banner 728x90

Tản văn: Yêu thương đi cùng năm tháng

04/04/2025 Lượt xem: 2352

Hồi ấy, cuộc sống vô cùng khó khăn. Nhà anh nghèo lắm, nấu cơm toàn độn khoai lang, khoai mì và bo bo. Người lớn ăn phần khoai, trẻ con được ăn phần cơm nhưng không đủ, phải ăn lấn qua phần khoai. Ấy là cơm, còn thức ăn thường trực chỉ là món rau trồng và mọc tự nhiên xung quanh vườn: rau muống, rau lang, rau dền… Cả nhà thèm được ăn miếng thịt biết bao.

Một lần, ba mẹ có tiền mua được hai lạng thịt heo về kho cho các con ăn. Song, con đông, thịt ít nên ba mẹ kho thật mặn để con ăn cho đủ. Tuy vậy, các con đều tranh nhau gắp. Ba mẹ lớn tuổi cũng thèm thịt, nhưng chỉ gắp một hai miếng cho lấy lệ. Đến miếng thịt cuối cùng, ai cũng nhường nhau. Cuối cùng, dư mấy miếng thịt.

Hai mươi năm sau. Đến ngày giỗ ông bà, anh chị em tụ tập về ngôi nhà thân yêu của mình. Bây giờ, cuộc sống đã đổi thay, ai nấy đều giàu sang, ăn uống kén chọn, sợ ngộ độc thức ăn, ớn thịt thà. Ngược lại, ai cũng thèm món rau trồng và mọc tự nhiên quanh vườn! Lúc cúng xong, dọn thức ăn trên bàn: nào là thịt heo, thịt gà, nào món quay, món nướng…, chỉ có một đĩa rau lang luộc. Mấy đứa cháu tranh nhau gắp, đến miếng sau cùng, lại nhường nhịn nhau, cuối cùng dư mấy đọt rau lang.

Chợt nghĩ, hình như có những giá trị cuộc sống hôm nay, về sau đổi thay chưa chắc đúng như thế nữa. Song, chỉ có tình yêu thương sự và nhường nhịn nhau luôn đi mãi theo cùng năm tháng.

Phúc Nguyên

 

Tags:

Bài viết khác

Tản văn: Hũ mẻ ngày xưa

Trong căn bếp mới tinh khôi, tất cả đều sáng loáng màu men đá, màu gỗ, lặng lẽ nơi góc bếp có một hũ nhỏ, anh vẫn nuôi mẻ từ hồi xưa. Con gái ngạc nhiên hỏi, nhà mình có mấy khi nấu món gì cần mẻ đâu mà ba nuôi cả hũ, để rồi đến khi đầy, ba lại xúc đổ đi? Anh chỉ cười hiền, trong bếp phải có hũ mẻ cho vui con à…

Tản văn: Nhớ mùa mía năm xưa

Ai đã từng sống ở vùng quê trồng mía chắc chắn sẽ biết đường non là gì, và bánh tráng nhúng vào đường non, khi ăn sẽ thấy nó ngon thế nào. Với tôi, mỗi lần đi qua những vùng trồng mía, trước mắt lại hiện ra hình ảnh cái chòi ép mía, nấu đường nằm trên mảnh đất nhỏ bên con đường ở đầu thôn cùng bao hình ảnh đầy yêu thương lúc mình còn bé.

Tản văn: Giọt mồ hôi của mẹ

Sau mùa gặt, cánh đồng vàng thơm óng ánh. Đó là màu vàng ruộm của những sợi rơm cong mình trong nắng, là màu vàng xanh của những cây rạ còn tươi, giẫm chân lên gãy rạp, nghe giòn rụm. Đó là mùi thơm của rơm khô, của khói đốt đồng. Đứa con nào của đồng ruộng mà chẳng mê mẩn màu vàng của cánh đồng sau vụ gặt, mà chẳng hít no nê mùi thơm của rơm rạ quyện với mùi mồ hôi của ba, của mẹ trên cánh đồng.

Tản văn: Chợ quê ngày ấy

Tôi không thích đi những chợ sầm uất, rau trái xanh tươi chất đầy các sạp. Bao giờ tôi cũng mê những khu chợ lưa thưa hàng quán, bày biện lộn xộn trên tấm ni lông cũ mèm, bà già bán chuối ngồi nhai trầu bỏm bẻm…

Tạp văn: Hương cốm mùa thu

"Gió thổi mùa thu hương cốm mới/ Tôi nhớ những ngày thu đã xa...". Câu thơ trên của Nguyễn Đình Thi trong bài "Đất nước" lại vang lên trong tôi mỗi khi cái nắng gắt mùa hạ đã chuyển sang hanh vàng, cùng với cơn gió heo may se se thổi về, cũng là lúc đất trời vào thu.

Một thời đã qua

Những ngày cuối tháng 8, đến các nhà sách nhìn thấy nhiều bậc phụ huynh đi mua sách vở chuẩn bị cho con tựu trường, lòng lại thấy xốn xang nhớ về những năm tháng mới cắp sách đến trường.

Tản văn: Cảm xúc mùa Vu Lan

Mùa Vu lan này là mùa thứ 5, chị lên chùa và được nhận bông hồng trắng cài lên ngực áo. Trong khói nhang trầm ngào ngạt, vẫn thoảng đâu đây mùi hoa huệ, mùi ngọc lan… Ngọc lan là thứ hoa ngày xưa mẹ đặc biệt thích, mỗi dịp thắp nhang ngày rằm, mùng một, bao giờ mẹ cũng có một đĩa nhỏ trên bàn thờ.

Tản văn: Nhớ mẹ

Cuộc đời vẫn vậy, dường như phải khi chồn chân mỏi gối mới giật mình nhìn lại những gì đã qua. Phải khi có con mới thấu hiểu được ơn nghĩa sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Chiều nay, nhìn dáng ai đang liêu xiêu quang gánh trên đường, lòng chợt trào lên nỗi nhớ thương mẹ vô cùng!
Top