banner 728x90

Truyện ngắn: Mai con sẽ về với mẹ

16/09/2024 Lượt xem: 2525

Tiếng mẹ thều thào, nặng trĩu, rời rạc như muốn nói với tôi điều gì nhưng tôi không thể nào nghe rõ. Nắng chiều chiếu qua khung cửa kính bệnh viện hắt lên khuôn mặt mẹ thứ ánh sáng vàng vọt hằn rõ vết nhăn thời gian trên đôi má gầy gò khiến lòng tôi như có triệu mũi kim châm. Tôi khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc bởi tôi biết mẹ sẽ không còn sống với mình nhiều thêm nữa. Mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu...

Tôi làm trợ lý cho Tổng Giám đốc công ty gỗ xuất khẩu cao cấp của thành phố, khá tháo vát, năng nổ và có chút nhan sắc, lắm tài nhưng cũng nhiều tật. Tôi sống một mình tại căn hộ dành cho cán bộ cao cấp của công ty, có ô tô riêng - dĩ nhiên là mua trả góp, nhưng chừng ấy thôi cũng đủ làm cho bạn bè trang lứa có cái để không thích gần gũi mình.

Với chức vị và công việc không lấy gì vất vả và thời giờ cũng không quá gò bó nên tôi có nhiều dịp tiếp xúc với nhiều người, nhiều cấp, được tham gia nhiều buổi tiệc chiêu đãi hoành tráng mà ở đó tôi luôn được mọi người ưu ái. Có nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ đến bởi ngày trước tôi là đứa con của một làng quê lam lũ, đi khi trời chưa sáng, về khi trời đã tối mà cái ăn, cái mặc vẫn thiếu trước hụt sau.

Với chút tài mọn là viết chữ khá đẹp, hát khá hay, lại giao tiếp giỏi - những thứ đó như tấm giấy thông hành để tôi vào Đoàn sớm hơn các bạn bè chung lớp. Đó cũng là duyên chăng khi tôi gặp anh - giờ là sếp tôi - khi anh đến giao lưu với đoàn viên trường tôi. Hẳn là trong mắt anh có cái nhìn khá ngộ nghĩnh về tôi, chất phác nhưng không kém phần sắc lẻm. Tôi hỏi anh những gì tôi thắc mắc và trả lời anh những gì anh yêu cầu, dĩ nhiên là trong khuôn khổ công tác đoàn hay việc học. Anh có vẻ thích và luôn khen tôi có tinh thần học hỏi và cầu tiến. Tan lớp, anh bảo tôi ghi số điện thoại và địa chỉ của anh, phòng khi tôi cần anh giúp đỡ hay tư vấn điều gì. Tôi vô cùng sung sướng bởi trước giờ có ai khen và động viên mình chu đáo thế đâu, hơn nữa anh còn là cán bộ đoàn cấp trên của tôi.

Mải say sưa chuyện trò nên chúng tôi quên mất là trời đã mưa. Mưa giữa mùa không lớn lắm nhưng dai dẳng lê thê khiến người ta buồn dạ. Còn tôi và anh đang vui chứ chẳng buồn chút nào. Anh ân cần hỏi tôi về chuyện học hành, về gia cảnh cũng như những dự định tương lai của mình...

- Được như anh là em thỏa nguyện lắm rồi - tôi nói.

- Em không thích nghề giáo ư... Đất nước đang cần...

- Đến khi em tốt nghiệp, liệu người ta còn cần không?

- Cần chứ em, tre già măng mọc, phải có người kế thừa chứ.

- Hi hi... Học trò bướng, chắc em “uýnh” quá.

- Ha ha... Em rất cá tính.

