô. Điện thoại lại reo lên, Bảo gọi, nhưng An Thi không nghe, cô vội đứng lên nhìn quanh để tìm xe ôm. Từ phía bên kia đường, một bác xe ôm nhìn thấy An Thi nên ngoắt tay. An Thi gật đầu và bước nhanh qua đường…

Truyện ngắn: Tình yêu thủa học trò

Hắn nổi tiếng là con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, hộ khẩu thành phố. Bọn con gái nhắc đến hắn đầy ngưỡng mộ. Hắn trở thành người của đám đông sau đêm văn nghệ tất niên của trường. Hôm đấy, hắn đứng trên sân khấu, ôm đàn guitar hát nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc hắn rủ xuống vầng trán rộng và đuôi mắt nheo lại đa tình, làm cho biết bao cô sinh viên phải nhói tim và thao thức.
Top