* * *

Ra trường, tôi lên thành phố nhận việc. Tuy xa nhà nhưng có anh luôn động viên, săn sóc, hơn nữa thu nhập cũng khá nên tôi nhanh chóng quên đi cái chất nhà quê của mình lúc nào không hay. Thích thì nấu cơm ăn, không thì ra hàng quán, cà phê... mà chẳng xài hết nửa tiền lương. Tôi còn tiệc tùng thường xuyên bởi nghề nghiệp mà, nhưng ít khi say bởi tôi biết cách từ chối lời mời của ai đó mà không làm cho họ khó chịu. Còn khi đã say rồi thì vật vã bên gối chăn lạnh toát, lúc đó tôi thấy mình cô đơn, buồn chán làm sao. Tôi nhớ mẹ, nhớ người thân, thương mình thân gái dặm trường. Tôi khóc. Những lúc như thế, tôi thường xin phép anh về quê thăm mẹ đôi bữa, và anh luôn vui vẻ gật đầu.

Mấy năm xa nhà, quê tôi giờ cũng đã thay đổi. Điện, đường, trường lớp... mới toanh. Vai áo rách cũng hiếm gặp, duy chỉ mẹ và chị tôi vẫn chân lấm tay bùn.

- Mẹ à, cho người làng thuê mảnh ruộng tí tẹo của nhà mình đi, lên ở với con.

- Hử, mi nói chi?

- Lên ở với con.

- Mồ mả, hương khói cha mi ai lo?

- Mẹ ơi, chết là hết, cúng kính cũng chỉ là hình thức thôi, ăn thua là lòng mình...

- Mi nói thế mà nghe được à? Mi lo cho mi còn chưa xong nữa là...

Mẹ nhất quyết không xa làng, không xa kỷ niệm dù kỷ niệm của mẹ có sung sướng gì đâu. Làm dâu trong cảnh chồng đi biền biệt, một tay lo toan việc nhà, việc đồng, lại bụng mang dạ chửa nữa thì vất vả biết nhường nào. Không thuyết phục được mẹ, tôi đành rủ chị ra chợ xã mua sắm cho mẹ và chị vài món trang sức. Rồi tôi mua thêm ti vi, tủ lạnh, điện thoại để khi cần mẹ liên lạc cho thuận tiện. Đó là những thứ mà cách đây không lâu chỉ có trong mơ của người làng quê tôi.

Từ khi có điện thoại, mẹ tôi luôn chủ động gọi cho tôi dù chẳng có việc gì cấp thiết.

- Mai con đi công tác xa nhớ mang theo áo mưa nhé... kẻo cảm lạnh con à.

- Mẹ ơi là mẹ, con ngồi ô tô mà...

Mẹ im lặng nhưng không gác máy, tôi đành gác máy. Mẹ biết công việc của tôi làm hàng ngày bởi tôi thường tâm sự với mẹ.

- A lô, mẹ gọi hả - Tôi cằn nhằn, mới 4 giờ rưỡi sáng.

- Ờ mẹ đây... Dậy sửa soạn, ăn uống rồi đi công tác chứ con.

- Con tự lo được mà.

Tôi cúp máy cái rụp rồi ngủ tiếp. Lại điện thoại réo vang:

- Phương hả, xe đón sắp tới rồi đó, không để đợi lâu nhé.

- Dạ, sếp ạ.

Nghe điện thoại của sếp, tôi tỉnh cả người. Tôi chạy ào vào nhà tắm vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo.

Chẳng kịp trang điểm nữa thì có thì giờ đâu mà ăn sáng hay nhâm nhi tách cà phê thơm.

Vừa ngồi lên xe, sếp phán một câu lạnh ngắt:

- Mặt mày em sao nhợt nhạt thế, đêm qua mê mải vào facebook tán gẫu chứ gì?

- Em mất ngủ. Gần sáng đang ngon giấc thì anh gọi.

- Thế ruột rỗng như ruột ô tô mất rồi...

- Không sao ạ.

- Thôi, trang điểm đi, tự nhiên như ruồi cho đường nét sắc sảo...

Tôi cười, thầm cảm ơn anh vui tính.

Nơi chúng tôi đến làm việc khá xa, ngồi xe phải mất vài ba tiếng nhưng rất dễ chịu bởi xe có điều hòa không khí và rất êm ái. Bỗng dưng anh bảo tài xế cho xe dừng gấp lại, anh ngoái đầu ra sau tìm kiếm gì đó:

- Lùi xe lại.

Thì ra là một người phụ nữ gầy gò đứng bên đường nón lá trên tay vẫy vẫy.

- Bà về đâu? - anh tài xế hỏi vọng ra.

- Cho tôi đi nhờ đến trạm cân xe liên tỉnh phía trước được không ạ.

- Lên xe đi bác - Anh ân cần.

Xe lại lao đi. Người phụ nữ như còn áy náy:

- Sáng nay cháu nhận việc tại trạm cân, nó gầy gò lắm, tôi sợ... cái xe to như cái nhà...

Anh bật cười không nín được, nhủ thầm: Tội nghiệp...

- Bác à, máy móc làm chuyện đó chứ con bác chắc chỉ đọc hoặc ghi hay xử lý vi phạm gì đó thôi. Không phải đút cân vào bánh xe như thời xa xưa đâu ạ.

- Tôi lo quá cậu ạ, suốt đêm qua tới giờ.

- Thế giờ bác tính sao?

- Còn tính gì nữa, thôi thì đến thăm nó luôn cậu ạ, với lại con gà tôi mang lên cho cháu tẩm bổ chắc cũng thích nước sôi rồi...

Anh cười thật tươi. Tôi không nghĩ là người phụ nữ này ăn nói hồn nhiên mà lại có duyên đến thế. Tôi nghĩ về tôi, về mẹ mình. Mẹ tôi cũng lo lắng và yêu tôi như thế, ăn nói cũng hồn nhiên như thế mà nào tôi có nhận ra. Đã vậy, không ít lần tôi còn nặng lời với mẹ. Giờ thì tôi mới thấy mình đã lạc mất phương hướng, huyễn hoặc về sự thành đạt của mình trong khi anh là sếp tôi thì hoàn toàn ngược lại. Anh hòa nhã, nhỏ nhẹ, thương yêu mọi người nhất là khi họ neo đơn, cơ nhỡ. Tôi len lén nhìn anh, mặt tôi đỏ bừng xấu hổ. May mà anh không nhận ra tôi là đứa con bất hiếu. Mắt tôi cay xè... Tôi quay mặt ra đường để giấu những giọt nước mắt.

Mẹ ơi... tha lỗi cho con mẹ nhé. Chị ơi, chị cũng tha lỗi cho em. Em ỷ lại là có chị, có tiền mà không làm tròn chữ hiếu. Khi mẹ bệnh đau cũng một tay chị chăm sóc thuốc thang. Chị vất vả, thua thiệt quá mà nào có than thở gì đâu. Chị ơi, em thương chị lắm...

Tôi muốn xin anh cho tôi về với mẹ ngay tức khắc để tôi sà vào lòng mẹ mà khóc cho thỏa thích nhưng tôi không dám. Tôi kính nể anh, tôi thương mẹ nhưng cũng không muốn làm cho anh khó xử bởi công việc. Tôi không thể lợi dụng lòng tốt của anh hoài, bởi tôi biết là tôi tha thiết xin thì anh sẽ gật đầu. Anh rất thương mẹ nên rất quý những ai biết thương cha mẹ, nhất là khi cha mẹ vất vả, tảo tần nhưng phải sống hẩm hiu.

 Mẹ ơi... mai con sẽ về với mẹ. Anh khẽ lấy khăn tay ra đưa cho tôi nhưng không nói gì. Thì ra tôi đã khóc tự hồi nào mà chẳng hay.

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Câu chuyện gia đình: Nhiễu điều phủ lấy giá gương…

Một lần nữa tâm can anh lại xốn xang. Không phải vì cơ thể nhuốm bệnh mà anh ăn không ngon, ngủ không yên. Anh muốn một lần nữa ủng hộ lời kêu gọi. Nhưng vợ chồng anh mới góp một triệu đồng, bây giờ làm sao nói với chị? Vả lại dù rất muốn, nhưng giữa ý muốn và thực hành không phải không có sự đắn đo. Là người lao động, anh biết giá trị mồ hôi đổ ra để có được đồng tiền là thế nào.

Truyện ngắn: Những người lính ngoài biển khơi

Bão tràn vào thành phố. Trời tối đen như mực. Một số khu vực đã mất điện từ mấy ngày qua. Mưa như trút nước. Tiếng người phát thanh viên trên truyền hình thảng thốt “…lũ tràn chưa rút hết thì cơn siêu bão số 7 tiếp tục tràn vào Biển Đông, uy hiếp các tỉnh miền Trung. Chính phủ đang huy động mọi lực lượng để cứu dân, tránh tình trạng cô lập từ các huyện như hiện nay…”.

Truyện ngắn: Lầm lỡ

“Công ty phá sản, tôi chạy khắp nơi mà không kiếm được việc làm khác. Cuối cùng, với vốn tiếng Anh kha khá, tôi trở thành nhân viên buồng phòng trong một khách sạn nằm sát bên bờ biển. Tại đây, tôi quen Kha khi anh từ Mỹ đến đây triển khai một dự án về môi trường. Hôm đó, khi trở về phòng lấy bản đề án để quên trên bàn, Kha thấy tôi đang chăm chú đọc những trang bản thảo một cách say mê.

Truyện ngắn: Lỡ hẹn một chuyến bay

Từ khi thành phố bắt đầu thực hiện quy định giao thông một chiều ở một số con đường, hàng ngày lộ trình đi về của anh có thay đổi. Vòng đi vẫn qua đường Ngô Gia Tự, nhưng vòng về buộc anh phải đi đường Nguyễn Trãi. Lâu nay anh hầu như tránh con đường này. Bởi lẽ, đó là con đường ngang qua nhà nàng. Lòng anh không bình lặng mỗi khi nhìn thấy cánh cổng có giàn hoa giấy tím. Đã nhiều năm rồi từ lúc không còn bóng nàng bên khung cửa nhỏ đó.

Truyện ngắn: Lòng vị tha

Nhà Sơn và Thơm cạnh nhau, trong xóm bãi rác. Gọi là nhà nhưng thực ra đó chỉ là những túp lều lợp tôn rỉ, tường là những mảnh bìa carton, thùng thiếc, thùng sơn… chắp. Cả 2 đều không có cha, đều lớn lên từ những thứ lượm lặt trong bãi rác. Cũng như mọi người dân nơi này, hai đứa biết theo mẹ bới rác từ khi chập chững biết đi.

Truyện ngắn: Bài học và tình bạn

Vừa hết giờ làm, Hùng vội phóng xe khỏi cơ quan. Chạy rì rì giữa dòng xe cộ đông đúc, lòng Hùng bồn chồn, chỉ muốn tăng ga vọt lên để mau về nhà. May mà cu Tuấn đã được cô giáo ở cùng tổ hứa chở giúp về chứ không lại chờ bố, rồi khóc. Còn vợ anh, mới mổ ruột thừa xuất viện ngày hôm kia, không biết ở nhà có chịu nằm yên hay lại tham công tiếc việc...

Truyện ngắn: Ngày đầu lên lớp

Sáng, trong khu tập thể giáo viên cạnh trường, Lan thức dậy từ lúc nào. Đã thành thói quen, sáng nào cũng vào giờ này, Lan đều ngồi bên chiếc bàn nhựa cạnh cửa sổ, xem lại giáo án cho một ngày lên lớp. Cô chẳng thể lý giải vì sao mình lại yêu nghề giáo viên đến thế, và càng không hiểu vì sao từ khi được nhận về trường này dạy, cô lại tâm huyết, nhiệt tình đến vậy.

Truyện ngắn: Mình đã thuộc về nhau

Trong buổi lễ trao giải cuộc thi viết về môi trường hôm đó, em tưởng tác giả đạt giải nhất là người trong ngành, nhưng hóa ra không phải. Anh tự giới thiệu cái nghề khảo sát của mình là “nghề đi lang thang”. Trước đây, nhiều lần đọc những bài báo rất hay ký tên anh, em tưởng tác giả là một cô gái bởi lối viết sâu sắc mà đằm thắm đến thế. Hóa ra không phải, mà là anh - chàng trai ngăm ngăm cao lớn, chắc đậm, mái tóc đen lòa xòa trước trán, nụ cười luôn nở trên môi.
Top